Cung Cửu hỏi:
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Ta muốn biết, ngươi làm cách nào rượt lại đây ?
Cung Cửu nói:
- Rất đơn giản, chỉ có một chữ.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Một chữ ?
Cung Cửu nói:
- Đúng vậy, chỉ một chữ.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Chữ gì ?
Cung Cửu nói:
- Tiền.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tiền ?
Cung Cửu nói:
- Có tiền sai quỷ làm gì không được, huống gì là người ?
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Ngươi mua hết mọi người lại rượt theo ta ?
Cung Cửu nói:
- Không phải vậy.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Không phải làm sao ?
Cung Cửu nói:
- Ngay cả ta còn không rượt theo kịp ngươi, người khác làm sao rượt kịp, dù có, hạng người đó đâu có thể dùng tiền mà mua được.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Vì vậy ta mới không hiểu, dù ngươi có lấy tiền ra mua, cũng không thể biết được ta đi đâu.
Cung Cửu nói:
- Người ta mua, không chỉ có một, mà là rất nhiều.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Rất nhiều ? Nhiều tới bao nhiêu ?
Cung Cửu nói:
- Ta cũng không biết có bao nhiêu.
Lục Tiểu Phụng lại tỏ vẻ mơ hồ không hiểu.
Cung Cửu cười nói:
- Chắc ngươi rất muốn biết chỗ ảo diệu nằm ở đâu ?
Lục Tiểu Phụng nói:
- Ngươi không muốn nói, ta cũng không ép.
Cung Cửu đứng lên, bước lại trước bản hiệu tiệm miến.
Ánh mắt của Lục Tiểu Phụng tùy theo ngón tay của Cung Cửu nhìn tới, chàng phát hiện ra có một ký hiệu tam giác nằm rành rành ở đó.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Đấy là ký hiệu gì vậy ?
Cung Cửu nói:
- Đấy là có ý nói Lục Tiểu Phụng ở đây.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Sao ?
Cung Cửu nói:
- Ngươi có biết bình rượu ta đang uống này phải mất bao nhiêu tiền không Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Bao nhiêu tiền ?
Cung Cửu không trả lời, móc trong người ra một đỉnh vàng, đưa cho lão bản.
Lão bản tiệm miến cười tít mắt cả lên chẳng còn thấy gì.
Cung Cửu hỏi Lục Tiểu Phụng:
- Ngươi hiểu rõ chưa ?
Y lại nói tiếp:
- Ta nói thêm cho ngươi nghe cho rồi. Ta đã nói ra cho mọi người đều biết, chỉ cần thấy gã có bốn hàng lông mày đi qua, để một ký hiệu mũi tên lại chỉ đường, thấy gã có bốn hàng lông mày nghỉ ngơi hay ăn cơm ở đâu, để một ký hiệu tam giác lại, ta thấy những ký hiệu đó sẽ có trọng thưởng, Ngươi nghĩ xem, ngươi còn trốn đi đâu được ?
Cung Cửu lại cười đắc ý lên.
Lục Tiểu Phụng chau mày lại, bàn tay phải đang vân vê ria mép.
Chàng đang nghĩ đến lời của Lão Thực hòa thượng:
- Tốt nhất là cắt quách hai hàng lông mày, chẳng còn ai sẽ nhận ra ngươi.
Cắt đi lông mày của mình ? Thật là buồn cười quá chừng !
Lục Tiểu Phụng bất giác bật cười lên.
Cung Cửu kỳ quái hỏi:
- Ngươi cười gì ?
Lục Tiểu Phụng nói:
- Ta cười ta, thật tình sao ngu quá.
Cung Cửu hỏi:
- Tại sao ?
Lục Tiểu Phụng nói:
- Nếu chạy trốn không xong, tại sao ta còn phải chạy ?
Cung Cửu hỏi:
- Ngươi không chạy ?
Lục Tiểu Phụng nói:
- Ta không chạy nữa.
Cung Cửu nói:
- Thật ra, ngươi không chạy ta cũng không phản đối, nhưng ...
Cung Cửu bỗng cười ầm lên.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Nhưng làm sao ?
Cung Cửu ôm Ngưu Nhục Thang vào lòng nói:
- Ta ở đây bồi ngươi cũng không sao, ta có rượu, có người đẹp, còn ngươi ? Còn Sa Mạn ?
Cung Cửu cười ha hả lên.
Lục Tiểu Phụng nhìn Cung Cửu trừng mắt một cái, không nói một lời, quay lưng lại bỏ đi.
Cung Cửu nói:
- Ngươi đi đâu ?
Lục Tiểu Phụng không quay đầu lại, chỉ nói:
- Đi ngủ.
Lục Tiểu Phụng đi được vài bước, bỗng xoay người lại, bước tới gần Cung Cửu, xòe bàn tay ra.
Cung Cửu nhìn Lục Tiểu Phụng lộ vẻ không hiểu:
- Ngươi làm gì vậy ?
Lục Tiểu Phụng nói:
Chương trước | Chương sau