- Ta muốn vàng.
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Cung Cửu hỏi:
- Tại sao ta phải đưa vàng cho ngươi ?
Lục Tiểu Phụng nói:
- Bởi vì ta sẽ để ký hiệu hình tam giác ở chỗ lữ quán ta sẽ trọ, vì vậy, ngươi phải tuân theo lời quy ước.
Cung Cửu ngẩn người ra.
Lục Tiểu Phụng cười đắc ý lên một tiếng, cao giọng nói:
- Đưa đây ...
Cung Cửu biến hẳn sắc mặt.
Lục Tiểu Phụng nói:
- Ngươi muốn làm người không biết thủ tín ?
Cung Cửu móc trong người ra thỏi vàng, đưa cho Lục Tiểu Phụng.
Lục Tiểu Phụng đắc ý vọc vọc thỏi vàng, quăng lên không trung hai ba lần, đi ra còn chưa tới hai bước, bỗng quay trở lại cười nói với Cung Cửu:
- Sáng sớm hôm sau, ta sẽ vẽ một ký hiệu hình tam giác chỗ ta ăn cơm sáng.
Lục Tiểu Phụng cười ha hả lên, tiếng cười càng lúc càng lạt dần ở xa xa.
Lục Tiểu Phụng thích uống rượu, lại càng thích uống rượu trên giường.
Lúc chàng nằm trên giường, thường thường thích đặt một ly rượu lớn trên ngực, sau đó cả người nằm yên lặng như chết, muốn uống rượu, lập tức hít vào một hơi thật sâu, ly rượu trên ngực sẽ bị hút lại, rượu trong ly sẽ rơi vào miệng, sau đó ực một cái, rượu đã uống vào trong bụng.
Hiện tại chàng cũng nằm yên ra giường như vậy, trên ngực có đặt một ly rượu được rót đầy ắp.
Có điều chàng nằm như chết ra như vậy đã được một hồi lâu, còn chưa hút ly rượu vào.
Bởi vì, lần đầu tiên chàng uống kiểu đó, có "lão bản nương" ngồi bên cạnh tiếp chuyện, chàng uống xong "lão bản nương" sẽ rót ngay tiếp cho chàng.
Hiện tại, "lão bản nương" không ở một bên, chàng rất tiếc ly rượu này, uống cạn rồi, còn ai rót thêm cho mình ? Chàng không muôn đứng dậy rót rượu, đấy là chuyện chỉ có người không biết hưởng thụ mới làm.
Vì vậy, chàng rất nhớ "lão bản nương".
"Lão bản nương" là một người đàn bà, một người đàn bà rất đẹp.
Đàn bà đẹp thường thường kết hôn rất sớm.
"Lão bản nương" cũng không ngoại lệ.
Thật ra, bà ta được gọi là "lão bản nương", bởi vì bà ta lấy một "lão bản".
Lão bản là Châu Đình, Châu Đình là bạn cũ với Lục Tiểu Phụng từ hồi còn mặc quần lủng đít.
Vì vậy giữa Lục Tiểu Phụng và "Lão bản nương" với nhau, bọn họ rất là trong sạch.
Vì vậy Lục Tiểu Phụng mới nhớ lại những ngày nằm trên giường uống rượu.
Chàng lại càng nhớ Châu Đình.
Châu Đình là một người rất mập, người mập xem ra rất có phúc khí, người có phúc khí mới làm được lão bản, vì vậy mọi người mới gọi y là "lão bản".
Thật ra Châu Đình không hề mở tiệm, nhưng ngày tháng của y trôi qua còn thoải mái hơn thế.
Bởi vì y có một đôi bàn tay rất linh xảo, có thể làm ra bao nhiêu thứ kỳ kỳ quái quái, có lần y còn làm ra một người gỗ biết đi đứng.
Lục Tiểu Phụng đang nhớ tới đôi bàn tay của y.
Nếu Châu Đình làm ra một người gỗ giống Lục Tiểu Phụng, Lục Tiểu Phụng sẽ không còn vấn đề gì nữa.
Nhưng Châu Đình không có ở đây.
Sa Mạn cũng không có.
Có Sa Mạn ở đây, dù hai người có phải chết một nơi, cũng không uổng kiếp này vậy.
Lục Tiểu Phụng bỗng ngồi bật dậy, rượu trong ly đổ ra đầy cả người.
Chàng dùng sức đánh mạnh vào ngực của mình, trong lòng đang mắng chửi mình:
- Đồ ngu !
