Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 123 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 5 - Phách tán hồn phi

↓↓

Diệp Khai buột miệng, tán:

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Báu kiếm !


Hoa Mãn Thiên hỏi:


- So với thanh đao này, như thế nào ?


Diệp Khai đáp:


- Cần phải xem bàn tay cầm đao, mới nhận xét đúng !


Hoa Mãn Thiên hỏi:


- Nếu ở tay các hạ ?


Diệp Khai mỉm cười:


- Bàn tay tại hạ chưa từng cầm đao, thì làm gì biết sử dụng đao ?


Hoa Mãn Thiên trầm giọng:


- Không biết sử dụng ?


Diệp Khai cười nhẹ:


- Tại hạ giết người, chỉ thích dùng hai tay không. Bởi lẽ, tại hạ thích nghe tiếng xương sọ người vỡ vụn dưới sức ép của hai bàn tay !


Hoa Mãn Thiên biến sắc, hỏi:


- Các hạ có khi nào nghe tiếng mũi kiếm đâm vào thịt người chưa ?


Diệp Khai lắc đầu:


- Chưa !


Hoa Mãn Thiên lạnh lùng:


- Thanh âm đó, nghe rất êm tai !


Diệp Khai cười hỏi:


- Lúc nào thì các hạ cho tại hạ nghe thử một lần ?


Hoa Mãn Thiên đáp:


- Trong phút giây, các hạ sẽ có dịp nghe ! Không lâu lắm đâu !


Hắn chong ngọn kiếm lên, thép kiếm chớp dưới dương quang, mũi kiếm xoáy vòng tròn theo đà xoay tay của hắn.


Lúc đó, hắn tiến lên, vượt qua Diệp Khai, đứng trước mặt chàng.


Vân Tại Thiên lập tức vòng ra phía hậu của Diệp Khai.


Cả hai có cái dáng chận trước chận sau.


Bỗng, một giọng hài nhi đâu đó vang lên:


- Dì ba ơi ! Lại đây mà xem ! Họ muốn giết người tại đây này ! Chúng ta ra đấy xem đi !


Một âm thanh ấm dịu đáp lại:


- Giết người thì vui gì đó mà xem !


Thiếu nhi cãi lại:


- Vui lắm chứ, dì ba ! Ít nhất cũng đáng xem hơn một cuộc giết heo !


Hoa Mãn Thiên cau đôi mày, xuôi tay kiếm xuống.


Diệp Khai động tính hiếu kỳ, quay đầu lại, thấy một phụ nhân vận áo trắng, và một thiếu nhi mặc y phục đỏ, từ nhà hậu bước ra.


Phụ nhân có mớ tóc đen huyền, mặt tròn, dung nhan không đẹp lắm, song phong cách rất khả ái. Ai trông thấy bà tất phải sanh lòng kính mến ngay.


Thiếu nhi áo đỏ gióc tóc bính ngăn dựng đứng trên đỉnh đầu, tác vóc ốm nhỏ, đôi mắt sáng long lanh, tỏ rõ cái tánh hoạt bát, lanh lợi.


Diệp Khai điểm một nụ cười.


Một nụ cười khả ái, thân thiết, dễ thu phục cảm tình.


Thiếu nhi trông thấy chàng, bỗng giật mình, rồi nhảy dựng lên cười reo:


- Tôi nhận ra người này ! Dì ba ơi !


Phụ nhân cau mày, gắt:


- Đừng nói nhảm ! Hãy đi vào ! Nhanh lên !


Bà nắm tay đứa bé, định lôi đi, nhưng nó vùng khỏi tay bà, chạy đến trước mặt Diệp Khai, khuấy khuấy ngón tay trước mặt, cười thốt:


- Lêu lêu ! Xấu ! Xấu ơi là xấu ! Ôm chị của người ta bảo buông không buông ! Xấu ghê ! Xấu ghê !


Hoa Mãn Thiên trầm gương mặt, hét khẽ:


- Tiểu Hổ Tử ! Nói nhảm cái chi, hả ?


Thiếu nhi trợn tròn đôi mắt, đáp:


- Tôi có nói nhảm đâu ! Tôi nói đúng sự thật mà. Rõ ràng là trong đêm qua, tôi thấy y và thơ thơ tôi ôm nhau một đống kia mà ! Thơ thơ tôi bảo buông tay, y không chịu buông !


Hoa Mãn Thiên giật mình:


- Đêm qua ? Lúc nào ?


