Tuấn Luận chuốc rượu vào hai chiếc chén ngọc, rồi bưng lên :
bạn đang xem “Bách Thủ Thư Sinh - Ngọa Long Sinh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Tại hạ mạn pháp thỉnh mời Lâm thiếu gia.
- Mời Hạ huynh.
Uống cạn số rượu trong chén, Tuấn Luận nhìn thẳng vào mắt của Lâm Qui.
Chàng nghiêm giọng nói :
- Lâm công tử có biết vì sao Hạ Tuấn Luận quay lại đón công tử không?
- Lâm mỗ nghĩ Hạ huynh là kẻ rộng lượng... Nhất định không phải vì những lời chửi đổng của Lâm Qui.
Y vừa nói vừa giả lả cười.
Tuấn Luận gật đầu, bưng bầu rượu chuốc vào chén của chàng và của Lâm Qui :
- Đúng như Lâm huynh nói. Tại hạ chẳng màng đến những lời nói đó đâu. Nhưng có một điều khiến tại hạ phải quay lại tìm huynh.
Lâm Qui bưng chén rượu. Mặt y căng thẳng cực độ :
- Hạ huynh tìm gì nơi Lâm mỗ?
Tuấn Luận đưa chân rượu đến trước :
- Mời Lâm huynh.
Gã miễn cưỡng đóng rượu với chàng. Đặt chân rượu xuống bàn, Tuấn Luận gằn giọng nói :
- Hạ Tuấn Luận muốn biết về hình xăm đóa hoa huệ trên ngực Lâm huynh.
Nghe Tuấn Luận hỏi câu này, Lâm Qui cứ trố mắt nhìn chàng. Những nét ngạc nhiên ngớ ngẩn đều hiện ra trong ánh mắt của gã Tuấn Luận từ tốn nói :
- Hẳn Lâm huynh không giấu Hạ Tuấn Luận chứ?
Y nheo mắt nhìn Tuấn Luận :
- Tại sao Hạ huynh lại hỏi Lâm thiếu gia về hình xăm đó? Ta cũng lấy làm lạ đó.
Tuấn Luận suy nghĩ một lúc rồi nói :
- Tại hạ sẽ nói sau với Lâm huynh.
- Ơ... Chuyện này Lâm mỗ cũng lấy làm lạ đó... ơ...
Y lắc đấu như thể xua ý niệm vừa nảy sinh trong đầu mình ra khỏi, suy nghĩ rồi giả lả cưới nói :
- Thôi được rồi. Lâm mỗ sẽ nói.
- Tại hạ đang rất muốn nghe.
Lâm Qui cười mỉm bưng chén rượu đã vơi một phần trút vào miệng Gã từ tốn nói :
- Hình đóa huệ xăm trên ngực của Lâm Qui do chính mẫu thân ta xăm cho ta khi mới chào đời. Lâm mỗ cũng chẳng biết nó có ý nghĩa gì nữa. Nhưng mẫu thân Lâm mỗ nói, nó có vận may đối với ta đó.
Mặt Tuấn Luận đanh lại.
Thấy vẻ mặt của Tuấn Luận bất giác Lâm Qui chột dạ, hồi hộp. Y miễn cưỡng hỏi :
- Hình xăm hoa huệ có gợi gì cho Hạ huynh đệ không... Chắc chắn nó không cho Hạ huynh chút oán hờn nào chứ?
Tuấn Luận buông một tiếng thở dài lắc đầu :
- Không.
- Tại sao Hạ huynh đệ muốn biết về hình xăm trên ngực Lâm Qui?
Tuấn Luận nhìn Lâm Qui :
- Hạ Tuấn Luận có một vị bằng hữu tình thâm như thủ túc. Y cũng có hình xăm hoa huệ như Lâm thiếu gia.
Lâm Qui gật đầu :
- Ai mà chẳng có hình xăm... Tại Hạ huynh đệ quan trọng quá đấy thôi.
Tuấn Luận gượng cười nói :
- Hạ Tuấn Luận mạn phép hỏi Lâm công tử... Lão nhân gia hiện đang ở đâu?
Lâm Qui nhướng to thần nhãn hất cỡ. Y lắc đầu nói :
- Lâm mỗ sinh ra đã không có lão nhân gia rồi. Ta nào có biết...
Mặt Tuấn Luận sa sầm. Hai cánh môi của chàng thoạt mím lại đè nén sự bất nhẫn đang dâng tràn tâm tưởng mình.
Tuấn Luận bưng chén rượu :
- Tuấn Luận giờ đã hiểu ra vì sao Lâm huynh có hình xăm kia trên ngực, chắc chắn Lâm huynh cũng có chung một cảnh ngộ với vị huynh đệ của Tuấn Luận.
Chàng chìa chén rượu đến trước mặt Lâm Qui :
- Mời.
