XtGem Forum catalog
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 148 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 33 - Diệt khẩu

↓↓

Kim Phong Tử lắc đầu:

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Các hạ bất tất phải biết họ của y.


Phó Hồng Tuyết lắc đầu:


- Các hạ nghĩ sai. Nhất định tại hạ phải biết họ của y, bởi tại hạ cần biết có phải y là người mà tại hạ phải giết hay không.


Kim Phong Tử lắc đầu:


- Tại hạ muốn các hạ giết người chứ không muốn các hạ kết giao bằng hữu với người. Chỉ có khi nào muốn kết giao bằng hữu thì mới cần hỏi tên nhau.


Phó Hồng Tuyết cau mày:


- Chẳng lẽ vừa thấy y là động thủ liền ?


Kim Phong Tử điềm nhiên:


- Tốt hơn hết là đừng nói tiếng gì cả, mà cũng không nên cho y biết ý tứ tại sao các hạ muốn giết y.


Phó Hồng Tuyết lắc đầu:


- Tại hạ không thể giết người bằng lối đó được.


Kim Phong Tử tiếp:


- Nhất định các hạ phải giết người bằng lối đó, nếu không các hạ sẽ bị người giết.


Y cười rồi tiếp:


- Nếu các hạ chết nơi tay y thì còn ai báo thù cho Bạch đại hiệp.


Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một lúc:


- Không ai thích đi giết một người không quen biết bao giờ.


Kim Phong Tử đáp:


- Tại hạ đã nói rồi, dù không thích cũng phải làm.


Phó Hồng Tuyết thốt:


- Tại hạ không muốn giết lầm người. Tại hạ đã đáp ứng với các hạ thì ít nhất cũng phải giết đúng người mà các hạ muốn giết.


Kim Phong Tử lắc đầu:


- Tại hạ không hy vọng các hạ giết lầm.


Phó Hồng Tuyết tiếp:


- Như vậy, ít nhất các hạ cũng cho biết một vài chi tiết cần thiết.


Kim Phong Tử do dự một chút:


- Thứ nhất đôi mắt y rất đặc biệt, không một người nào trên đời có đôi mắt đó.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Đặc biệt như thế nào ?


Kim Phong Tử tiếp:


- Đôi mắt dã thú. Không phải mắt người.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Còn gì nữa ?


Kim Phong Tử tiếp:


- Aên rất chậm, nhỏ nhẻ, ăn như chẳng bao giờ tròn một bữa. Mường tượng y rất quý trọng các loại thực vật nên không dám ăn hết.


Phó Hồng Tuyết gật đầu:


- Nói tiếp đi.


Kim Phong Tử tiếp:


- Chẳng bao giờ y uống rượu. Song lúc ăn trước mặt luôn luôn phải có bình rượu.


Phó Hồng Tuyết chờ nghe.


Kim Phong Tử tiếp:


- Bên hông có một chiếc côn.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Côn như thế nào ?


Kim Phong Tử mô tả:


- Loại thông thường, bằng cây bạch dương, dài độ ba thước.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Có binh khí gì khác không ?


Kim Phong Tử đáp:


- Không bao giờ y mang nơi mình.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Thế chiếc côn đó là vũ khí ?


Kim Phong Tử thở dài:


- Tại hạ dám nói là bình sinh tại hạ chưa thấy một vũ khí nào lợi hại bằng chiếc côn đó.


Triệu Đại Phương bỗng cười mấy tiếng, thốt:


- Ngươi quên rằng trên đời còn có thanh đao này.


Thanh đao của Phó Hồng Tuyết là thanh đao của Bạch Thiên Vũ.


Hắn nhìn xuống đao, rồi ngẩng đầu lên nhìn thanh đao trong bức tượng của Bạch Thiên Vũ.


Kim Phong Tử kết luận:


- Hiện tại thì các hạ đã biết đại khái về con người đó.


Phó Hồng Tuyết gật đầu:


- Một quái nhân.


Kim Phong Tử tiếp:


- Tại hạ bảo chứng là ai ai cũng khoan khoái nếu các hạ giết y.


Phó Hồng Tuyết trầm giọng:


- Chỉ có tại hạ là không khoan khoái.


Kim Phong Tử cười nhẹ:


- Nhưng người càng không khoan khoái lại chính là Mã Không Quần. Bởi lão ấy sẽ bị các hạ phát giác ra hành tung trong nay mai.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Ai cho rằng các hạ điên ?


Kim Phong Tử đáp:


- Nhiều người lắm.


Phó Hồng Tuyết tí6p: - Những kẻ đó lầm. Những kẻ đó mù mắt.


Kim Phong Tử cười lớn, nâng vò rượu, nốc ừng ực.


Triệu Đại Phương mỉm cười: - Dù sao thì y cũng là một người có nhiều điểm tốt.


Khi đêm tàn, bình minh trở lại thì Kim Phong Tử đã say khướt. Y ngã đầu xuống mặt bàn, ngáy như sấm.


Phó Hồng Tuyết thốt:


- Tại hạ cần nghỉ một lúc.


Triệu Đại Phương gật đầu: - Bảo dưỡng tinh thần là điều tối yếu của con nhà võ. Phó Hồng Tuyết không tin là trên đời có một chiếc côn lợi hại hơn thanh đao của


hắn.


Bạch Thiên Vũ, phụ thân hắn cũng không tin.


Bởi không tin nên lão phải chết.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bạn sẽ ôm khi nào?

Bạn sẽ ôm khi nào?

Một cô gái nhắn tin cho một người bạn rằng: "Khi bị stress, người ta thường làm

28-06-2016
Câu chuyện tình yêu

Câu chuyện tình yêu

Một hôm có tin cho hay rằng chẳng bao lâu nữa, hòn đảo sẽ chìm xuống biển, vì thế

01-07-2016
Vợ chồng lười

Vợ chồng lười

Ngày xửa ngày xưa, ở thị trấn nọ có một anh chàng rất lười biếng và cố chấp.

30-06-2016
Về miền đất thương

Về miền đất thương

Những ngày gió mùa về, Hà Nội se lạnh, cái lạnh và từng đợt gió thốc làm mình

23-06-2016
Mua giầy

Mua giầy

Một người ở nước Trịnh, anh ta định mua cho mình một đôi giày để đi. Trước khi

24-06-2016
Tớ nhớ cậu!

Tớ nhớ cậu!

"Tớ nhớ cậu. Vậy cậu có nhớ tớ không?" Một chiều cuối đông, cái lạnh rét buốt

24-06-2016