Tin này đồn đại ra ngoài mới trong nửa ngày mà khắp thành Bắc Kinh đều biết hết, nơi nơi bàn tán xôn xao.
bạn đang xem “Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Viên tri phủ vừa thẹn thùng lại vừa cảm kích, nghĩ thầm:
- Nếu không được Vi Công gia phá án mau lẹ thì e rằng bước tiến trình của ta vấp phải nhiều điều trở ngại trọng đại.
Y không ngớt ca tụng và tạ ơn Vi Tiểu Bảo.
Một mặt tri phủ sai thảo công văn hỏa tốc gửi đi các nơi tróc nã Hình Tứ và
Lan Hương về tội giết chủ trốn chạy. Một mặt báo cáo thượng ty.Trong bọn quan nha kết án chỉ có bộ khoái đầu sinh lòng ngờ vực, vì nhát chém rất chỉnh tề tựa hồ bị khoái đao chặt vào chứ không giống cương đao cắt cỏ ngựa gây nên. Vả lại chỗ đất đào quật xác chết hãy còn mới nguyên, hiển nhiên vừa mới lấp xuống chứ không phải chôn đã mười mấy ngày.
Nhưng Vi Công gia khám phá vụ đại án này khao thưởng rất hậu. Phùng phủ cũng cho hắn nhiều tiền để hắn làm án mau lẹ, thân nhân trong Phùng phủ khỏi đến nha môn chầu chực. Vì thế dù hắn có chuyện nghi hoặc tầy đình cũng không dám hé răng. Hắn chỉ nghĩ thầm trong bụng:
- Khi lập công đường tra án ở Phùng phủ, Vi Công gia đã sai thân binh canh gác khắp mọi chỗ, không ai được đi lại thì bọn chúng tha hồ mà di chuyển thi thể để làm chứng cứ. Đừng nói chôn một xác chết xuống đất, dù có chôn hàng trăm xác cũng chẳng khó gì.
Vi Tiểu Bảo cầm lấy đạo công văn của viên tri phủ Thuận Thiên vào cung bái yết Vua Khang Hy để bẩm báo tường trình về vụ phá án.
Đức Vua mỉm cười phán:
- Tiểu Quế Tử! Bản lãnh phá án của ngươi không phải tầm thường. Ai cũng ca tụng ngươi là Bao Long Đồ tái thế.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Đây là nhờ hồng phúc của Hoàng thượng, nô tài may mà phá xong vụ án này.
Vua Khang Hy hắng giọng một tiếng trừng mắt lên nhìn gã, lạnh lùng nói:
- Vụ di hoa tiếp mộc này không liên can gì đến hồng phúc của ta.
Vi Tiểu Bảo giật bắn người lên tự hỏi:
- Sao Hoàng thượng lại biết cả vụ này?
Gã xoay chuyển ý nghĩ liền hiểu rõ ngay, tự nhủ:
- Tên đội trưởng thân binh của ta dĩ nhiên làm mật thám cho Hoàng thượng.
Nhà Vua thở dài nói:- Vụ này kết liễu như vậy là hay, tránh khỏi bên ngoài dị nghị. Có điều ngươi lớn mật làm càn như vậy, ta chẳng có cách nào để bắt ngươi được.
Vi Tiểu Bảo biết Hoàng thượng nhiêu dung cho mình rồi mới yên tâm được một phần.
Nhà Vua lại nói tiếp:
- Hiện nay tám phương phẳng lặng, bốn bể thanh bình, không còn lo nạn binh cách, vậy cái hàm Phủ Viễn Đại tướng quân của ngươi nên bỏ đi quách.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Dạ dạ! Hoàng thượng dạy chí phải.
Gã biết đây là Hoàng thượng trừng phạt mình về tội làm bậy. Gã liền tâu:
- Cả tước hàm Nhất đẳng Lộc Đỉnh công của nô tài cũng nên giáng đi một cấp.
