Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 49 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 34 - Con người lạ

↓↓

- Tại hạ rất thích mẫu người của các hạ.

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:


- Nhưng tại hạ vẫn muốn giết các hạ.


Người lạ hỏi:


- Tại sao ?


Phó Hồng Tuyết lắc đầu:


- Không có nguyên nhân.


Người lạ cau mày:


- Giết người không có nguyên nhân ?


Ánh mắt củA Phó Hồng Tuyết bỗng lộ niềm thống khổ, hắn đáp:


- Dù có nguyên nhân, tại hạ cũng không thể cho biết.


Người lạ mặt hỏi:


- Không thể không giết tại hạ ?


Phó Hồng Tuyết lắc đầu:


- Không thể !


Người lạ thở dài:


- Đáng tiếc !


Phó Hồng Tuyết trầm giọng:


- Đáng tiếc ? người lạ tiếp:


- Từ nhiều năm qua, tại hạ không giết người nữa.


Phó Hồng Tuyết lơ lững:


- Ạ !


Người lạ đáp:


- Nguyên tắc của tại hạ, là không ai tưởng giết tại hạ, tại hạ tuyệt nhiên không tưởng giết người đó.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Nếu tại hạ nhất định giết các hạ ?


Người lạ đáp:


- Thì các hạ chết !


Phó Hồng Tuyết bỉu môi:


- Biết đâu cái chết chẳng về phần các hạ ?


Người lạ lắc đầu:


- Có thể ...


Y chợt nín lặng, bởi y vừa tưởng thấy thanh đao của Phó Hồng Tuyết.


Mãi đến bây giờ, y mới chú ý đến thanh đao.


Một phút sau, y thốt:


- Xem ra thanh đao đó nhất định phải nhanh lắm !


Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:


- Vừa đủ thôi !


Người lạ gật đầu:


- Tốt !


Bỗng, y tiếp tục ăn, ăn chậm rãi, từ từ, nhai nhỏ nhẻ, một tay cầm đũa, một tay vịn tô.


Nếu Phó Hồng Tuyết xuất thủ, thì mũi đao sẽ rọc từ đầu y xuống bên dưới, đến hết đà, không khó khăn gì cả !


Y không làm sao chống đỡ kịp.


Nhưng, thanh đao của Phó Hồng Tuyết còn nằm yên trong vỏ. Vỏ đao ngời đen dưới ánh tà dương, vỏ đao đen, phản ánh với màu trắng xanh của bàn tay đặt nơi chuôi.


Hắn không bạt đao.


Bởi hắn chưa thấy nên do hướng nào chém nhát đao xuống người y.


Tả ? Hữu ? Tiền ? Hậu ?


Hắn đắn đo.


Mường tượng có bức tường chắn trước thanh đao, ngăn thanh đao vung lên.


Người lạ không nhìn hắn, tiếp luôn:


- Giết người, không phải là một việc làm thú vị ! Người bị giết lại càng không thích thú !


Phó Hồng Tuyết không đáp.


Bởi, chừng như người lạ không đối thoại với hắn !


Người lạ tiếp:


- Từ lâu, tạ hạ không thích cái lối giết người không có nguyên nhân. Mà người dùng cái lối đó lại càng không được tại hạ dành cho mảy may cảm tình ! Nhất là hạng thiếu niên ! Thiếu niên không nên nuôi dưỡng cái tập quán không đẹp đó !


Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:


- Tại hạ đến đây, không phải để nghe các hạ giáo huấn.


Người lạ điềm nhiên:


- Đao, ở nơi tay các hạ. Các hạ có thể tùy thời vung lên !


Y từ từ ăn, ăn từng cọng mì, thái độ hết sức khinh túng, tự nhiên.


Nhưng Phó Hồng Tuyết thì khích động thần kinh mãnh liệt, từng thớ thịt, từng thớ giật gấp.


Hắn nghĩ, trong phút giây này, hắn không thể không bạt đao.


Nếu đao chớp lên, một trong hai người phải ngã gục.


Tửu điếm lúc đó vắng tanh !


Người ta đã len lén rút đi hết. Đến cả đèn cũng chẳng có ai đốt lên.


Tà dương dần dần nhạt, bóng tối dần dần phủ xuống.


Hoàng hôn tàn lụn, không gian thê lương, ảm đạm vô cùng !


Phó Hồng Tuyết vẫn khẩn trương, tay nắm cứng chuôi đao.


Người lạ còn ngồi đó, chiếc côn vẫn còn bên bóng.


Đột nhiên, Phó Hồng Tuyết bạt đao.


Nhưng, ánh đao không chớp. Bởi, thanh đao không ra khỏi vỏ.


Hay đúng hơn, Phó Hồng Tuyết vừa bạt đao, lập tức dừng tay lại.


Từ ngoài cửa, một người bay vào, thẳng đến hắn, hắn né tránh, người đó rớt ngay vào chỗ hắn ngồi.


Người đó có vóc dáng cao lớn, mình trần, vận chiếc quần đen thêu hoa đỏ.


Chân y chỉ còn một chiếc giày.


Người đó là Kim Phong Tử.


Hiện tại, y như cục đất nhão, người co rúm lại, mặt nhăn nhó, loay hoay mãi mà không đứng lên được.


Tại sao y ra thân thể đó ? Tại sao y đến đây ?


Người lạ ăn nốt cọng mì cuối cùng, buông đũa xuống.


Biến hóa vừa rồi như xảy ra ở đâu xa xa, không phải ở trước mặt y.


Thần sắc của y vẫn tự nhiên.


Y không nhìn, mắt không chớp. Và y đang ngẩng mặt nhìn ra cửa.


Từ bên ngoài cửa, một người bước vào.


Người đó là Diệp Khai, một âm hồn bất tán, ám mãi theo Phó Hồng Tuyết.


Thấy Diệp Khai, người lạ sáng mắt lên, ánh mắt lạnh bỗng trở nên ấm áp.


Nhìn người lạ, Diệp Khai có vẻ cung kính.


Không bao giờ chàng có thái độ cung kính với bất cứ ai, như hiện tại. Người lạ hỏi:


- Hắn là bằng hữu của ngươi ?


Diệp Khai gật đầu: - Phải !


Người lạ hỏi: - Con người của hắn như vậy sao ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Tin nhắn thứ 1000

Tin nhắn thứ 1000

Khi tôi nhắn đến tin thứ 999 anh đã nhắn lại cho tôi, lần đầu tiên anh nhắn lại

30-06-2016
Đôi cánh thiên thần

Đôi cánh thiên thần

Các bạn nhỏ vây quanh lấy cậu, hết bạn này đến bạn khác sờ vào "đôi cánh" ấy.

01-07-2016
Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tên truyên: Truy ĐuổiTác giả: Nhan Tiểu NgônChuyển ngữ: Lạc Dương (QT, google,

20-07-2016 74 chương
Cuộn báo đi lạc

Cuộn báo đi lạc

Chúng tôi có một con chó cái dễ thương giống Labrador với bộ lông màu nâu sậm. Nó

30-06-2016
Khúc định mệnh

Khúc định mệnh

(khotruyenhay.gq) - Nếu bạn thích một người coi bạn như người vô hình thì bạn sẽ làm

27-06-2016