Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 248
5 sao 5 / 5 ( 105 đánh giá )

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung - Chương 246 - Đấng anh quân hiểu rõ gian mưu

↓↓

- Dạ dạ! Đúng là "Hoàn bích quy Triệu". Trong lúc thảng thốt, nô tài quên mất chữ "Triệu".

bạn đang xem “Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vi Tiểu Bảo lại nói:


- Triệu Tiền Tôn Lý, Chu Ngô Trần Vương. Họ Triệu đứng lên hàng đầu các họ khác, trách nào họ chẳng phát đạt. Vậy ra Hoàn bích hay hoàn gì gì cũng đổ vào nhà họ Triệu cả.


Vua Khang Hy lại càng tức cười, nghĩ bụng:


- Gã này bất học hữu thuật, cũng không cần dạy nhiều.


Ngài cười nói:


- Phải lắm! Phải lắm! Lại còn câu thành ngữ "Vi biên tam tuyệt" để tả người nhà họ Vi đọc sách rất dụng công nên bề học vấn rất thâm uyên. Họ Vi các ngươi cũng không phải hạng tầm thường.


Vi Tiểu Bảo cười nói:


- Học vấn của nô tài kém cỏi quá, làm thương tổn đến thanh danh của tổ tôn họ Vi.


Nhà Vua nói:


- Vụ chẩn tế nạn nhân Đài Loan chuyến này...


Ngài toan phái gã đi, nhưng lại nghĩ thầm:


- Gã đã bỏ ra nguyên một món tiền lớn chẳng qua là muốn tỏ ra nghĩa khí với ta, chưa chắc gã đã thật lòng yêu dân. E rằng, gã chưa ra khỏi cửa cung lại có điều hối hận. Sai gã đi Đài Loan phát chẩn ba trăm vạn lạng bạc, gã dám thu về đủ vốn để khỏi mất của mình, không chừng gã còn lấy gấp đôi để làm lợi tức.Nhà Vua là tri kỷ của Vi Tiểu Bảo, liền đổi giọng, nói tiếp:


... thật quá ư dễ dàng, bất tất phải ngươi thân hành ra đi. Tiểu Quế Tử! Tước hàm Nhất đẳng Lộc Đỉnh Công của ngươi không phải giáng cấp nữa. Ngoại sanh của ta đã thắp đèn lồng, vậy cứ để như cũ.


Vi Tiểu Bảo quỳ xuống tạ ơn. Gã dập đầu mấy cái rồi đứng dậy cười nói:


- Nô tài quyên chút bạc chẳng qua là chuyện hoàn bích quy... quy Triệu Tiền


Tôn Lý, Hoàng thượng lại coi là công lao. Chính Hoàng đế giảm ăn mặc mới là hiếm có.


Vua Khang Hy lắc đầu nói:


- Không phải! Nhất thiết những vật dụng ở trong cung đều là của bách tính trong thiên hạ. Bách tính cung cấp cẩm y ngọc thực cho ta thì ta cai trị muôn dân phải hết lòng hết sức làm việc cho bách tính. Ngươi làm quan ăn lộc của Nhà Vua, làm việc phải hết lòng với Nhà Vua. Ta ăn lộc của dân cũng phải hết lòng làm việc cho dân...


Nhà Vua dừng lại một chút rồi tiếp:


- Cổ thư đã có câu "Tứ hải khốn cùng, thiên lộc vĩnh chung" nghĩa là bốn bể khốn cùng thì thiên lộc vĩnh viễn không còn. Nếu trăm họ bị khốn cùng là vì Hoàng đế bất đức. Hoàng thiên đã phẫn nộ thì ta còn làm Hoàng đế thế nào được?


Vi Tiểu Bảo tâu:


- Cái đó quyết không phải thế, nhất định không thể thế được.


Nhà Vua liền giải thích:


- Ngươi làm đại thần là ơn điển của ta ban cho. Ta làm Hoàng đế là ân điển của Hoàng thiên. Ngươi làm việc bất trung, ta chặt đầu ngươi. Ta làm Hoàng đế bất đức, Hoàng thiên cũng thay đổi người khác.