Thiếu nhi đáp:


- Lúc trời gần sáng.


Hoa Mãn Thiên biến sắc !


Vân Tại Thiên cao giọng hỏi:


- Ngươi chính mắt trông thấy ? Đừng có nói nhảm đó nhé !


Thiếu niên hừ một tiếng:


- Nhảm sao được chứ ! Tôi thấy rõ mà !


Vân Tại Thiên trầm giọng:


- Làm sao ngươi thấy được ?


Thiếu nhi giải thích:


- Như thế này nhé ! Đêm qua, nghe tiếng kiễng đổ, thơ thơ tôi chuẩn bị đi một vòng, xem cho biết việc gì đã xảy ra, tôi đòi đi theo, thơ thơ không cho, tôi lén ôm bụng ngựa.


Vân Tại Thiên hỏi dồn:


- Rồi sao nữa ?


Thiếu nhi tiếp:


- Thơ thơ thôi không hay biết gì cả. Ngựa chạy đi một lúc, tôi thấy người này vơ vẩn một mình. Rồi sau đó, hai người mới ...


Nó nói chưa hết chuyện, bị phụ nhân lôi đi.


Nó còn gân cổ thốt to:


- Tôi nói đúng sự thật đấy ! Chính mắt tôi trông thấy mà ! Tại sao không cho tôi


nói ?


Hoa Mãn Thiên và Vân Tại Thiên thừ người nhìn nhau, cả hai cùng biến sắc mặt như màu đất.


Chẳng ai nói được tiếng nào !


Diệp Khai biểu hiện thần sắc kỳ quái, chẳng rõ chàng đang nghĩ gì.


Bỗng, một người đang trầm giọng gọi:


- Các hạ theo tại hạ !


Người gọi, chính là Vạn Mã Đường chủ. Có lẽ y đã ra đó từ lâu, và nghe hết những gì thiếu nhi tường thuật.


Và tiếng gọi của y, hướng về Diệp Khai.


Xa xa, ngoài cánh đồng, bản ca du mục nỗi lên:


Trời thanh thanh,


Cỏ xanh xa,


Gió đưa ngọn cỏ, cỏ rạp xuống, bò dê phô bày !


Không có dê bò, chỉ có ngựa, ngựa đàn, ngự lũ, chạy tới chạy lui, tạo nên cái sống giữa cảnh hoang lương như tử địa.


Vạn Mã Đường chủ ngồi trên lưng ngựa, thẳng mình, luôn luôn vút roi, giục ngựa phi nhanh.


Cũng may, ngựa của Diệp Khai thuộc loại tuấn mã, nên chàng không bị bỏ rơi sau


xa.


Họ nhắm dãy núi trước mặt, chạy đi, không lâu lắm, đến chân dãy núi đó.


Vạn Mã Đường chủ xuống ngựa, Diệp Khai xuống theo, cả hai đi chân lên đến một cái gò, ở tại lưng chừng triền.


Nơi gò này, có một khu phần mộ.


Mộ phần chỉ có vỏn vẹ một nấm rất to. Trước mộ có cái tấm bia, chính giữa có hàng chữ lớn: Liệt sĩ Thần Đao Đường chi mộ !

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Kẻ ngoại đạo

Kẻ ngoại đạo

Em là cô gái theo đạo Kito, hiền lành, khuôn mặt tròn với đôi mắt rất to. Tôi là kẻ

23-06-2016
Chị mèo nhận họ

Chị mèo nhận họ

Nghe người ta nói Hổ và Báo cũng thuộc họ nhà Mèo, chị Mèo hí hửng lắm: – Ồ!

24-06-2016
Ngọn hải đăng

Ngọn hải đăng

"Đừng bao giờ rời mắt hay buông tay khỏi người mình yêu nhé. Bởi chỉ một tíc tắc

24-06-2016
Tôi và những giấc mơ

Tôi và những giấc mơ

"Tôi là người có thể thâm nhập vào giấc mơ người khác. Và bạn biết đấy, mộng

24-06-2016
Tình yêu có đến?

Tình yêu có đến?

(khotruyenhay.gq) Thật khó để nhận ra một tình yêu thật sự xung quanh sự giả

30-06-2016
Búp bê lật đật

Búp bê lật đật

Phải cho nó biết tự vươn vai đứng dậy trước những khó khăn thách thức thì sau này

24-06-2016

Duck hunt