Lục Tiểu Phụng đáp :
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Vì lẽ con người lúc có tiền thì bất luận áo nào cũng không coi vào đâu.
Hoắc Hưu mỉm cười nói :
- Đáng tiếc là ông bạn vĩnh viễn chẳng bao giờ phát tài được.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tại sao vậy?
Hoắc Hưu đáp :
- Vì ông bạn thông minh quá. Những người quá thông minh chẳng một ai có tiền.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Lần trước chúng ta gặp nhau lão, lão nhân gia đã bảo tại hạ chẳng sớm thì muộn cũng có dịp đại phát tài kia mà?
Hoắc Hưu đáp :
- Vì lần trước lão phu chưa phát giác ra ông bạn là người thông minh.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Vậy lão nhân gia phát giác ra từ hồi nào?
Hoắc Hưu đáp :
- Vừa mới đây.
Lục Tiểu Phụng cười hề hề.
Hoắc Hưu lại nói tiếp :
- Ngoại trừ ông bạn, e rằng không còn một người thứ hai nào đến đây tìm kiếm lão phu được thuận lợi như vậy.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Phải chăng vì người khác đều không biết nghe lời như tại hạ?
Hoắc Hưu gật đầu đáp :
- Ngó thấy chữ "Đẩy" ở trên cửa, mười người ít ra có đến chín không chịu đẩy cửa.
Không đẩy cửa là không vào được. Ngó thấy chữ "Chuyển" thì lại không chuyển hướng. Bất luận là ai cũng đừng hòng ra khỏi Cửu Khúc Mê Trận của lão phu. Coi thấy chữ "Đình" mà không dừng lại thì dù chẳng bị loạn tiễn bắn trúng như lông nhím, cũng lăn vào vạc dầu trút hết lần da.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Nhưng cái đáng sợ nhất là Mê Hồn Hương ở căn nhà bên trên. Cả Hoa Mãn Lâu suýt nữa cũng bị té xỉu. Người nghĩ ra được trong hai bát rượu chẳng những không có thuốc độc mà lại còn pha thuốc giải mới thật là hiếm.
Hoắc Hưu đáp :
- Thế mà công tử đã nghĩ tới.
Lục Tiểu Phụng cười nói :
- Tại hạ chỉ biết Hoắc tiên sinh ít ra là không muốn cho bạn hữu mắc bẫy, vì bạn hữu của tiên sinh chẳng được mấy người, chết tên nào mất tên ấy. Còn tiên sinh tử tế hay tồi bại tại hạ thật chưa rõ.
Hoắc Hưu sáng mắt lên nhìn thẳng vào mặt chàng hồi lâu, bỗng cất tiếng hỏi :
- Công tử còn biết được điều gì nữa?
Lục Tiểu Phụng cũng ngưng thần nhìn lão hồi lâu mới thủng thẳng đáp :
- Tại hạ còn biết tiên sinh không phải họ Hoắc. Đích danh tiên sinh lá Thượng Quan Mộc.
Hoắc Hưu vẫn không thay đổi sắc mặt, điềm nhiên nói :
- Đúng rồi!
Lục Tiểu Phụng nói :
- Tiên sinh cùng Diêm Thiết San, Độc Cô Nhất Hạc nguyên là trọng thần ở Kim Bằng vương triều.
Hoắc Hưu đáp :
- Phải rồi!
Thái độ lão rất bình tĩnh, không tỏ ra băn khoăn hay hối hận chút nào.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói :
- Hồi Kim Bằng vương triều tan vỡ, các vị chịu mệnh nhà vua ủy thác tiểu vương tử, đem hết tiền của châu báu trong kho chạy vào Trung thổ...
Hoắc Hưu đáp :
- Phải rồi!
Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
- Nhưng sau đó các vị thấy lợi quên nghĩa, nuốt hết món tiền bạc của cải này. Các vị vào Trung thổ rồi đi lánh mình một nơi, không chịu tuân theo lời ước tìm kiếm và chiếu cố cho Đại Kim Bằng Vương thứ mười ba...
