Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 85 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 13 - Chỉ thị tối hậu

↓↓

- Có thấy Lục Tiểu Phụng đâu không?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Mộc đạo nhân hết cười, lão thở dài nói :


- Tôi không gặp, chẳng ai gặp y cả...


Tây Môn Xuy Tuyết cười lạt.


Mộc đạo nhân đổi đề tài câu chuyện :


- Ông có tính lên Võ Đang một chuyến không?


Tây Môn Xuy Tuyết nói :


- Không đi!


Mộc đạo nhân hỏi :


- Tại sao?


Tây Môn Xuy Tuyết nói :


- Ta có kiếm, Võ Đang có Giải Kiếm nham.


Mộc đạo nhân hỏi :


- Thanh kiếm của ông trước giờ không bao giờ rời khỏi người sao?


Tây Môn Xuy Tuyết nói :


- Đúng vậy.


Lão già cao lớn oai vũ bỗng cười lạt nói :


- Ngươi cũng không dám đem kiếm lên núi Võ Đang? Tây Môn Xuy Tuyết lạnh lùng nói :


- Ta chỉ dám giết người, chỉ cần ngươi nói thêm tiếng nữa, ta sẽ giết ngươi.


Không ai dám nói thêm tiếng nào.


Trong tay của Tây Môn Xuy Tuyết còn có kiếm.


Y đem theo thanh kiếm của y, không quay đầu lại, đi xuống lầu, không quay đầu lại, bước ra khỏi quán.


Lục Tiểu Phụng còn đang dằn co với lão già mặc áo hoa lệ, y chẳng buồn nhìn chàng lần nào nữa.


Phố náo nhiệt vẫn còn y dạng náo nhiệt.


Nhìn y đi vào con đường đèn đuốc huy hoàng, nhìn y đi xa rồi, lão gia cao lớn oai vũ mới thở ra nói :


- Trên đời này không lẽ chỉ có ba người đỡ được bốn mươi chín đường kiếm của y thật sao?


Mộc đạo nhân nói :


- Thật vậy.


Lão già hỏi :


- Có ai gỡ được thanh kiếm của y ra không?


Mộc đạo nhân nói :


- Không.


Cao Hành Không hỏi :


- Không lẽ y dã thành vô địch thiên hạ rồi sao?


Lão già cao lớn oai vũ bỗng cười lên một tiếng, nói :


- Không chừng không có ai gỡ được thanh kiếm của y ra, nhưng có người giết được y.


Cao Hành Không, Ưng Nhãn Lão Thất đồng thời tranh nhau hỏi :


- Ai?


Lão già cao lớn oai vũ cười ra vẻ thần bí, lão chầm chậm nói :


- Chỉ cần các ông có lòng nhẫn nại chờ đó, người này sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện!


* * * * *


Xung đột thình lình phát sinh, rồi lại thình lình kết thúc.


Ngươi khác tuy xem ra không hiểu đâu là đâu, nhưng chính bọn họ, người nào trong bụng cũng đều có định kiến.


Tây Môn Xuy Tuyết đi rồi, Lục Tiểu Phụng cũng đi, bọn lão già mặc áo hoa lệ dĩ nhiên là không cản trở gì chàng, mọi người đều làm như không có chuyện gì xảy ra.


Hiện tại, Lục Tiểu Phụng lại ngồi thoải mái trên xe, xe đã bắt đầu chạy về phía trước.


Cô cháu gái mặc tấm áo mỏng màu xanh lục, mặt mày xinh đẹp lạ thường đang ngồi đối diện với chàng, nước mắt còn chưa khô trên hai má, nhưng vẻ mặt thì ngay cả bi ai cũng không thấy đâu, ánh mắt còn đang đầy vẻ cười cợt, hình như cảm thấy chuyện này thật hứng thú.


Lục Tiểu Phụng cũng thấy chuyện này rất hứng thú, chàng bỗng hỏi :


- Cô là cháu ruột của tôi hả?


Tiểu Thúy trả lời :


- Dạ.


Lục Tiểu Phụng lại hỏi :


- Mẹ cô là con ruột của tôi đấy?


Tiểu Thúy nói :


- Dạ.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Hiện tại bà ta đã chết rồi sao?


Tiểu Thúy đáp :


- Dạ.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Nhà cô còn có ai nữa?


Tiểu Thúy bỗng cười một tiếng, nói :


- Còn có vài người cậu nhất định thích.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Sao cô biết ta thích người nào?


Tiểu Thúy chớp mắt nói :


- Dĩ nhiên là cháu biết.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Có vài người là mấy người?


Tiểu Thúy nói :


- Không ít.


Cô cũng cười thật thần bí, cô bỗng thò đầu ra ngoài xe lớn tiếng phân phó gã đánh xe :


- Tới cái hẻm trước mặt quẹo trái, căn nhà thứ ba cửa màu hồng bên tay phải là đến rồi đó.


Con hẻm lát bằng đá xanh, hai bên tường cao, bên trong có những cây hạnh đang nở hoa đầy rộ, xuân tình trong đấy đã nồng đậm đến mức có đóng cửa lại cũng không xong.


Căn nhà thứ ba bên tay phải có cái cửa màu hồng vốn đang mở, trên cửa có treo mấy cái đèn lồng màu hồng.


Tiểu Thúy vừa vào đến nơi đã lớn tiếng la lối om sòm :


- Mọi người mau mau ra đây, cửu cửu của chúng mình đến nè.


Cô la còn chưa dứt, trong sân đã có bảy tám cô con gái ùa ra.


Bọn họ đều rất trẻ trung, đều mỹ lệ lả lướt như chim yến, lại giống như chim sẻ rít rít không ngừng.


Mấy cô gái trẻ tuổi ai mà không thích cửu cửu?


Các cô bu lại chung quanh Lục Tiểu Phụng, người thì kéo tay, người thì kéo áo, cô nào cũng la lên :


- Cửu cửu.


Lục Tiểu Phụng ngẩn mặt ra, chàng hỏi :


- Các cô đều là cháu gái của ta sao?


Tiểu Thúy gật gật đầu nói :


- Cậu có thích không?


Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước thừa nhận :


- Thích, ai ta cũng thích cả.


Tiểu Thúy bật cười :


- Cháu biết mà, nhất định là cậu sẽ thích bọn họ.


Cô lại quay qua cảnh cáo các cô kia :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Nụ cười của gió!

Nụ cười của gió!

Gia đình Uyên gặp bao nhiêu chuyện như vậy nhưng sao tui chưa bao giờ thấy Uyên

23-06-2016
Nắng lên rồi em đi nhé

Nắng lên rồi em đi nhé

Em có thói quen mỗi khi giận anh thì viết một status trên Facebook. Facebook của em vỏn vẹn

26-06-2016
Hoa hồng đỏ

Hoa hồng đỏ

"- Chị em thích anh lắm! Em nghe chị ấy nói thế. Chị ấy muốn anh mua hoa hồng tặng

29-06-2016
Tặng em hoa hồng trắng

Tặng em hoa hồng trắng

Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn

30-06-2016
Những vòng tròn

Những vòng tròn

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo

29-06-2016
Hoàng hôn tím

Hoàng hôn tím

Mùa Đông! Có một kẻ khen mùa Đông không lạnh vì đã có ai trong vòng tay bao bọc, còn

25-06-2016
Như là tương tư

Như là tương tư

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Would you wait

27-06-2016

Old school Swatch Watches