Insane
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 133 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 14 - Đầu bếp đạo nhân

↓↓

- Ngươi hạ thủ nhẹ nhẹ tay một chút được không?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Trường Thanh nói :


- Được.


Tiếng "được" vừa thốt ra khỏi miệng, đã có thứ gì bay vào miệng y, y vung quyền đánh ra, huyệt đạo dưới nách đã bị điểm cứng.


Lục Tiểu Phụng đà Chuyển qua góc tường phía trước, y chỉ còn nước mở mắt trừng trừng nhìn.


Nhưng y biết, Lục Tiểu Phụng vẫn không trốn thoát nổi, bởi vì tiếp tục chuyển tới phía trước chính là đại điện.


Chưởng môn đương kim của phái Võ Đang đang ở trong đại điện.


Trước đại điện là một cái sân thật rộng, không ai có cách gì ẩn núp ở đó được, trong đại điện ánh sáng yếu ớt, nhang khói mịt mù, chuyện tranh giành phiền nhiễu của thế gian đều đã bị ngăn cách ngoài ngưỡng cửa.


Lục Tiểu Phụng cứ xông thẳng vào trong.


Hiển nhiên chàng đã chuẩn bị náp vào trong này.


Chàng biết tâm lý con người có một điểm mù, núp vào chỗ sáng sủa nhất, ngược lại càng không dễ bị tìm ra.


Hiện tại kinh quả buổi sáng đã xong, trong đại điện dù có người cũng phải bị tiếng hô hoán lúc nãy làm kinh động chạy ra.


Chàng thật không ngờ trong điện vẫn còn có người.


Một đạo nhân đứng thẳng như cây ngọc, yên lặng trước thần án, cũng không biết vì nhân loại cầu xin chút bình an hay đang tĩnh tư hối lỗi chuyện quá khứ của mình.


Trên thần án trước mặt y có để một thanh kiếm.


Thanh Thất Tinh bảo kiếm tượng trưng cho tôn vinh và quyền lực.


Người này chính là Thạch Nhạn.


Lục Tiểu Phụng càng kinh hãi, mũi chân chạm vào mặt đất, người chàng lập tức nhấc lên.


Cái rường ngang của đại điện cách mặt đất mười trượng. Không ai có thể nhảy lên cao mười trượng.


Thân hình chàng vừa bốc lên, mũi chân trái lại đạp lên bàn chân phải, thi triển môn khinh công tuyệt đỉnh đã thất truyền trong võ lâm từ lâu là Thế Vân Tung.


Chàng lên được rường ngay.


Thạch Nhạn vẫn còn yên lặng đứng đó, phảng phất hồn đã đi đâu phương xa.


Lục Tiểu Phụng vừa thở phào một hơi, Vương Thập Đại, Cao Hành Không, Ưng Nhãn Lão Thất, Ba Sơn Tiểu Cố đều đã xông vào bên trong.


- Vừa rồi có ai vào trong này không?


Thạch Nhạn chầm chậm quay người lại nói :


- Có.


Chữ "có" vừa lọt vào tai Lục Tiểu Phụng, cơ hồ như tội phạm vừa nghe bản án xử tội tử hình.


- Người ở đâu?


- Chính là tôi đây.


Thạch Nhạn mỉm cười :


- Tôi chính vừa mới bước vào đây.


Người đều đã đi hết, ngay cả Thạch Nhạn cũng đã đi rồi.


Nếu Chưởng môn phái Võ Đang nói nơi đây không có ai đến, thì dù có người nào thấy Lục Tiểu Phụng đang ở nơi này cũng nhất định sẽ cho là mình lầm lẫn.


Có rất nhiều người đều cho rằng lời nói của Chưởng môn phái Võ Đang thậm chí còn dễ tin hơn là cặp mắt của chính mình.


Thạch Nhạn đĩ nhiên không thể nào là kẻ nói dối, nhưng lấy tai mắt của lão như vậy, không lẽ lão thật tình không biết có người đã vào trong điện sao?


Lục Tiểu Phụng bỗng nhớ lại chuyện nhi đồng du hí của con nít :


... Một đứa bé núy sau lưng cái ghế của ông chú, còn đứa kia đến tìm, ông chú cứ nói :


- Nơi này không có người.


Thạch Nhạn không phải là chú của chàng, tại sao ông ta muốn giấu giùm cho chàng?


Lục Tiểu Phụng không nghĩ thêm.


Trên rường nhà bụi bặm tích tụ dày đặc, chàng cứ nằm duỗi người ra, hy vọng ngủ được một giấc.


Hiện tại chàng không còn có thể ra mặt gì được nữa, chỉ còn nước chờ ở đây, chờ đế lúc đèn tắt.


Chờ đến khoảnh khắc đó, chàng ở trên rường nhà này vẫn có thể xuất thủ được như thường.


Vì vậy chàng mới chọn nơi này làm chỗ núp, chỗ này ít nhất cũng còn không có mùi chua lè thối tha của măng khô.


Chỉ tiếc là chàng ngủ không được.


Chàng sợ té xuống đất.


Không những sợ mình rớt xuống, còn sợ bụi bặm trên rường nhà rớt xuống, chàng không dám cả động đậy thân hình.


Đợi đến lúc chàng nghĩ đến chuyện đói bụng, chàng bèn bắt đầu hối hận, chàng hối hận sao lúc nãy mình không thật thật thà thà nằm trong căn phòng đó? Mùi vị chua lè đó thật ra cũng không đến nổi như chàng đã tưởng tượng.


Bấy giờ trong đại điện đã có rất nhiều người vào, quét dọn điện đường, an bày chỗ ngồi, còn có người đang hỏi :


- Ai lo chuyện dầu trong đèn vậy?


- Đệ tử Trường Cẩn.


