Duck hunt
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 8 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 5 - Phách tán hồn phi

↓↓

Công Tôn Đoạn nhìn mấy hàng chữ trên mộ bia, niềm sợ hãi ngời rõ nơi ánh mắt.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Y nghiến răng, rồi thốt:


- Cái đứa con côi của Bạch lão đại, nếu còn sống đến ngày nay, thì niên kỷ suýt soát với Diệp Khai !


Vạn Mã Đường chủ thở dài lượt nữa:


- Phó Hồng Tuyết cũng ở trong lứa tuổi đó !


Công Tôn Đoạn chợt quay mình, cúi đầu nhìn lão còn nằm tại chỗ, hỏi:


- Đường chủ nghi ngờ ai nhiều nhất ?


Vạn Mã Đường chủ trầm ngâm một lúc:


- Cứ theo tình hình hiện tại, thì Phó Hồng Tuyết đáng bị nghi ngờ hơn !


Công Tôn Đoạn hỏi:


- Tại sao ?


Vạn Mã Đường chủ giải thích:


- Thiếu niên đó có vẻ lạnh lùng trầm tịnh, đức tánh nhẫn nại lại quá cao. Thực ra, hắn là con người dễ bị khích động nhất.


Công Tôn Đoạn cười lạnh:


- Nhưng hắn thà chịu chui qua lỗ chó, chứ không dám giết một người.


Vạn Mã Đường chủ lắc đầu:


- Bởi vì người đó không đáng cho hắn giết ! Người đó không phải là kẻ hắn muốn giết, hắn định giết !


Công Tôn Đoạn biến sắc mặt.


Vạn Mã Đường chủ tiếp luôn:


- Một con người trời sanh với tánh cương liệt, khích động, đột nhiên biến thành uyển chuyển, câu toàn, hẳn phải có nguyên nhân ! Chỉ có một nguyên nhân !


Công Tôn Đoạn hỏi:


- Nguyên nhân như thế nào ?


Vạn Mã Đường chủ buông mạnh:


- Cừu hận ?


Công Tôn Đoạn run người:


- Cừu hận ?


Vạn Mã Đường chủ gật đầu:


- Nếu hắn quả có một mối hận cừu không thể không báo, thì hắn phải cố gắng khắc chế con tim, hắn phải ủy khúc cầu sanh, hắn nhận mọi cái nhục, cái nhơ để thanh toán huyết hải thâm cừu !


Lão mở mắt ra, ánh mắt ẩn ước niềm sợ hãi. Rồi lão trầm giọng tiếp:


- Hẳn ngươi có nghe câu chuyện cũ, Việt Câu Tiễn phục thù ? Người ta còn dám nuốt phân, huống chi hắn chỉ chui lỗ chó mà thôi ! Phải nhẫn chịu, mới có thể báo thù ! Bạo táo như ngươi, mong gì mãn nguyện ?


Công Tôn Đoạn bóp tay mãi, suýt gãy mấy ngón.


Y hỏi:


- Nếu thế, sao đường chủ không để thuộc hạ giết hắn ?


Vạn Mã Đường chủ mơ màng nhìn ra xa thẳm.


Từng phút từng phút trôi qua, lão chưa nói gì.


Công Tôn Đoạn cao giọng:


- Hiện tại chúng ta có mười ba mạng hy sinh rồi ! Chẳng lẽ đường chủ còn sợ giết lầm ?


Vạn Mã Đường chủ buông nhẹ:


Chương trước | Chương sau

↑↑
Lời nguyền Ebola

Lời nguyền Ebola

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Ba tháng

25-06-2016
Đánh rơi quá khứ

Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị

23-06-2016
Cánh cửa của niềm tin

Cánh cửa của niềm tin

Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó

01-07-2016
Vợ tôi không xinh!

Vợ tôi không xinh!

Audio - Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn:

28-06-2016
Tao thích có tờ rym

Tao thích có tờ rym

"Sao mày đứng tè thế? " Con bé tròn xoe mắt lên hỏi. "Tao có tờ rym thì tao phải đứng

27-06-2016