Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 8 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 41 - Kiếm nhanh tay đứt

↓↓

Đinh Vân Lâm lại hỏi:

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Dù hắn có đến đây đi nữa, thì sao ? Chẳng lẽ thực sự ngươi muốn giết hắn ?


Phó Hồng Tuyết nín lặng, như thanh đao im lặng. Đao không bao giờ lên tiếng, nhưng đao giết người như thường.


Đinh Vân Lâm lớn tiếng tiếp:


- Thực sự ngươi có thể hạ độc thủ ? Chẳng lẽ ngươi quên những gì hắn đã làm cho ngươi ngày trước ? Nếu không có hắn, liệu ngươi còn sống đến hôm nay chăng ?


Phó Hồng Tuyết thống khổ quá !


Hắn gằn từng tiếng:


- Hắn để cho ta sống, là muốn cho ta chịu dày vò cùng cực trong niềm thống khổ vô biên.


Đinh Vân Lâm hiểu, sống với niềm thống khổ dày vò, ray rứt triền miên là kéo dài một cực hình, thà chết đi, còn sướng hơn.


Với ý tưởng đó, Phó Hồng Tuyết hận Diệp Khai, hận tràn lòng, tự nhiên hắn không ngần ngại giết chàng. Bởi, hắn không cho rằng chàng thi ân, mà cứ nghĩ là chàng có thâm ý.


Nàng đâm sợ hơn trước.


Nhìn Phó Hồng Tuyết, nàng rung giọng thốt:


- Hắn từng nói với ta, ngươi hành sự tuy đáng sợ song cái tâm của ngươi rất thiện lương. Thế ngươi ... ngươi biến thành tàn độc từ bao giờ ?


Phó Hồng Tuyết nhìn thanh đao nơi tay, không nói gì ?


Chừng như có mưa nơi chân núi.


Nhưng, trên núi, sương mù nặng hạt, thấm ướt y phục của Đinh Vân Lâm, nàng nghe lạnh hầu như hết chịu nổi !


Rồi cái đói lại đến, dạ dày cào cấu từng cơn.


Phó Hồng Tuyết ngồi ỳ một chỗ, bất động.


Chẳng lẽ hắn không lạnh, không đói ! Hắn là con người gỗ sao ?


Chừng như vượt quá mức kiên nhẫn, bình tĩnh, Đinh Vân Lâm cuối cùng buột miệng thốt:


- Có thể hắn không đến !


Phó Hồng Tuyết nín lặng.


Đinh Vân Lâm lại hỏi:


- Giả như ba hôm nữa, hắn mới đến, ngươi vẫn ở đây chờ đủ ba hôm ?


Lâu lắm, Phó Hồng Tuyết đáp:


- Ba năm nữa hắn mới đến, ta chờ đủ ba năm.


Đinh Vân Lâm kêu lên:


- Rồi ngươi cũng bắt ta ở đây đủ ba năm với ngươi ?


Phó Hồng Tuyết hỏi lại:


- Ta chờ được, sao ngươi không chờ được ?


Đinh Vân Lâm đáp:


- Chỉ vì ta là con người !


Phó Hồng Tuyết không cáu:


- Ạ ?


Đinh Vân Lâm tiếp luôn:


- Nếu là con người, thì không ai đợi ba năm. Dù cho ba hôm, cũng không thể chờ được.


Phó Hồng Tuyết điềm nhiên:


- Ạ ?


Đinh Vân Lâm tiếp:


- Nếu ngươi bắt ta ngồi đây chờ, dù không chết lạnh cũng phải chết đói.


Phó Hồng Tuyết không đáp.


Đinh Vân Lâm tiếp:


- Thực ra, ngươi không cần phải đợi. Ngươi có thể xuống núi tìm hắn, như vậy còn dễ chịu hơn là ngồi đây chờ.


Phó Hồng Tuyết không đáp.


Đinh Vân Lâm trầm giọng:


- Tại sao ngươi không nói gì hết ? Chẳng lẽ ...


Nàng bỏ dở câu nói vì nàng phát giác Phó Hồng Tuyết mất dạng.


Bên dưới, tiếng mưa còn vọng lên. Trước mắt Đinh Vân Lâm là lớp sương mờ.


