Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 48 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 40 - Tay không chống kiếm độc

↓↓

Một vài chiếc lá rơi đáp trên mình hắn. Hắn chẳng có cảm giác gì, hắn mất hết tri giác rồi. Toàn thân hắn là khúc gỗ.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nơi đó là địa phương nào ? Vào thời gian nào, hắn không biết gì hết.


Khi tỉnh lại, hắn cảm thấy cỏi lòng trống trải quá, chẳng có gì còn lại với hắn, ngoài cừu hận. Hắn hận Mã Không Quần, hắn hận luôn Diệp Khai.


Hắn hận Mã Không Quần vì thù nhà.


Hắn hận Diệp Khai vì bị lừa gạt, bị vũ nhục. Hắn tưởng mình bị lừa gạt, bị vũ nhục với bằng chứng đó.


Bằng chứng là thanh đoản đao, nó tố cáo tất cả.


Nếu không có mối cừu hận, chắc là hắn không muốn sống, còn gì nữa mà sống !


Hắn phát thệ, phải sống !


Sống để đối phó Mã Không Quần. Sống để đối phó với Diệp Khai.


Dù sống trong tịch mịch.


Nằm trên đất ướt sau cơn mưa, Phó Hồng Tuyết phát thệ rồi có cảm giác nhựa sống bừng lên, như bao nhiêu nhựa sống dưới lớp đất khô cằn bừng lên sau một cơn mưa mát.


Hắn nằm đó, chẳng biết bao lâu.


Cũng có người qua lại, thấy hắn, nhìn hắn thở dài, lắc đầu đoạn bỏ đi.


Hắn hay biết hết song bất động.


Cũng có người khinh miệt hắn, cho rằng thiếu niên không nghị lực, không chí tiến thủ.


Đột nhiên, có người bật kêu lên:


- Hắn !


Thinh âm của một nữ nhân ! Một nữ nhân không lạ.


Hắn vẫn bất động. Hắn hy vọng nàng đi gấp, đi xa hắn, càng xa gấp càng hay.


Hắn không muốn gặp những khuôn mặt quen, mà cũng không muốn ai gặp hắn.


Nữ nhân đó là Mã Phương Linh.


Chính nàng là người mà hắn không muốn gặp mặt hơn bất cứ ai hết.


Hắn bốc một nắm đất, bóp nhàu trong tay, như bóp nát bực tức, bóp nát một mạng người.


Mã Phương Linh cười lạnh, tiếp:


- Tại sao ngươi thống hận hắn ? Ngươi vì một Thúy Bình con người không mảy mai giá trị phải không ? Nàng là người của gia gia ta, từ lâu ngươi không biết hay sao ?


Lời nói của nàng là ngọn roi, là mũi châm, quất vào tim, đâm vào óc Phó Hồng Tuyết.


Phó Hồng Tuyết vụt nhảy dựng lên, quắc đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng trừng trừng. Nếu là trước kia, Mã Phương Linh nhất định nín luôn, nhưng bây giờ, nàng biến


Mường tượng nàng khinh rẻ hắn.


Nàng cười lạnh thốt:


- Thực ra, ta sớm biết nàng trước sau gì cũng bỏ rơi ngươi để chạy theo kẻ khác. Nàng buông Diệp Khai bắt qua ngươi, thì nàng có thể buông ngươi như thường. Trừ gia gia ta, trong con mắt nàng, không còn một nam nhân nào cả !


Phó Hồng Tuyết đỏ mặt, hơi thở dập dồn, quát:


- Ngươi nói đã nhiều rồi !


Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
128 Căn (e980)

128 Căn (e980)

Thật ra có thích thì mới có ghét được chứ, đâu phải tự dưng mà ghét

28-06-2016
Người yêu một ngày

Người yêu một ngày

"Giả sử chúng mình ngày ấy yêu nhau thì sao nhỉ?" "Thì chắc chẳng còn đến bây giờ

30-06-2016
Đi ngang đời nhau

Đi ngang đời nhau

Em Ta gặp nhau thế nào anh nhỉ? Em đang phát điên còn anh là một nạn nhân. Nhưng không

23-06-2016
Nhạc Trịnh trong tôi

Nhạc Trịnh trong tôi

Giá trị của một bài hát không phụ thuộc vào nhận xét hời hợt của những người

26-06-2016
Cõng em lên gác

Cõng em lên gác

Cô là nhân viên văn phòng, anh làm nghề bốc vác trong thành phố. Sau ngày tốt nghiệp

01-07-2016
Inconsolable

Inconsolable

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru