Old school Swatch Watches
Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng

Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 22
5 sao 5 / 5 ( 117 đánh giá )

Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng - Hồi 13 - Như nhập bảo sơn không thủ hồi

↓↓

- Đệ tử chân truyền của chủ nhân!

bạn đang xem “Bán Thế Anh Hùng - Tần Hồng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cảnh Huệ Khanh :


- Hắn tên gì vậy?


Đặng Phúc :


- Âu Dương Trường Phong, có người gọi hắn là "Phích Lịch đại hiệp", thật ra, hừ! Theo ta hắn còn thua một con chó!


Cảnh Huệ Khanh :


- Hắn không tốt?


Đặng Phúc :


- Vô tình vô nghĩa!


Cảnh Huệ Khanh :


- Đối với ai?


Đặng Phúc :


- Với bất cứ ai cũng vậy?


Cảnh Huệ Khanh :


- Tại sao lão trượng lại biết.


Đặng Phúc :


- Đối với ân sư của mình hắn còn như vậy, người ngoài đối với người ngoài thì khỏi nói!


Cảnh Huệ Khanh :


- Hắn đối xử với quý Trang chủ điều gì không tốt?


Đặng Phúc :


- Sau khi mãn nghệ rời khỏi sư môn, mấy năm liền không hề về thăm một lần, thậm chí đến đại thọ lục tuần của chủ nhân hắn cũng không về. Sau khi chủ nhân bị bịnh, càng không thấy bóng dáng của hắn, hình như quan hệ sư đồ đã bị cắt đứt từ lâu, hắn đâu phải là con người!


Cảnh Huệ Khanh :


- Có thể quý Trang chủ đã làm gì khiến hắn bất mãn?


Đặng Phúc :


- Không thể nào, chủ nhân đối xử với hắn rất tốt.


Cảnh Huệ Khanh :


- Hắn ở đâu vây?


Đặng Phúc :


- Ai mà biết!


Bây giờ hắn đi thăm quý Trang chủ, lão cũng nên đến đó xem sao để tránh xảy ra việc ngoài ý muốn.


Đặng Phúc gật đầu liền bước ra khỏi phòng.


Nhưng lão vừa ra khỏi phòng, liền nghe giọng nói của "Phích Lịch đại hiệp Âu Dương Trường Phong" vang lên :


- Lão Đặng, lão đang ngủ rất ngon, ta gọi hoài cũng không dậy, xảy ra việc gì vậy?


Đặng Phúc lạnh nhạt :


- Đêm qua bịnh của chủ nhân lại tái phát, ta đành phải điểm vào huyệt ngủ của chủ nhân.


Âu Dương Trường Phong hỏi :


- Có tin tức gì của đại thiếp, nhị thiếp không?


Đặng Phúc :


- Không có.


Âu Dương Trường Phong :


- Thật đáng ghét. Họ chỉ cần tiền chứ đâu cần người.


Đặng Phúc :


- Trên đời này người đáng ghét còn rất nhiều.


Âu Dương Trường Phong :


- Nếu lão biết được họ ở đâu hãy nói với ta, ta sẽ đến tìm họ để thanh toán.


Đặng Phúc hừ nhẹ một tiếng :


- Không biết!


Âu Dương Trường Phong thở dài :


- Lão Đặng, mấy năm gần đây ta ít có về thăm ân sư vì quá bận việc, lão giận dỗi làm gì?


Đặng Phúc cười lạnh lùng :


- Âu Dương đại hiệp quá nặng lời, lão chẳng qua chỉ là một đầy tớ của lịnh sư, đâu dám giận dỗi với Âu Dương đại hiệp.


Âu Dương Trường Phong :


- Lời nói xỏ xiên của lão ai nghe cũng hiểu mà?


Đặng Phúc :


- Nếu Âu Dương đại hiệp cảm thấy khó chịu, vậy thì xin mời.


Âu Dương Trường Phong :


- Lần này ta đến đây có việc cần bàn với lão.


Đặng Phúc không lên tiếng.


Âu Đương Trường Phong :


- Dạo này ta hơi túng, muốn mượn lão một ít tiền, sẽ trả dứt trong ba tháng, thế nào?


Đặng Phúc nghe vậy liền cười ha hả :


- Thì ra Âu Dương đại hiệp đến đây để mượn tiền, ha ha ha...


Âu Dương Trường Phong :


- Không nhiều lắm đâu, khoảng ba ngàn lượng, tiền lời ta sẽ trả đủ, thế nào?


Đặng Phúc dứt tiếng cười, với một giọng nói đầy vẻ mỉa mai, lạnh lùng :


- Đừng nói là lão không có ba ngàn lượng, dù là có lão thà ném xuống sông, cũng còn nghe được một tiếng "tủm"!


Âu Dương Trường Phong :


- Tiền mà ta hỏi mượn, là tiền của gia sư mà.


Đặng Phúc :


- Hừ! Nếu chủ nhân còn tiền thì đại thiếp, nhị thiếp đâu có bỏ đi?


Âu Dương Trường Phong :


- Đừng hòng gạt ta, không phải gia sư đã gởi mấy chục vạn lượng bạc ở một tiền trang trong thành Lạc Dương.


Đặng Phúc nóng giận :


- Người nói bậy!


Âu Dương Trường Phong :


- Thôi! Thôi! Thôi! Không cho mượn thì thôi sao lại nóng giận như vậy... ta đi đây!


Một hồi lâu, Đặng Phúc mới khẽ mắng :


- Đồ vô liêm sĩ.


Lúc đó tiếng chân của Âu Dương Trường Phong đã đi xa.


Cảnh Huệ Khanh nằm trong phòng đã nghe rõ từng câu một lời nói của họ, trong lòng cũng cảm thấy căm ghét Âu Dương Trường Phong, thầm nghĩ :


- Sư phụ thế nào thì đệ tử thế đó, đây cũng là tội nghiệp của Đặng lão tặc!


Nàng bước xuống giường đi ra ngoài xem xét một lượt rồi trở về rửa mặt thấy cơm sáng để trên bàn cũng khá ngon, liền ngồi xuống ăn một ít sau đó trở lại nằm trên giường.


Một lát sau Đặng Phúc lại đến phòng nàng.


Lão thấy cơm sáng còn quá nhiều, liền nói :


- Sao không ăn nhiều một chút!


Cảnh Huệ Khanh :


- Ăn không nổi!


Đặng Phúc :


- Lịnh đệ chắc sắp về rồi.


Cảnh Huệ Khanh :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Câu chuyện bông hồng

Câu chuyện bông hồng

Ai cũng có nhiều mối quan tâm, nhiều sự lựa chọn trong cuộc sống và sự nghiệp. Nhưng

29-06-2016
Lão già và ngọn lửa

Lão già và ngọn lửa

(khotruyenhay.gq) - Với một chiếc roi mây, lão đã quất thật lực vào người bà

28-06-2016
Sơn Trà

Sơn Trà

Tôi rạch một nhát nơi cổ tay. Màu đỏ ứa trào. Cơn khó chịu được xoa dịu đôi

28-06-2016
Tình yêu thầm lặng

Tình yêu thầm lặng

Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính,

24-06-2016