Vua Khang Hy đáp:
- Hay lắm! Ta giáng ngươi xuống Nhị đẳng công.
Vi Tiểu Bảo lại tâu:
- Nô tài tự xét mình làm càn làm ẩu, trong dạ vẫn chưa yên. Cúi xin Thánh thượng dáng xuống ba bậc mới vừa.
Nhà Vua cười khanh khách nói:
- Con mẹ nó! Ngươi mà còn không yên dạ thì mặt trời đến mọc phương Tây mất.
Vi Tiểu Bảo thấy Đức Vua đã thốt ra ba chữ "Con mẹ nó" biết là Hoàng đế đã hết giận. Gã đứng dậy nói:
- Nô tài tuy chẳng có nhiều lương tâm, nhưng cũng có một chút.
Vua Khang Hy gật đầu:
- Cũng vì ta thấy ngươi còn chút lương tâm, không thì ta đã chặt cái đầu ngươi chôn xuống gầm giường bọn phu nhân A Kha, Song Nhi của ngươi rồi.
Vi Tiểu Bảo vội tâu:- Vụ này thật sự không thành...
Vua Khang Hy hỏi:
- Sao lại không được?
Vi Tiểu Bảo tâu:
- A Kha và Song Nhi quyết chẳng đi theo mã phu chạy trốn.
Vua Khang Hy cười nói
- Không theo mã phu thì theo...
Nhà Vua nói tới đây thì dừng lại vì ngài nghĩ nếu còn nói thêm không khỏi có điều khinh bạc. Huống chi Vi Tiểu Bảo tuy hành động vô pháp vô thiên nhưng thủy chung vẫn một dạ trung tâm với mình. Giữa đạo quân thần nói vui thì được, nhưng không nên đưa lời vũ nhục.
Trong lúc nhất thời, Nhà Vua thấy khó bề đổi giọng liền không lý gì đến gã nữa, cúi xuống lật coi án kiện và bản tâu.
Vi Tiểu Bảo thõng tay đứng bên thị lập, thấy cặp lông mày của nhà vua nhăn tít lại, đầy vẻ lo âu, liền nghĩ bụng:
- Đức Hoàng thượng thường thường không được khoan khoái. Làm Hoàng đế kể ra oai phong ghê gớm, nhưng tình thực cũng chẳng thú gì.
Vua Khang Hy coi xong bản tâu, ngửng đầu lên buông tiếng thở dài.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Hoàng thượng có điều chi lo nghĩ xin cứ sai phái nô tài hành động. Nô tài nguyện hết sức đem công chuộc tội, báo đáp Hoàng ân.
Nhà Vua đáp:
- Vụ này không thể sai ngươi được. Thi Lang đưa bản tâu về nói Đài Loan bị bão lụt, nước ngập đến bốn thước. Nhà cửa trăm họ gia phá nhân vong, tai ương trầm trọng.
Vi Tiểu Bảo ngó thấy hai mắt Nhà Vua long lanh ngấn lệ, liền nghĩ ngay tới tình bằng hữu giữa hai người từ thuở nhỏ, gã chẳng nỡ thõng tay đứng nhìn mà không lo giúp.Gã liền tâu:
- Nô tài có một biện pháp...
Đức Vua hỏi:
- Biện pháp gì?
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Không dám dấu diếm Hoàng thượng. Khi nô tài ở Đài Loan đã có dịp phát tài, mới đây lại được tài chủ ở Đài Loan trả món nợ cũ. Nô tài xin hai tay dâng lên để báo ơn Hoàng thượng ban cho chén cơm bằng vàng đã vỡ lại lành. Nô tài không đến nỗi đói cơm là được, tiền nhiều cũng chẳng làm gì. Xin dâng Hoàng thượng để phủ tuất nạn dân ở Đài Loan.
Vua Khang Hy mỉm cười nói:
- Nhân số bị thiên tai rất nhiều, món tiền nhỏ mọn của ngươi chẳng ăn thua gì.
