Polly po-cket
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 136 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 32 - Huyết quỷ 2

↓↓

- Không có thể như vậy !

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Phó Hồng Tuyết cau mày:


- Tại sao ?


Diệp Khai đáp:


- Lão không cần làm một việc thừa !


Phó Hồng Tuyết thở dài:


- Có lẽ vì lão sợ không có cơ hột bạt đao !


Diệp Khai thốt:


- Để giết các hạ, thì lão ta không có cơ hội bạt đao. Nhưng để tự sát, thì lão có thừa cơ hội, tùy thời mà có.


Phó Hồng Tuyết không đồng ý, song cũng không phủ nhận.


Bởi, Tiết Võ có thể có cơ hội bạt đao, tự sát, điều đó hắn không hề tưởng đến, nên không cần ngăn chận lão, phá hỏng cơ hội tự sát của lão.


Diệp Khai tiếp:


- Điều đáng chú ý, là Tiết Võ khôgn thể có loại độc dược đó.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Tại sao ?


Diệp Khai giải thích:


- Bình sanh, lão tự phụ mình là một hảo hán, đến cả ám khí, lão cũng không dùng, cho nên lão rất đố kỵ hạng người dụng độc. Như vậy, làm gì lão có tích trữ độc dược ? Làm gì lão dùng đến độc dược để tự sát ? Muốn tự sát, người ta có biết bao nhiêu phương tiện, cần gì phải dùng đến phương tiện mà lão đố kỵ ?


Không để Phó Hồng Tuyết nói gì, chàng tiếp luôn:


- Hà huống, loại độc đó rất hiếm trên đời, nó không màu sắc, không mùi vị, mọi phương pháp thí nghiệm đều vô hiệu đối với nó.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Ngươi nhận được loại độc đó ?


Diệp Khai mỉm cười:


- Phàm tất cả loại độc trên đời, hầu hết tại hạ đều nhận được !


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Dùng cổ ngọc thí nghiệm, có thể phát giác chất độc chăng ?


Thông thường, người ta thí nghiệm bằng một khí cụ bằng bạc.


Diệp Khai hỏi:


- Các hạ cũng biết phương pháp đó sao ?


Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:


- Tuy ta không biết nhiều về độc dược, song độc dược làm chết được ta, chẳng có bao nhiêu.


Diệp Khai mỉm cười.


Chàng biết Phó Hồng Tuyết không khoác lác. Bạch Phụng công chúa đã là con gái của giáo chủ Ma giáo, đương nhiên là bà ta phải sành món dụng độc.


Thì, khi nào bà để cho con bà bị người ta hạ độc ! Cho nên, Phó Hồng Tuyết chết vì nguyên do gì khác thì đành vậy, chứ nhất định không chết vì độc.


Hắn có thể phân biệt độc tánh, hắn có thể biết nhiều phương pháp, song hắn không quen dụng độc, không thấy người chết vì độc, do đó kinh nghiệm của hắn rất kém.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Theo sự phán đoán của ngươi, thì Tiết Võ không tự mình bỏ độc vào rượu ?


Diệp Khai lắc đầu:


- Chắc chắn là không.


Phó Hồng Tuyết hỏi:


- Người khác biết lão ta quyết chết, thì hà tất phải bỏ độc vào rượu ? Việc đó là việc thừa mà ?


Diệp Khai gật đầu:


- Đúng vậy !


Phó Hồng Tuyết cau mày:


- Vậy độc từ đâu đến ?


Diệp Khai đáp:


- Tại hạ thấy, chỉ có mỗi một giải thích mà thôi !


Phó Hồng Tuyết cau mày:


- Như thế nào ?


Diệp Khai tiếp:


- Người hạ độc sợ Tiết Võ tiết lộ trước mặt các hạ một bí mật gì đó, nên trước khi các hạ đến, y bỏ độc vào rượu của Tiết Võ.


Phó Hồng Tuyết thốt:


- Nhưng khi ta đến đây, lão chưa chết !


Diệp Khai tiếp:


- Có thể các hạ đến sớm, có thể lão chết chậm !


Phó Hồng Tuyết lắc đầu:


- Lúc ta đến, ít nhất lão cũng uống hết bốn năm chén rượu rồi.


Diệp Khai giải thích:


- Chất độc bỏ vào rượu sớm, mãi một lúc sau, Tiết Võ mới uống, thành ra chất độc lắng xuống ít nhiều !


Phó Hồng Tuyết thốt:


- Cho nên, phần rượu bên trên ít chất độc, lão uống phần rượu đó trước, độc không phát tác đúng lúc !


Diệp Khai đáp:


- Đạo lý là như thế đó.


Phó Hồng Tuyết tiếp:


- cho nên, lúc ta đến, lão còn sống.


Diệp Khai gật đầu:


- Tự nhiên.


Phó Hồng Tuyết tiếp:


- Và lão có thì giờ nói với ta nhiều chuyện.


Diệp Khai gật đầu.


Phó Hồng Tuyết tiếp luôn:


- Tuy vậy, lão có nói cho ta biết điều bí mật gì của ai đâu ?


Diệp Khai bảo:


- Hãy nghĩ lại xem !


Lâu lắm, Phó Hồng Tuyết thốt:


- Lão nói là sau khi lão đến Mai Hoa Am rất lâu, có người thốt: "Nhân số đã tề tựu đông đủ rồi".


Chương trước | Chương sau

↑↑
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Trạm dừng cho trái tim

Trạm dừng cho trái tim

Tôi không biết ngày mai đôi chân ngựa con của tôi sẽ dừng ở nơi nào, trái tim tôi sẽ

25-06-2016
Hồn ma báo tử

Hồn ma báo tử

Với hai bàn tay trắng muốt và những ngón tay thon dài, với một thân hình nẩy nở tự

29-06-2016
Em của ngày hôm qua

Em của ngày hôm qua

Tôi, đẹp trai, nhà giàu, một tương lai sáng. Tôi đâu dễ dàng gì thân thiết yêu

25-06-2016
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Ngoại

Ngoại

Ngoại nó lẳng lặng ra đi, để lại cho nó hằng hà những kỉ niệm... *** Nó nhìn

27-06-2016
Giày đỏ

Giày đỏ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Hoa bên kia đồi

Hoa bên kia đồi

Bàn thờ nhà chị đầy hoa trắng, trắng toát cả một đời chị! *** - Gôn ơi...! Tuyết

26-06-2016
Me hài ola ngày 25-06-2016

Me hài ola ngày 25-06-2016

Trước đây bạn có những điều tuyệt vời không chỉ me hài ola mà còn nhiều thứ khác

25-06-2016
Miền biển

Miền biển

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Biển hiền

27-06-2016