Hiện tại y đã cảm thấy mình đang nằm trong chảo, nước trong chảo sắp sôi đến nới, làm sao y ngủ cho nổi.
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Đêm khuya thanh vắng, ngoài song cửa bỗng nghe cách một tiếng, một người lướt vào song cửa một một làn gió, người đó là Lục Tiểu Phụng.
Khuyển Lang Quân còn chưa kịp lên tiếng, Lục Tiểu Phụng đã bịt miệng y.
- Căn nhà này chỉ có một mình ngươi?
Chỉ có một mình y, không ai chịu ở trong nhà nơi mà treo đầy da chó và da người, không ai chịu nổi mùi luộc da trong nồi bốc ra.
Dịch dung thuật không phải là chuyện dễ dàng thong thả như người ta tưởng tượng, muốn làm một tấm mặt nạ da người hoàn hảo không có chỗ nào hư hỏng, không những phải cầm một bàn tay tinh xảo ổn định mà chỉ cần một tấm lòng nhẫn nại.
Lục Tiểu Phụng đang bị mùi da luộc bốc lên làm cho chau tít cả lông mày.
Chàng nhịn không nổi, hỏi y :
- Ngươi đang nấu món gì đó?
Khuyển Lang Quân đáp :
- Nấu keo bằng da bò, mặt nạ da người phải dùng keo bằng da bò dán lại mới khỏi bị rớt ra.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Mặt nạ da người? Ngươi dùng da người thật làm mặt nạ sao?
Khuyển Lang Quân nói :
- Phải dùng da người làm mặt nạ đeo lên mặt mới hoàn toàn thay đổi được khuôn mặt của một người, không những vậy, một chiếc mặt nạ cần phải chiếu theo mặt người để làm cho đúng.
Y bỗng quay qua Lục Tiểu Phụng cười một tiếng rồi nói :
- Ta cũng chiếu gương mặt của ngươi làm một cái.
Lục Tiểu Phụng nhăn mặt hỏi :
- Cũng bằng da người?
Khuyển Lang Quân nói :
- Da người một trăm phần trăm.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Ngươi làm tổng cộng được bao nhiêu cái rồi?
Khuyển Lang quân nói :
- Ba mươi mốt cái.
Y lại nói bổ sung :
- Trừ lão Đao Bả Tử ra, mỗi người đều có một cái mặt nạ.
Lão Đao Bả Tử tại sao lại không cần phải cải trang dịch dung? Không lẽ lão ta đến Võ Đang rồi còn đeo được cái nón bằng lá trúc đó sao?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Những người này lúc dịch dung cải trang rồi, gương mặt có để lại ký hiệu gì đặc biệt không?
Khuyển Lang Quân nói :
- Không có một điểm nào cả.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Nếu mọi người không nhận ra nhau, không phải là sẽ không khỏi giết lầm người sao?
Khuyển Lang Quân nói :
- Nhất định sẽ không có chuyện đó.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Tại sao?
Khuyển Lang Quân nói :
- Bởi vì mỗi nhóm người xuống núi, nhiệm vụ đều không giống nhau, có nhóm chuyên đối phó với đạo sĩ phái Võ Đang, có nhóm chuyên đối phó với hòa thượng Thiếu Lâm, chỉ cần người trong nhóm nhớ rõ người trong bọn vẻ mặt ra sao thì sẽ không giết lầm người của mình.
Lục Tiểu Phụng trầm ngâm một hồi, bỗng hạ giọng xuống nói :
- Ngươi có thể làm một ký hiệu đặc biệt nào đó trên mỗi chiếc mặt nạ được không? Ví dụ như là một cái mụn, hoặc là một cái mụt ruồi.
Khuyển Lang Quân nhìn chàng, ánh mắt lộ một vẻ biểu tình rất kỳ quái, một hồi thật lâu mới hỏi nho nhỏ :
- Ngươi có chắc đem ta theo một lượt với ngươi được không?
- Ta chắc chắn được.
Khuyển Lang Quân thở phào một hơi nói :
- Ngươi hứa với ta, dĩ nhiên ta cũng hứa với ngươi.
Lục Tiểu Phụng hỏi :
- Ngươi tính làm thế nào?
Khuyển Lang Quân nháy mắt nói :
- Hiện tại ta còn chưa nghĩ ra, đợi lúc chúng ta đi với nhau rồi ta sẽ nói cho ngươi nghe.
Nơi đây, mọi người ai cũng giống như lão Đao Bả Tử, trừ chính mình ra không hề tín nhiệm được ai.
Có lúc, ngay cả chính họ, thậm chí họ còn không tín nhiệm được.
Khuyển Lang Quân bỗng hỏi tiếp :
- Có phải Hoa quả phụ cũng đi cùng một nhóm với ngươi?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Đại khái chắc vậy.
Khuyển Lang Quân hỏi :
- Ngươi muốn bà ta biến thành một dạng ra sao? Vừa già vừa xấu hay là trẻ tuổi xinh đẹp?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Càng già càng tốt, càng xấu càng hay.
Khuyển Lang Quân hỏi :
- Tại sao?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Bởi vì không ai sẽ tin được rằng Lục Tiểu Phụng sẽ đi chung với một người đàn bà vừa già vừa xấu, vì vậy không ai sẽ tin được ta là Lục Tiểu Phụng.
Khuyển Lang Quân nói :
- Vì vậy, bà ta càng già càng xấu, ngươi sẽ càng an toàn. Không những người khác nhận không ra ngươi, chính ngươi cũng sẽ không động lòng.
Y nháy mắt cười nói :
- Mấy ngày này ngươi cũng phải bảo trì thể lực, nếu đi chung với một bà quả phụ trẻ đẹp, muốn bảo trì thể lực sẽ không dễ dàng tí nào.
Lục Tiểu Phụng nhìn y, lạnh lùng nói :
- Ngươi có biết cái tật ngươi nằm chỗ nào không?
Khuyển Lang Quân lắc lắc đầu.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Cái tật của ngươi là cái mồm lắm chuyện đó.
Khuyển Lang Quân cười giả lả nói :
- Chỉ cần ngươi đem ta theo, ta đảm bảo sẽ không nói một tiếng trên đường, từ đầu cho đến cuối.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Dù ngươi có muốn nói, ta cũng có cách sẽ cho ngươi nói không nổi.
Khuyển Lang Quân không nhịn nổi hỏi :
- Ngươi có cách gì?
Lục Tiểu Phụng nói :
- Ta là một ông quan cáo lão về hưu, không những đem về mấy tay tùy tòng đi đường mà còn đem theo một con chó.
Chàng mỉm cười nói tiếp :
- Ngươi là con chó đó, chó ắt hẳn nói không được tiếng người phải không?
Khuyển Lang Quân trừng mắt nhìn chằng nửa ngày, rốt cuộc cười khổ nói :
- Đúng vậy, ta chính là con chó đó, chỉ cần ngươi phải đừng quên con chó đó chỉ ăn được thịt, không gặm được xương.
Lục Tiểu Phụng nói :
- Nhưng ngươi cũng đừng quên, chó nào không nghe lời, không những phải gặm xương, có lúc còn phải ăn cứt nữa.
Chàng cười lớn bước ra khỏi phòng, rồi bỗng quay đầu nói :
- Diệp Tuyết và Diệp Linh đáng lý ra sẽ đi trong nhóm nào?
Chương trước | Chương sau