- Dầu đã đổ vào đầy chưa?


- Đổ đầy vào rồi, sáng sớm nay, đệ tử đã kiểm tra qua hết một lượt rồi.


Người hỏi hiển nhiên đã rất mãn ý. Trường Cẩn làm việc trước giờ chắc là cẩn thận lắm.


Kỳ quái là đệ tử Võ Đang tại sao lại bị lão Đao Bả Tử mua chuộc được? Lão ta đối với hoàn cảnh phái Võ Đang tại sao lại rõ ràng như vậy?


Lục Tiểu Phụng cũng chẳng buồn nghĩ thêm.


Gần đây hình như chàng rất ít khi muốn động tới đầu não để nghĩ đến chuyện gì.


Người quét dọn cũng đã đi mất, chỉ còn vài người đang ở trong điện làm chừng lo liệu.


Rồi một hồi lâu nữa, Lục Tiểu Phụng bèn nghe bọn họ đang rỉ tai thì thầm, nghị luận chuyện gian tế giả làm đạo nhân đầu bếp lúc nãy.


- Thật tôi nghĩ không ra, nơi đây có giấy thứ gì bí mật đâu? Tại sao lại có gian tế vào đây?


- Không chừng hắn tính vào ăn trộm đồ gì đó.


- Ắn trộm mấy đứa đạo sĩ nghèo kiết như bọn mình?


- Đừng quên hai hôm nay đều có quý khách lên núi viếng thăm.


- Không chừng hắn chẳng phải là thứ trộm vặt, cũng không phải là gian tế.


- Là gì bây giờ?


- Là thích khách! Đến ám sát các vị quý khách.


- Hiện tại mình còn chưa tóm được hắn sao?


- Còn chưa được.


- Tôi nghĩ chắc hắn đã xuống núi rồi, hắn chẳng phải là kẻ ngốc, làm sao còn ở lại trên núi này đợi chết?


- Khốn khổ cho Trường Tịnh, nghe nói tên đó là do y đưa lên núi, hiện tại tổng thủ lãnh của Thập Nhị Liên Hoàn Ồ đang đích thân thẩm vấn khẩu cung của y.


Nghe nói Ưng Nhãn Lão Thất có môn Phân Thân Thác Cốt thủ. Dưới tay lão, ngay cả người chết cũng không cách nào không mở miệng.


Trường Tịnh có khai bí mật ra hay không?


Y biết được nhiều ít bí mật?


Lục Tiểu Phụng đang bắt đầu lo lắng. Chàng bỗng nghe có tiếng chân vang lên, hai người đang thở hỗn hễn bước vào, nói ra một tin tức thật kinh người :


- Bành Trường Tịnh chết rồi!


- Tại sao mà chết?


- Nhị sư thúc các vị đang hỏi khẩu cung của y, bên ngoài bỗng bay vào một cây trúc sào cắm y dính vào ghế chết tươi ngay tại đó.


- Có bắt được hung thủ không?


- Không, thái sư tổ đã dẫn nhị sư thúc các vị đuổi theo rồi.


Lục Tiểu Phụng thở ra, chàng không bị bất ngờ bởi chuyện đó. Giết người bịt miệng, đấy vốn là tác phong của bọn họ.


Chẳng qua, dùng một cây trúc sào mà đâm chết tươi một người dính vào trong ghế, ít có ai làm được, ngay cả Biểu Ca và Quản Gia Bà cũng nhất định không có được công lực thâm hậu như thế.


Trừ chàng ra, còn ai đã tiềm nhập vào Võ Đang?


Anh em Vô Hổ và Thạch Hạc nhất định không dám lên núi sớm như vậy, không lẽ lão Đao Bả Tử đã đến rồi sao?


Lão lấy thân phận gì để che giấu cho mình? Không lẽ lão cũng giả trang thành đạo sĩ nhà bếp?


Phía dưới lại có người đang hỏi :


- Trường Tịnh chết rồi, có liên hệ gì đến bọn tôi? Sao anh lại hộc tốc lại đây báo tin?


- Không có liên hệ gì đến anh, nhưng có liên hệ đến Trường Cẩn sư huynh...


- Tôi hiểu rồi.


Lại có người khác ngắt lời y :


- Trường Tịnh chết rồi, Trường Thanh cũng bị phạt, Trường Cẩn sư huynh dĩ nhiên sẽ thành tổng quản của chúng ta, anh đến đây báo tin vui?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Giọt mưa thôi rơi

Giọt mưa thôi rơi

Tôi nhắm mắt, nghe gió lùa qua tóc, nghe tiếng chim kêu từ những bụi cây, nghe tiếng dế

01-07-2016
Cai nghiện ma túy

Cai nghiện ma túy

Khi sử dụng ma tuý, chị vẫn là một nhạc công nhạc rock cừ khôi, chính do cô bạn

28-06-2016
Bến đỗ

Bến đỗ

Nó. Một con bé 22 tuổi. Hồn nhiên. Yêu thơ văn. Thích những con chữ. Giàu cảm xúc. Hay

23-06-2016
Đi tìm vai chính

Đi tìm vai chính

 Tôi chỉ là một nhân vật phụ đứng ngoài cảnh quay của một bộ phim có hai nhân vật

24-06-2016
Tình đầu!!!

Tình đầu!!!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Mương rộng hào sâu

Mương rộng hào sâu

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. *** Con mương

24-06-2016
Khóc giữa Sài Gòn

Khóc giữa Sài Gòn

Sài Gòn những ngày mưa vội vã mang Minh đi xa khỏi cuộc đời vì lý do rất ngớ

26-06-2016
Cái Tết nghèo

Cái Tết nghèo

Một buổi chiều tà đang dần bao trùm lên khắp thành phố, thấp thoáng chiếc bóng thon

24-06-2016