Nếu mình đã nguyện ý chết với Sa Mạn một chỗ, tại sao lại còn đi sợ Cung Cửu rượt mình ? Tại sao không khỏe khoắn trở về gặp Sa Mạn ? Không chừng dựa vào sức hai người, còn có thể đánh bại cả Cung Cửu !
Làm sao biết được ?
Nghĩ đến đó, người của Lục Tiểu Phụng đã xông ra tới cửa.
Chàng vừa mở cửa ra, lập tức phát hiện có một cặp mắt đang nhìn lom lom vào cửa phòng mình, và đang vội vã nhìn về hướng khác.
Cặp mắt nằm trên gương mặt, gương mặt rất lạ, không lạ là cách phục sức.
Đấy là phục sức mà ai ai cũng biết.
Phục sức của quan sai.
Quan sai không chỉ có một người, bởi vì đối diện với gã vừa nhìn lom lom vào cửa phòng của Lục Tiểu Phụng, là một gã quan sai nữa đang nằm ngủ gục trên bàn.
Hiển nhiên bọn họ đang thay phiên nhau ngủ, thay phiên nhau nhìn chừng động tĩnh trong phòng Lục Tiểu Phụng.
Tại sao lại là quan sai ?
Bọn họ vì tiền thưởng của Cung Cửu ? Hay là phụng mệnh lệnh của thế tử Thái Bình vương phủ lại bắt chàng ?
Lục Tiểu Phụng quay người lại xông đến cửa sổ, mở ra.
Dưới song cửa đang có hai tên quan sai một đứng một đang ngủ.
Lục Tiểu Phụng bật cười, cười khổ.
Một con mèo đã không biết ứng phó ra làm sao, còn thêm một lũ mèo nhỏ, con chuột nhỏ Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ.
Vì vậy chàng chỉ còn cách nằm yên trên trường, trên ngực lại đặt một ly rượu rót đầy ắp.
Bình minh vừa ló dạng.
Gã quan sai đang đứng canh gác dưới song cửa nhìn ánh mình minh, y bất giác uể oải duỗi duỗi lưng, trong lòng đang cao hứng sắp thoát được một đêm gian khổ.
Y quả thật sắp được giải thoát.
Lục Tiểu Phụng giải thoát giùm cho y.
Lúc y đang duỗi duỗi lưng, Lục Tiểu Phụng đã như ánh mặt trời bay lại bên cạnh y, thò ngón tay ra điểm vào đại huyệt trên người y, giải thoát giùm cho y.
Dĩ nhiên ngay cả gã đang ngủ cũng được giải thoát luôn.
Lục Tiểu Phụng sờ sờ thanh yêu đao trên lưng, bất giác bật cười lên.
Đây là lần đầu tiên chàng làm quan binh.
Lục Tiểu Phụng không thể không khâm phục Cung Cửu, chỉ có Cung Cửu mới bức bách chàng phải hóa trang làm thành một người khác. Lục Tiểu Phụng nhìn gã quan sai thật đang nằm trên trường, sửa lại áo quần, rồi quay người bước ra.
Cửa không phải do Lục Tiểu Phụng mở ra.
Cửa bị đẩy ra.
Người đẩy cửa bước vào, chính là Ngưu Nhục Thang.
Ngưu Nhục Thang ôm một khay đồ vào, trên khay có một tô canh thịt bò, bốn cái bánh bao trắng tinh.
Ngưu Nhục Thang đặt khay xuống bàn, hướng về Lục Tiểu Phụng làm lễ một cái.
Ngưu Nhục Thang nói:
- Lục gia quan lớn xin mời ăn cơm sáng.
Lục Tiểu Phụng bỗng có cảm giác dở khóc dở cười, chàng vội vàng cởi bỏ bộ y phục quan binh, cao giọng nói:
- Ta không phải là Lục gia quan lớn.
Ngưu Nhục Thang cười nói:
- Đúng vậy, xin mời Lục gia Lục Tiểu Phụng ăn cơm sáng.
Lục Tiểu Phụng vẫn cao giọng nói:
- Ta không muốn ăn.
Ngưu Nhục Thang nói:
- Em thấy anh nên ăn thì tốt hơn.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tại sao ta phải ăn ?
Ngưu Nhục Thang nói:
- Bởi vì Cửu gia nói, y không muốn lại chỗ anh tính đi ăn sáng để giao tiền cho anh.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Y ăn trộm bao nhiêu đó tiền, phí một chút có gì là nhiều ?
Ngưu Nhục Thang nói:
- Không lẽ anh không biết một chuyện ?
Lục Tiểu Phụng hỏi:
Chương trước | Chương sau