Pair of Vintage Old School Fru
Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 37 đánh giá )

Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long - Chương 11 - Bữa ăn sáng cuối cùng

↓↓

Vạn Mã Đường đáp:

bạn đang xem “Biên Thành lãng tử (Phong Vân đệ nhất đao) - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ăn được hay không thì không cần. Điều cần là sự có mặt. Quy củ do ta đặt ra thì bằng mọi giá ta không thể phá hoại. Ta là người thứ nhất phải bảo trì nó.


Lão không nhìn Trầm Tam Nương, thốt xong, lão quay mình bước ra cửa.


Trầm Tam Nương chợt bảo:


- Oâng chờ một chút.


Vạn Mã Đường đứng lại chờ.


Trầm Tam Nương hỏi:


- Oâng bỏ đi như thế à?


Vạn Mã Đường điềm nhiên:


- Bỏ đi như vậy không được sao?


Trầm Tam Nương hỏi:


- Oâng chuẩn bị xử trí tôi cách nào?


Vạn Mã Đường đáp:


- Không có cách nào cả.


Trầm Tam Nương trầm giọng:


- Tôi không hiểu ý tứ của ông.


Vạn Mã Đường lắc đầu:


- Ta không có ý tứ chi hết.


Trầm Tam Nương hỏi:


- Oâng đã khám phá ra bí mật của tôi. Thế tại sao ông không giết tôi?


Vạn Mã Đường cười nhẹ:


- Khám phá bí mật là một việc, giết ngươi là một việc khác.


Trầm Tam Nương hừ một tiếng:


- Tôi có thể...


Vạn Mã Đường chận lời:


- Ta biết ngươi không thể lưu lại nơi này một phút giây nào nữa.


Trầm Tam Nương trố mắt:


- Oâng cho tôi đi?


Vạn Mã Đường lại cười:


- Tại sao ta không thể cho ngươi đi? Chẳng lẽ ta còn có thể giết ngươi?


Trầm Tam Nương nhìn lão, ánh mắt ẩn ước có vẻ vừa kinh hãi vừa kỳ quái.


Cho đến bây giờ bà vẫn chưa hiểu con người đối diện.


Vĩnh viễn bà không hiểu con người đó.


Sau bảy năm chung sống, bà phát hiện ra mình chưa hiểu mảy may con người mình theo đuổi.


Bà cau mày hỏi:


- Oâng đã chuẩn bị cho tôi đi thì tại sao ông lại nói ra cho tôi nghe là ông hiểu sự bí mật của tôi?


Vạn Mã Đường lại cười:


- Có lẽ ta muốn cho ngươi biết là ta không ngu


Trầm Tam Nương cắm môi rồi thốt:


- Cũng có lẽ ông không muốn tôi ở lại đây nữa.


Vạn Mã Đường gật đầu:


- Cứ cho như vậy đi, cũng chẳng sao.


Lão không nói gì nữa, đầu không quay, chân cứ bước.


Lão bước chậm, chân dẫm nặng.


Tâm tình của lão cũng chẳng nhẹ gì.


Lão đi rồi, Trầm Tam Nương tự hỏi:


- Tại sao lão không giết ta? Chẳng lẽ lão thật tâm yêu ta, đối tốt với ta?


Bà không dám nghĩ sâu hơn.


Càng nghĩ sâu thì bà càng đau nhiều.


Con người đó, bà cho rằng bà bị lão lừa, lão đùa cợt. Con người đó lại muốn tha bà trong lúc mà bất cứ ai ở vào trường hợp lão cũng phải giết bà.


Như vậy trong hai người, ai lừa ai, ai đùa cợt ai?


Bảy năm qua, vô luận lão hà hiếp, ngược đãi bà cách nào, nếu có đi nữa thì sự tình hôm nay xóa bỏ hết mọi ấn tượng xấu để thay vào một ấn tượng sáng chói, huy hoàng.


Trong hai người, ai phụ ai?


Dù bà vào đây với mục đích nào đi nữa thì bà vẫn là một con người, bà vẫn có một quả tim.


Con tim của bà còn đập thì tự nhiên bà phải beí6t đau.


Thúy Bình đứng lên, bước đến cạnh bà, dịu giọng hỏi;


- Người ta đã cho mình đi thì tại sao mình chưa đi?


Trầm Tam Nương thở dài:


- Đi thì tự nhiên là phải đi rồi. Bất quá ta nghĩ là... đáng lẽ ta không nên đến đây. Bảy năm về trước đáng lẽ ta không nên đến Biên Thành...


Vạn Mã Đường từ từ ngồi xuống.


Chiếc bàn dài quá, đủ chỗ cho hơn ba trăm người ngồi.


Mỗi hôm, vào buổi sáng, hơn ba trăm người ngồi quanh chiếc bàn đó. Ai có chỗ nấy, vắng mặt thì bỏ trống, không ai ngồi vào chỗ của người khác.


Chiếc bàn dài quá, dài như con đường đưa Mã Không Quần từ chỗ bùn đất tối tăm đến nơi cao sang xán lạn.


Con đường được trải bằng xác huynh đệ, bằng máu và mồ hôi của huynh đệ.


Con đường đưa tất cả đến cảnh vàng son của ngày nay, rồi từ ngày nay, nó sẽ đưa tất cả đến đâu nữa.


Trở về chốn bùn đất tối tăm của hai mươi năm về trước ư?


Dù sao thì con đường đi tới đã bắt đầu có chông gai rồi.


Vạn Mã Đường bất giác khẽ thở dài.


Ai ai cũng có mặt. Công Tôn Đoạn đến sau cùng với dáng rả rời vì cơn say vẫn còn.


Y không dám nhìn Vạn Mã Đường. Lão ta cũng không nhìn y. Y hiểu trong hiện cảnh, con người quan trọng như y không nên để cho mình quá say. Nếu chết được thì y chết ngay cho nhẹ niềm hối hận


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Đừng gọi cho anh nữa

Đừng gọi cho anh nữa

Trái tim Vân dường như vỡ nát khi nghe người mình yêu thương suốt 6 năm trời nói qua

30-06-2016
Hẹn gặp lại em

Hẹn gặp lại em

Tùng vừa hoàn tất thủ tục mua vé tàu đi Huế. Những hành khách xếp hàng phía sau tiếp

27-06-2016
Lá thư cho em

Lá thư cho em

Tôi bỗng thảng thốt: Em đã yêu ai? Từ bao giờ? Em yêu người ấy nhiều đến mức đau

27-06-2016
Hạnh nhân đắng

Hạnh nhân đắng

Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình

24-06-2016
Muỗi và sư tử

Muỗi và sư tử

Một con Muỗi rất muốn trở thành Chúa sơn lâm, bèn nghĩ: "Trong khu rừng này Sư tử là

24-06-2016
Những vòng tròn

Những vòng tròn

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo

29-06-2016