-Chẳng lẽ người đến mướn phòng này chính là tên đại đạo thêu hoa kia ?
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Hiện giờ tuy chúng ta chưa hoàn toàn xác định được, nhưng ít ra mười phần cũng nắm được sáu bảy.
Kim Cửu Linh nói :
-Chẳng phải chỉ sáu bảy phần mười mà tại hạ dám nói chúng ta nắm chắc đến chín phần mười.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
-Tại sao Kim lão lại khẳng định như vậy ?
Kim Cửu Linh đáp :
-Vì Kim mỗ đã nắm được cái này.
Y lấy trong túi ra một cái bao nhỏ bằng đoạn màu hồng, nói tiếp :
-Cái này Kim mỗ tìm thấy trong tủ áo. Công tử thử coi xem bên trong đựng những gì ?
Trong bao hiển nhiên có một cái hộp đựng kim thêu hoa.
Lỗ Thiếu Hoa đến tiệm bánh ở đầu hẻm mua một ít bánh mặt trăng mới ra lò. Hiện nay tuy còn cách tết Trung Thu vừa một tháng, nhưng bánh mặt trăng đã có bán rồi.
Lục Tiểu Phụng gắng gượng ăn chiếc nữa. Đường phố này rất tĩnh mịch, mấy người vừa đi vừa ăn.
Tên đại đạo thêu hoa dĩ nhiên không trở lại căn phòng này nữa, mà mọi người cũng chẳng ở lại làm chi ?
Kim Cửu Linh nói :
-Những mũi kim thêu đều đánh bằng thép nguyên chất khác với kim thông thường.
Hắn lại hỏi :
-Trên mũi kim có tôi chất độc không ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Không có.
Kim Cửu Linh lại hỏi :
-Mụ để những người này còn sống là muốn cố ý chứng minh mụ chẳng phải là nữ nhân, mà là một đại hán râu quai nón biết thêu hoa.
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vả mụ chẳng cần giết họ làm chi.
Kim Cửu Linh hỏi :
-Công tử có nghĩ rằng hoặc giả mụ chính là Giang Khinh Hà không ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Không phải đâu. Hoàn toàn không phải là Giang Khinh Hà...
Chàng dừng lại một chút rồi tiếp :
-Giang Khinh Hà võ công tuy không đến nỗi kém cõi, nhưng so với mụ hãy còn thua xa.
Chàng lại nói tiếp :
-Giang Khinh Hà chỉ có nhiệm vụ duy nhất là vào Vương phủ thám thính tình hình hư thực và lấy mô hình chìa khoá mà thôi.
Kim Cửu Linh hỏi :
-Công tử nhận thấy Giang Khinh Hà là thuộc hạ của mụ ấy hay sao ?
Lục Tiểu Phụng gật đầu.
Kim Cửu Linh nói :
-Giang Khinh Hà cũng là người có danh trên giang hồ mà thị lại rất kiêu ngạo thì sao lạïi cam tâm để mụ kềm chế ?
Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :
-Vì bất cứ môn gì Giang Khinh Hà cũng còn thua mụ. Trong đời tại hạ chưa từng thấy nữ nhân nào võ công cao thâm và thủ đoạn giảo hoạt đến thế.
Kim Cửu Linh động dung hỏi :
-Công tử đã gặp mụ rồi ư ?
Lục Tiểu Phụng nhăn nhó cười đáp :
-Chẳng những đã gặp mà còn suýt chết về tay mụ.
Kim Cửu Linh hỏi :
-Sao công tử lại gặp được mụ ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Nguyên tại hạ định thay một người đến Tây Viên phó ước.
Kim Cửu Linh hỏi :
-Phó ước ư ? Cuộc ước hội với mục đích gì ?
Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :
đúng là một cuộc phó ước liều mạng.
Kim Cửu Linh hỏi :
-Ông bạn của công tử ước hẹn với ai ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Công Tôn Đại Nương, tức Công Tôn Lan.
Kim Cửu Linh chau mày nói :
- Dường như Kim mỗ chưa từng nghe thấy danh tự này bao giờ.
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Vì mụ không phải là nhân vật nổi danh, đồng thời mụ chưa từng xưng danh với ai.
Kim Cửu Linh hỏi :
-Mụ là hạng người nào ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Không hiểu.
Kim Cửu Linh càng lấy làm kỳ hỏi :
-Công tử đã gặp mụ mà không biết mụ là hạng người nào là nghĩa lý gì ?
Lục Tiểu Phụng đáp :
-Tại hạ thấy mụ là một bà già bán mứt hạt dẻ và đã mua hai cân. Nếu tại hạ chỉ ăn vào một hạt thì bây giờ các vị không còn thấy tại hạ nữa.
Kim Cửu Linh bỗng thất thanh la lên :
-Mụ là Hùng Mỗ Mỗ bán mứt hạt dẻ.
Lục Tiểu Phụng không hiểu hỏi lại :
-Mụ làm sao ?
Kim Cửu Linh đáp :
-Trước đây hai năm thường trên đường có người chết không hiểu vì nguyên cớ gì, họ đều bị độc tử, bên xác chết hãy còn những viên mứt hạt dẻ vứt tung ra đó.
Lỗ Thiếu Hoa cũng biết vụ này liền nói :
- Diễn biến xảy ra đều vào đêm trăng tròn.
Lục Tiểu Phụng nói :
đêm nay cũng là đêm trăng tròn.
Lỗ Thiếu Hoa nói :
-Tại hạ cũng đi làm án mấy vụ đó, mà chưa điều tra được chút manh mối gì. Người chết chẳng phải vì kẻ thù sát hại, cũng chẳng phải chuyện cướp của giết người.
Kim Cửu Linh nói :
-Vì những người bị chết toàn là vô danh tiểu tốt, nên những vụ này không đồn đại trên chốn giang hồ, chỉ những nhân viên làm án ở công môn mới biết mà thôi.
Lỗ Thiếu Hoa nói :
-Hai năm trước có vị tiêu sư Trương Phóng mới ra đời cũng chết trong trường hợp này. Lúc lâm tử y còn nói hai câu.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
-Hai câu gì ?
Lỗ Thiếu Hoa đáp :
-Câu thứ nhất là : "Hùng Mỗ Mỗ bán mứt hạt dẻ". Tại hạ hỏi Hùng Mỗ Mỗ là ai, tại sao mụ lại giết y, thì y nói một câu nữa : "Vì mỗi đêm trăng tròn mụ lại thích giết người.".
Lục Tiểu Phụng thở phào một cái nói :
-Thế ra mụ chẳng những là Nữ Đồ Hộ, Đào Hoa Phong, Ngũ Độc Nương Tử mà còn là Hùng Mỗ Mỗ.
Chương trước | Chương sau