Hoắc Hưu ngắt lời :
- Trật rồi.
Lục Tiểu Phụng chau mày hỏi :
- Trật ư?
Hoắc Hưu đáp :
- Chỉ trật có một điểm mà thôi.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Điểm nào?
Hoắc Hưu đáp :
- Kẻ thất ước không phải là bọn lão phu mà là Tiểu vương tử lưu vong theo Thượng Quan Cẩn.
Lục Tiểu Phụng nghe nói không khỏi ngẩn người. Chàng thật không nghĩ tới điểm này, mà chàng cũng không tin lời lão.
Hoắc Hưu nói tiếp :
- Tiểu vương tử chẳng những không đến chỗ ước hẹn với bọn lão phu mà còn muốn lánh mặt bọn lão phu nữa. Bọn lão phu tìm kiếm y mấy chục năm vẫn không tìm ra được.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tiên sinh nói vậy thì ra Tiểu vương tử trốn lánh các vị chứ không phải các vị trốn lánh Tiểu vương tử ư?
Hoắc Hưu đáp :
- Đúng thế!
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Các vị trọng thần chịu mệnh nhà vua ủy thác cô nhi, lại đem theo một số tài nguyên rất lớn của Đại Kim Bằng Vương thì sao Tiểu vương tử lại trốn lánh các vị? Chẳng lẽ y mắc bệnh điên khùng?
Hoắc Hưu lạnh lùng đáp :
- Vì món của cải đó chẳng phải của Tiểu vương tử mà là của Kim Bằng vương triều.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Của Kim Bằng vương triều cũng là của Tiểu vương tử chứ có khác gì?
Hoắc Hưu đáp :
- Khắc hẳn, mà là sự khác biệt rất lớn.
Lục Tiểu Phụng "Ủa" một tiếng ra chiều kinh ngạc.
Hoắc Hưu nói :
- Nếu Tiểu vương tử thừa nhận món tài nguyên đó thì phải nghĩ cách lợi dụng tiền tài để đoạt lại Vương quyền mà Kim Bằng vương triều đã làm mất đi. Vụ này há phải chuyện dễ dàng? Chẳng những y phải chịu đựng bao nhiêu gian lao khổ sở mà còn không biết mất mạng lúc nào.
Lục Tiểu Phụng đồng ý về điểm con ngươi sinh vào nhà đế vương thật có lúc nguy hiểm vô cùng! Câu tục ngữ "Nguyện đời đời kiếp kiếp đừng sinh vào nhà đế vương" là câu nói cay đắng người thường không thể hiểu được.
Cặp mắt Hoắc Hưu lộ vẻ bi thương và không biết làm thế nào. Lão chậm rãi nói :
- Đáng tiếc là Tiểu vương tử của bọn lão phu không phải là con người như Hán Quan Võ.
Lục Tiểu Phụng không nhịn được hỏi :
- Y là hạng người nào?
Hoắc Hưu đáp :
- Y giống hệt Lý hậu chủ, là một thi nhân. Y còn giống Tống Huy Tôn là nhà danh họa. Từ thuở nhỏ y đã được người ta kêu là "Thi, Thư, Họa, tam tuyệt".
Hoắc Hưu thở dài nói tiếp :
- Con người như vậy dĩ nhiên bản tính điềm đạm. Y chẳng quan tâm gì đến sự đắc thất về vương vị, chỉ mong được ngâm thơ uống rượu, tiêu dao ngày tháng cho hết đời một cách bình tĩnh. Huống chi...
Lục Tiểu Phụng hỏi ngay :
- Huống chi làm sao?
Hoắc Hưu đáp :
- Số tiền tài của Thượng Quan Cẩn đem đi đủ cho bọn họ sống một đời ung dung nhàn hạ.
Lục Tiểu Phụng không nói nữa, nhưng chàng lặng lẽ chẳng phải là tỏ ra đã tin tưởng Hoắc Hưu.
Hoắc Hưu hỏi :
Chương trước | Chương sau