Pair of Vintage Old School Fru
Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 70
5 sao 5 / 5 ( 92 đánh giá )

Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm - Hồi 39 - Dùng độc bị độc hại

↓↓

- Chưa bằng một phần em đối với anh.

bạn đang xem “Bích Linh Ma Ảnh - Châu Dụ Tâm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lý Minh Châu nở nụ cười hết sức yêu đời. Nàng nghe yên dạ và sung sướng kỳ lạ. Nàng thầm nhủ :


- Ừ! Mình không thể chết! Mình phải sống, sống với chàng.


Trịnh Kiếm Hồng nói :


- Em Châu! Chúng ta không còn thì giờ. Vậy em chuẩn bị rồi ta lên đường.


Nói đoạn bước tới phủi chất độc của "Cỏ Cắn Tâm" (còn gọi là Vô Tâm thảo) trên áo nàng.


Đột nhiên chàng nhìn vào mắt nàng, nói :


- Hay là em... em cởi áo ra cho anh giặt.


Lý Minh Châu đỏ mặt :


- Em... Em không tiện...


- Nếu thế thì không làm sao hết chất độc dính trong áo em.


- Em cũng biết vậy. Nhưng kỳ quá hà.


Trịnh Kiếm Hồng nghiêm nét mặt :


- Sự en ngại của em không phải là điều quan trọng mà sự cần thiết nhất, quan trọng nhất là đừng để chất độc thấm nhiều vào người. Hơn nữa giữa anh và em hiểu nhau, có gì mà em phải che giấu e ngại.


Dứt lời, không để cho Lý Minh Châu kịp trả lời, chàng thản nhiên cởi áo nàng ra.


Lý Minh Châu rùng mình, hai tay che lên ngực, mà đỏ bừng, thẹn chết người.


Trịnh Kiếm Hồng mỉm cười rồi đem áo nàng xuống thác nước giặt. Và chàng cũng tắm rửa đâu đó sạch sẽ.


Lý Minh Châu nhìn thấy trên bả vai Trịnh Kiếm Hồng bầm tím, nàng hỏi :


- Hồng huynh! Bộ lão Ma đã đánh trúng anh đó hả?


- Vâng!


- Anh đi đến đây có một mình sao?


- Không! Ngoài anh ra còn có Bích Linh lão tăng theo hộ vệ.


- Vậy lão ấy đâu để anh đến nỗi này?


Trịnh Kiếm Hồng sực nhớ mà giận Bích Linh Ma Ảnh khôn cùng. Chàng hừ lên một tiếng như thể trút bỏ nỗi bực dọc.


- Nghĩ mà tức lão mà tương kế tự kế đánh lừa Bích Linh lão tăng, dẫn dụ lão ấy đi xa biệt hồn rồi.


Đoạn chàng thuật lại cho Lý Minh Châu nghe.


Nàng hỏi :


- Thế anh gặp được Linh Quang chưa?


- Gặp thì có gặp...


- Ồ! Nếu vậy anh đã thấu triệu "Đại Thần bảo kinh" chứ?


- Nói ra thật tiếc, anh không hỏi Bảo kinh mà hỏi chuyện khác...


Lão ma cũng tưởng anh thấu hiểu Bảo kinh, nên không dám xuống tay hại anh. Lão mà biết được điều này chắc là anh bỏ mạng dưới tay lão chớ đâu còn sống mà gặp em.


Lý Minh Châu cau mày :


- Anh nói sao? Có chuyện gì xảy ra?


Trịnh Kiếm Hồng thuật lại câu chuyện chàng tham thiền gặp mẹ và biết đích xác cái chết của mẹ cho nàng nghe.


Nghe xong, Lý Minh Châu cũng hơi buồn, tiếc giùm cho chàng bỏ mất dịp may hiếm có.


Trịnh Kiếm Hồng hướng về phía Đạt Ma sư tổ xá ba xá, rồi quay lại nói với Lý Minh Châu :


- Thôi ta đi đi em.


Hai người liền thi triển khinh công phóng về hướng Thiên Sơn mà đi.


* * * * *


Hai người đi suốt ba ngày ròng rã, không gặp chuyện gì rắc rối.


Trịnh Kiếm Hồng luôn luôn theo dõi hiện tượng chất độc trong người Lý Minh Châu không thấy gì khác lạ. Sắc diện nàng vẫn thản nhiên, chàng biết nhờ nội công nàng quá thâm hậu, nên chất độc chưa phân tán kịp trong máu huyết. Nhưng khi nhận ra phản ứng thì đến lúc bịnh tình khó trị.


Nghĩ như vậy mà Trịnh Kiếm Hồng hồi hộp lo sợ vô cùng. Chàng cứ thầm van vái sao cho đủ thời gian đến Thiên Sơn mà hiện tượng phát độc đừng xảy ra trong người Lý Minh Châu. Có thế, chàng mới hy vọng cứu sống được người yêu.


Lý Minh Châu cũng hiểu điều đó, song nàng không quan tâm lo lắng mà chỉ biết vui với hiện tại, hưởng giây phút hạnh phúc bên chàng, rồi sau đó ra sao cũng được.


Nàng cũng không còn bận tâm để lo đến Phong Lưu giáo chủ vì bà đã giải tán môn đồ, ẩn nơi kín đáo lo luyện Đại Thần võ công. Nàng khỏi phải lo sự cản trở hay sai bảo gì của bà ta nữa.