Nàng nhìn ra, chẳng thấy gì cả.


Nàng gọi to:


- Phó Hồng Tuyết ! ... Ngươi ở đâu ? ... Trở lại đây !


Không có tiếng đáp.


Đinh Vân Lâm rung người.


Còn Phó Hồng Tuyết đó, nàng sợ, mất Phó Hồng Tuyết rồi, nàng sợ hơn.


Trong phút giây này, nàng mới cảm thấy cô độc và tịch mịch là những cái gì đáng sợ nhất đời.


Bất quá Phó Hồng Tuyết đi đâu đó trong chốc lát, thế mà nàng cũng sợ tịch mịch cô độc như thường.


Nàng muốn chạy đi, song đôi chân bị điểm huyệt cứng đờ, làm sao chạy được ?


Bây giờ thấm thía cái cô độc, tịch mịch nàng sanh đồng tình với Phó Hồng Tuyết.


Hắn đáng thương quá chừng.


Bỗng, có giọt nước rơi trong bàn tay nàng, nàng nhìn xuống bàn tay.


Không phải giọt mưa, không phải giọt sương.


Mà là máu !


Bất giác, nàng xỉu liền.


Khi tỉnh lại, nàng nhận ra mình nằm cạnh đống lửa, trong mình cồm cộm những vật gì ấm áp.


Phó Hồng Tuyết ngồi gần đống lửa, lột da một con thỏ rừng, cào than quăng nó vào, nướng.


Để chứng tỏ là mình không phải vì thấy máu mà sợ đến xỉu, nàng thốt:


- Lạnh quá, ta không chịu nổi phải ngất đi !


Đoạn nàng hỏi:


- Chính ngươi gầy ngọn lửa đó ?


Phó Hồng Tuyết gật đầu:


- Chúng ta không thể ăn sống con thỏ này.


Đinh Vân Lâm hỏi tiếp:


- Ai nhét những vật ấm vào mình ta ? Ngươi ?


Phó Hồng Tuyết gật đầu.


Đinh Vân Lâm hét:


- Ai cho phép ngươi sỗ sàng thế ?


Phó Hồng Tuyết cười mỉa:


- Đáng lẽ ta không nên làm thế ! Ta nên lột trần ngươi, quăng vào lửa, nướng chín mà ăn, khỏi phải đi bắt thỏ.


Đinh Vân Lâm run sợ, giữ rịt y phục, sợ Phó Hồng Tuyết làm thật.


Phó Hồng Tuyết không nhìn nàng, chăm chú nhìn con thỏ, khi thịt chín rồi, hắn xé làm hai phần, trao phần nhiều hơn cho nàng.


Đinh Vân Lâm vui ngay.


Nếu Phó Hồng Tuyết chia cho nàng phần ít hơn, hẳn là nàng hận.


Đói thì ăn, đói quá ăn phải ngon, chứ thịt thiếu muối nêm, nhạt nhẽo quá, lúc thường không ai nuốt được nhiều.


Ăn xong, Phó Hồng Tuyết đứng lên, lạnh lùng hỏi:


- Ngươi tự cởi y phục được chăng ?


Đinh Vân Lâm biến sắc, kêu lên:


- Ngươi ... ngươi có ý tứ gì ?


Phó Hồng Tuyết đáp:


- Ta không muốn ngươi chết lạnh, chết bịnh ! Ngươi không tự cởi được, ta cởi cho !


Đinh Vân Lâm phát hiện ra, lửa tắt, vật ấm trong mình lạnh, y phục ướt trở lại, đất cũng ướt luôn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Ba viên bi màu đỏ

Ba viên bi màu đỏ

Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi

29-06-2016
Số mệnh

Số mệnh

Ba mươi ngày qua, khi thực sự sống cho mình, tui đã tin vào thứ gọi là số mệnh. Nhưng

23-06-2016
Tình yêu là gì?

Tình yêu là gì?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Khó lắm...

Khó lắm...

Đã gần 10 giờ. Yên và Linh đang ngóng những chiếc xe tải. Từ sáng tới giờ kiếm

25-06-2016

Polly po-cket