Disneyland 1972 Love the old s
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 66 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 19 - Thơ mười sáu chữ ai đưa tới

↓↓

Lục Tiểu Phụng đáp :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Dĩ nhiên là không.


Hoắc Thiến Thanh nói :


- Thế thì người viết phong thơ này cũng không cầm đưa vào tay ta. Ta lượm được nó ở dưới linh vị Diêm đại lão bản.


Lục Tiểu Phụng thở dài nói :


- Dĩ nhiên các hạ không thể biết được.


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Nhưng công tử cần phải biết...


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Cần phải biết cái gì?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Cần biết phong thơ này ai đã viết ra.


Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :


- Tại hạ chỉ hy vọng phong thơ này chẳng phải là Diêm đại lão bản viết ở trong quan tài.


Hoắc Thiến Thanh mục quang lấp loáng hỏi :


- Công tử cũng nên biết ngoài Diêm đại lão bản, còn ai không muốn cho công tử can thiệp vào vụ này?


Lục Tiểu Phụng lại thở dài đáp :


- Đáng tiếc là tại hạ không sao biết được.


Hoắc Thiến Thanh nói :


- Ít ra công tử phải biết còn một người.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Ai?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Ta đây.


Lục Tiểu Phụng cười ồ.


Hoắc Thiến Thanh lại không cười, sịu mặt xuống hỏi :


- Thượng Quan Đan Phụng đã không đến nữa thì công tử cũng chẳng cần can thiệp vào vụ này. "Châu quang bảo khí các", một gia tài kếch xù, há chẳng thuộc về ta ư?


Lục Tiểu Phụng mỉm cười đáp :


- Nhưng tại hạ lại biết rõ vị Chưởng môn phái Thiên Cầm tuyệt không thể làm chuyện này.


Hoắc Thiến Thanh ngó chàng, khóe miệng lộ nụ cười tủm tỉm, đột nhiên hỏi :


- Công tử có muốn uống một chung rượu không?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Có chứ.


Rượu từ trong bình sứ Thanh Hoa lúc rót ra chẳng có mùi vị gì, cơ hồ giống nước lã không hơn không kém, nhưng sau đổ rượu mới vào mùi thơm ngào ngạt dàn dụa cả gian phòng nhỏ mà sạch sẽ.


Lục Tiểu Phụng trịnh trọng nhắp một hớp, thở phào một cái nói :


- Đây mới đúng là rượu Nữ Nhi Hồng.


Hoắc Thiến Thanh nói :


- Công tử quả là người sành sõi.


Lục Tiểu Phụng cười nói :


- Vì thế mà lần sau nếu các hạ lại có thứ rượu ngon này nên mời tại hạ đến uống, nhất định tại hạ không chê rượu thượng hảo.


Hoắc Thiến Thanh cười đáp :


- Chẳng phải lúc nào ta cũng có thứ rượu ngon này.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Ủa!


Hoắc Thiến Thanh nói :


- Khi ta đến bái phỏng một ông hàng xóm lần trước, lão đã tặng cho ta.


Lục Tiểu Phụng thở dài nói :


- Tại hạ ca ngợi các hạ có ông hàng xóm tốt như vậy. Chẳng lẽ bây giờ ông cũng khó kiếm như thứ rượu ngon này?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Nhưng lão là người rất cổ quái. Chắc công tử đã nghe người ta nói đến lão rồi.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại hạ quen rất nhiều quái nhân nhưng chưa hiểu nhân vật mà các hạ nói đó là ai?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Lão tên gọi là Hoắc Hưu.


Lục Tiểu Phụng la thất thanh :


- Hoắc Hưu ư? Sao lão lại là hàng xóm với các hạ được?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Tuy lão không ở luôn đây, nhưng đã dựng một tòa lầu nhỏ ở mặt sau trái núi này. Năm nào lão cũng ở đó chừng một hai tháng.


Lục Tiểu Phụng sáng mắt lên hỏi :


- Các hạ có biết lão đến đây làm gì không?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Ngoài uống rượu, dường như lão chẳng làm một việc chi hết.


Lục Tiểu Phụng không hỏi nữa, tựa hồ chàng hãm mình vào cuộc suy tư. Trước nay vẫn thế, khi chàng uống rượu là không chịu mở miệng hay động cân não. Lần này cũng vậy.


Hoắc Thiến Thanh không chú ý đến vẻ mặt của chàng. Hắn lại nói :


- Những thứ rượu mà công tử kể tên ra được, dường như đều có ở nơi lão. Tuy ta không thích uống rượu lắm, nhưng khi đã vào tòa tửu lâu ở phía sau là không muốn trở ra nữa.


Lục Tiểu Phụng đột nhiên hỏi :


- Các hạ có biết thứ rượu nào vị ngon đặc biệt không?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Ta không biết.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Rượu ăn cắp.


Hoắc Thiến Thanh cười ồ hỏi :


- Phải chăng công tử muốn dẫn ta tới đó để ăn cắp rượu?


Lục Tiểu Phụng cười đáp :


- Các hạ thật là thông minh.


Hoắc Thiến Thanh hỏi :


- Trên cõi đời này có một hạng người không thể uống được một giọt rượu. Công tử có biết là hạng người nào không?


Lục Tiểu Phụng đáp :


- Tại hạ không biết.


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Đó là người không đầu. Vì vậy nếu công tử muốn còn cái đầu để uống rượu thì hay hơn hết là thủ tiêu ý kiến đó đi.


Lục Tiểu Phụng cười nói :


- Ăn cắp rượu cũng như ăn trộm sách là hạng trộm cắp tao nhã, dù có bị người tóm được cũng không khép vào tội chặt đầu.


Hoắc Thiến Thanh nói :


- Dù sao hễ để người ta tóm được là không hay rồi.


Lục Tiểu Phụng cười hỏi :


- Các hạ vốn là người một nhà với Hoắc Hưu từ mấy trăm năm trước rồi thì các hạ còn sợ gì?


Hoắc Thiến Thanh đáp :


- Nhưng chính miệng lão nói cho ta hay trên tòa tiểu lâu đó có một trăm lẻ tám cơ quan mai phục. Nếu chẳng phải là tân khách lão mời đến thì bất cứ ai vào cũng khó lòng sống sót để trở ra.


Hắn thở dài nói tiếp :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Nắng mưa con gái

Nắng mưa con gái

 11h 45', nó liếc cái điện thoại và nhấp nhổm. Năm phút nữa. Nào, tập trung vào,

27-06-2016
Viết về mẹ!!!

Viết về mẹ!!!

Viết về mẹ... đó là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến, cũng như chưa bao giờ thích

24-06-2016
Không phải em

Không phải em

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Người con gái

27-06-2016
Cà phê đắng hay ngọt?

Cà phê đắng hay ngọt?

Trong chuyện tình cảm, không thể thúc giục... *** Nó hồng hộc chạy lên tầng 4 trong

24-06-2016