Sau cùng là nàng cũng khỏi phải sợ Bích Linh Ma Ảnh tìm cách khuấy phá nàng và Trịnh Kiếm Hồng. Vì lão ấy đã bị độc "Tinh Tơ", nếu không chết thì ít nhứt cũng bận lo tìm thuốc cấp cứu.


Riêng về Đỗ Thu Linh, nàng chỉ có một điều e ngại, là thình lình Đỗ Thu Linh xuất hiện, Trịnh Kiếm Hồng sẽ trả lời sao cho phải với Đỗ Thu Linh. Và nàng làm sao tránh khỏi tiếng cướp chồng tương lại của người ta.


Nàng xem ra, Trịnh Kiếm Hồng hiện giờ cơ hồ như quên mất Đỗ Thu Linh mà chỉ biết có nàng.


Chàng săn sóc, lo âu cho nàng từng ly từng tý, chẳng khác nào người chồng chăm nom cho vợ.


Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy sung sướng là thường. Trước mắt nàng là cả một trời hạnh phúc đang rộng mở. Nàng muốn chạy ào đến ôm chàng, hôn chàng, hiến dâng cho chàng để bù đắp lại những gì mà chàng đã ban cho nàng.


Nhưng nàng kịp nghĩ, không nên để tính mình lộ liễu, gây cho chàng sự hiểu lầm không tốt. Nàng phải cố giữ gìn mình cho trong sạch, thanh cao tỏ ra là một cô gái ngoan, hiền để trách cho chàng có sự so sánh giữa nàng và Đỗ Thu Linh.


Muốn chiếm được ái tình của chàng, nàng phải trường kỳ tranh đâu mới hòng lôi kéo chàng được.


Đỗ Thu Linh cũng là một giai nhân tuyệt sắc, tiết hạnh, phẩm giá đâu có thua gì nàng. Có một điều là Đỗ Thu Linh mới đi giang hồ, việc đời còn nông cạn, thiếu kinh nghiệm hơn nàng nhiều. Nàng phải chinh phục cho được chàng.


Nghĩ vậy, nàng tự dưng mỉm cười và thầm nhủ :


- Ta có tư tưởng ấy cũng không có gì đáng trách. Vì dù sao ta cũng là con gái, đàn bà...


Trịnh Kiếm Hồng liếc thấy nàng cười, liền cất tiếng hỏi :


- Em Châu! Em cười gì đó, có phải độc phát rồi không?


Lý Minh Châu giật mình đáp :


- Ồ! Không! Không phải đâu.


Rồi nàng cười tiếp :


- Độc phát hiện thì đau đớn, mặt mày nhăn nhó méo xẹo, chớ sao lại cười cho được.


- Chắc em có nguyên do khác?


Lý Minh Châu thành thật trả lời :


- Phải! Em đang nghĩ đến cô Đỗ Thu Linh.


Trịnh Kiếm Hồng cau mày :


- Cô ta bị nhốt ở Thiếu Lâm tự là một cực hình cho cô ta. Tại sao em lại cười?


- Ồ! Anh giận em sao? Em đang nghĩ cách đi giải nguy cho nàng thoát khỏi tay Thiếu Lâm phái đó chứ.


- Đó là việc về sau.


- Không! Chúng ta giải thoát ngay lúc này.


- Em quen trong người em bị độc "Vô Tâm thảo" sao?


- Có chứ! Nhưng qua mấy ngày không có gì lạ xảy ra cho em thì chắc không sao đâu.


- Em rõ thơ ngay quá. "Vô Tâm thảo" là một thứ độc vô cùng lợi hại. Chỉ có Bích Linh Ma Ảnh là thấy được triệu chứng của nó. Ngoài ra không ai phát giác nổi. Và khi biết thì tử thần đến nơi rồi.


Lý Minh Châu cãi bướng :


- Nhưng chuyện này em biết...


- Biết được thì tốt lắm.


- Nhưng...


- Nhưng thế nào?


- Không đi cứu Đỗ Thu Linh em cảm thấy mình có tội với nàng quá.


Trịnh Kiếm Hồng giật mình và nghĩ Thiếu Lâm tự là môn phái tốt, không lẽ bắt Đỗ Thu Linh về làm chuyện bất lương. Chàng chỉ có lo mỗi một mình Phong Lưu giáo chủ, không biết hiện giờ bà ta ra sao?


Chàng nói :


- Đỗ Thu Linh thì anh không lo, chỉ lo cho Phong Lưu giáo chủ.


Lý Minh Châu kinh ngạc :


- Lo việc gì?


- Sợ lão Ma đến hại bà ta.


Lý Minh Châu vội trấn tĩnh chàng :


- Anh bất tất bận tâm vì lão Ma bị "Tinh Tơ Trùng" có lẽ đã chết rồi, đâu còn...


- Không chắc lắm.


- Vì sao?


- Lão ấy chuyên môn dùng độc mà nay bị trúng độc, ít nhứt cũng có thuốc cấp cứu tạm thời, lẽ nào không.


- Nếu đúng như lời anh nói thì cũng chẳng có gì đáng sơ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đông này không có anh

Đông này không có anh

Có sai không khi em cứ mãi yêu anh, yêu một người đã có người để thương, yêu như

23-06-2016
Xin đời cho ta có đôi

Xin đời cho ta có đôi

Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra

29-06-2016
Đi qua miền thương

Đi qua miền thương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Trong

25-06-2016
Mặt trời mang tên Mẹ

Mặt trời mang tên Mẹ

Tôi muốn viết về... 1 người phụ nữ "rất" bình thường trong xã hội - nhưng là nguồn

23-06-2016