Ta lập tức hạ chỉ giảm bớt cung nữ thái giám, giảm cả ăn mặc, để phủ nội vụ trù liệu bớt bốn, năm vạn lạng bạc chẩn tế nạn dân.
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Nô tài tội đáng muôn thác khôn bề tha thứ.
Đức Vua lấy làm kỳ hỏi:
- Điều chi?
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Nô tài làm quan tham nhũng, khi ở Đài Loan thu được trăm vạn lạng bạc. Mới đây lại đòi nợ Trịnh Khắc Sảng nữa, cộng là hai trăm vạn lạng...
Vua Khang Hy giật mình hỏi:
- Nhiều đến thế ư?
Vi Tiểu Bảo khẽ tát vào mặt mình và tự thóa mạ:
- Tiểu Quế Tử thật là đáng chết.
Vua Khang Hy không nhịn được bật cười nói:
- Bản lãnh ăn tiền của ngươi thật là cao minh. Ta chẳng biết tý gì.Vi Tiểu Bảo lại tự mắng mình:
- Tiểu Quế Tử đáng chết lắm.
Vẻ mặt ra chiều đắc ý, bụng bảo dạ:
- Làm quan thò tay ra lấy tiền mà để Hoàng thượng hay biết thì sống được chăng? Trong đội thân binh của ta dù có thám tử nằm vùng cũng chỉ điều tra được ta có làm phản hay không mà thôi. Muội phu của Ngài tay phải thu tiền, tay trái bỏ túi. Đến cả đại muội tử của Ngài cũng không biết thì đại cửu tử còn biết làm sao được?
Gã miệng xưng nô tài mà trong thâm tâm tự coi mình là muội phu của Đức Vua.
Vua Khang Hy trầm ngâm một lúc rồi ban khen:
- Tấm lòng trung quân, thương dân của ngươi thật hiếm có! Đã thế thì ngươi bỏ tiền quyên hai trăm năm chục vạn lạng bạc, ta lại tinh giảm chi phí năm chục vạn. Vua tôi mình góp lại thành ba trăm vạn lạng. Số nạn dân ở Đài Loan ước chừng hơn một vạn nhà. Mỗi nhà được chia hơn hai trăm lạng cũng khá lắm rồi.
Vi Tiểu Bảo gặp lúc xúc động nhất thời khẳng khái bỏ tiền quyên nhưng thực cũng xót dạ.
Gã đang có ý hối hận, nhưng nghe Nhà Vua nói cũng tinh giảm phần mình bỏ ra năm chục vạn lạng bạc, gã lại vui mừng vội đáp:
- Dạ dạ! Hoàng thượng thương dân như con, Hoàng thiên sẽ bảo hựu Thánh thượng khiến mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Vua Khang Hy vì việc thiên tai trầm trọng xảy ra ở Đài Loan trong lòng bứt rứt đến nửa ngày. Bây giờ bỗng dưng được món tiền lớn Ngài rất cao hứng, mỉm cười nói:
- Hoàng thiên cũng phù hộ cho ngươi được thăng quan phát tài, đa phúc đa thọ.
Vi Tiểu Bảo cười đáp:
- Đa tạ kim khẩu của Đức Vạn tuế. Kẻ nô tài có thăng quan phát tài hay đa thọ đa phúc thì cũng hoàn toàn ở nơi Hoàng thượng ban ân. Hơn nữa, hai khoảntiền đó nô tài đều lấy của người ở Đài Loan thì bây giờ có đem chẩn cấp cho trăm họ ở Đài Loan cũng chẳng qua là hoàn bích quy... quy Đài mà thôi.
Vua Khang Hy cười ha hả nói:
- Câu thành ngữ "Hoàn bích quy Triệu" con mẹ nó, ngươi lại đổi thành "Hoàn bích quy Đài".
Vi Tiểu Bảo đáp:
Chương trước | Chương sau