Nhà Vua đọc câu trong sách Thượng Thư "Hoàng thiên hậu thể, cải quyết nguyên tử" rồi giải thích:


- Nguyên tử là Hoàng đế. Làm Hoàng đế không ra gì thì Hoàng thiên thay người khác.Vi Tiểu Bảo nói:


- Dạ dạ! Hoàng thượng kêu bằng Tiểu Huyền Tử. Té ra Huyền Tử tức là Hoàng đế.


Vua Khang Hy nói:


- Chữ Huyền này không giống chữ Nguyên.


Vi Tiểu Bảo đáp:


- Dạ dạ.


Gã nghĩ bụng:


- Chữ Nguyên tròn tròn, chữ Huyền cũng tròn tròn chẳng khác nhau mấy.


Sự thực gã chẳng biết chữ Nguyên và chữ Huyền như thế nào, rồi gã chẳng buồn nghĩ cho mệt trí.


Vua Khang Hy cầm cuốn sách trên án giơ lên nói:


- Tuần phủ Triết Giang đưa trích một cuốn sách kêu bằng "Minh di đãi phỏng lục" của Hoàng Lê Châu tỉnh Triết Giang vừa đây mới soạn. Tuần phủ Triết Giang tâu là trong sách có nhiều câu đại nghịch vô đạo muốn mở cuộc điều tra nghiêm ngặt. Nhưng ta vừa coi thì lời lẽ trong sách rất hợp đạo lý, nên ta đã chỉ thị cho tuần phủ Triết Giang bất tất phải đa sự.


Ngài lại mở sách nói tiếp:


- Trong sách tác giả nói: Làm Vua là một người phụng sự thiên hạ, chứ không phải cả thiên hạ phụng sự một người. ý kiến này rất đúng.


Nhà Vua ngừng lại một chút rồi tiếp:


- Tác giả lại nói: Cái gì thiên tử bảo phải chưa chắc đã phải, bảo trái chưa chắc đã trái. Thuyết này cũng đúng lắm. Con người ai chẳng có lỗi lầm. Thiên tử cũng là người. Người làm Hoàng đế hay người thường cũng vậy chẳng khi nào vĩnh viễn không có điều lầm lỗi.


Nhà Vua nói một hồi thấy Vi Tiểu Bảo luôn miệng khen phải nhưng vẻ mặt bâng khuâng. Ngài không khỏi phì cười nghĩ bụng:- Tên tiểu lưu manh còn biết gì mà ta giảng đạo lý cho gã nghe? Ta còn nói nữa thì e rằng gã phải ngáp dài.


Ngài liền vẫy tay nói:


- Ngươi đi đi!


Tay phải vẫn cầm cuốn sách, miệng đọc:


- "Thiên tử cho là quyền làm lợi hay làm hại trong thiên hạ đều do mình mà ra.


Mình đem hết cái lợi lại cho mình, đổ cái hại trong thiên hạ cho người cũng có thể được. Nhưng điều cốt yếu là khiến người thiên hạ không dám tự tư, tự lợi. Dùng cái đại tư của mình làm cái công của thiên hạ, ban đầu còn e lệ, nhưng lâu ngày quen đi sẽ coi sản nghiệp lớn lao của thiên hạ là của riêng truyền cho tử tôn, hưởng thụ vô cùng".


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Răng khểnh

Răng khểnh

Mà cũng có chuyện gì to tát lắm đâu, có một cái việc ấy thôi thế mà cứ mỗi độ

27-06-2016
Bên khung cửa sổ

Bên khung cửa sổ

Đôi khi, người ta hay chạy theo hạnh phúc xa xôi mà không biết rằng. Được sống và có

25-06-2016
Ai bảo nói không nghe

Ai bảo nói không nghe

(khotruyenhay.gq) - Tao đang yêu mày à – Hương thẹn thùng đáp. - Hả, cái gì, thôi cho tao

24-06-2016
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Tình yêu của mẹ

Tình yêu của mẹ

Nơi này mưa không dột, gió không lạnh nhưng sao lại nhớ căn nhà của mẹ. Mẹ ơi, cảm

29-06-2016

80s toys - Atari. I still have