- Mời.
Uống cạn số rượu đó. Tuấn Luận đứng lên :
- Tiểu Mai Tuấn Luận cáo từ...
Lâm Qui đứng lên nhìn chàng. Y khoát tay nói :
- Hây... Hạ huynh chưa cho bọn võ phu của Lâm gia biết bản lĩnh võ công của Hạ huynh như thế nào mà.
Tuấn Luận mỉm cười. Chàng khẽ gật đầu :
- Nếu Tuấn Luận có thể làm cho Lâm thiếu gia vui vẻ đặng bù đắp lại số rượu mà thiếu gia đã khoản đãi.
Chẳng cần chàng nói lời thứ hai, Lâm Qui lại vỗ tay ba tiếng. Ngay lập tức hai mươi gã võ phu đồng xuất hiện. Lâm Qui nói :
- Hạ huynh đây muốn cho các ngươi thấy bản lĩnh của người rồi đó. Nếu ai thắng được Hạ huynh thì Lâm thiếu gia sẽ trọng thưởng.
Gã vừa nói vừa nghĩ thầm:
"Tuấn Luận... ngươi đâu thể một mình thắng hai mươi võ phu của Cửu Thiên Tuế. Cơ hội Lâm thiếu gia trả hận đến rồi mà ngươi thì chẳng bao giờ biết được ý của ta".
Ý nghĩ kia còn đang trong trí của Lâm Qui thì Tuấn Luận đã lắc vai lướt thẳng vào bọn võ phu. Thân pháp của chàng như bóng quế vô hình chỉ loáng qua một cái đã tước tất cả binh khí của hai mươi gã võ phu quẳng xuống sàn gạch.
Chàng nhìn Lâm Quì từ tốn nói :
- Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận cũng phải nể mặt Bách Thủ thư sinh đó. Cáo từ.
Tuấn Luận quay bước trở ra trong khi hai mươi gã võ phu vẫn đứng bất động như thể bị chôn chân dưới sàn gạch. Thật ra họ vừa bị Tuấn Luận tước binh khí vừa bị điểm huyệt không sao nhúc nhích được.
Lâm Qui thấy bọn võ phu cử đứng sững ra nhưng vậy, liền quát hỏi :
- Các ngươi làm sao vậy?
Tiếng của Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận cất lên ngay sau lưng Lâm Qui mà y tuyệt thiên không thể nào phát hiện được Cửu Thiên Tuế xuất hiện từ lúc nào.
Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận trầm giọng nói nhưng trong đó vẫn pha trộn những âm vực eo éo nghe thật là chói tai :
- Tất cả bọn chúng đều bị điểm huyệt rồi. Thủ pháp của Bách Thủ thư sinh đáng được liệt vào hàng thứ nhất trong Bách Điển tàng thư.
Lão buông một tiếng thở dãi :
- Các ngươi đúng là đồ vô dụng... Làm mất mặt của phủ Thiên Tuế của bổn tọa.
Cùng với lời nói đó, Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận giũ lông hai ống tay áo trường bào thêu gấm, thêu hoa. Hai vệt sáng vàng nghệ thoát ra nhanh không tưởng, cắt một đường vòng cung, lia ngang qua yết hầu của bọn võ phu.
Hai mươi chiếc thủ cấp tựa những quả dừa rụng xuống bồm bộp.
Chứng kiến cảnh Cửu Thiên Tuế hành xử hai mươi gã võ phu dưới trướng lão, hồn vía Lâm Qui tản mạn. Y không thể nào đứng vững trên hai chân mà từ từ quị xuống.
Gã quị chân, quì trước mũi giày của Cửu Thiên Tuế mà tuyệt nhiên không thể thốt nói nửa lời. Những tưởng như sau cái chết của hai mươi gã võ phu thì chiếc lưỡi của Lâm Qui cũng thọt hẳn vào trong. Gã nhìn len lén Cửu Thiên Tuế, mà sắc diện chẳng còn sức sống, mắt đứng tròng với tất cả nỗi sợ hãi, hốt hoảng.
Cửu Thiên Tuế gằn giọng nói :
- Lâm Qui...
Nghe Cửu Thiên Tuế gọi đến tên mình Lâm Qui mới giật mình đập đầu xuống mũi giày lão :
- Có vãn bối có... có Lâm Qui.
Cửu Thiên Tuế nhìn xuống gã, buông một tiếng thở dài. Gã nghiêm giọng nói :
- Bách Thủ thư sinh tìm đến đây để làm gì vậy?
Lâm Qui lắp bắp nói :
- Thiên Tuế tha tội... Thiến Tuế tha tội.
Nghe gã van xin, mặt Cửu Thiên Tuế càng đanh lại hơn nữa. Lão gay gắt nói :
- Ngươi dừng nói bừa. Hãy trả lời thẳng vào câu hỏi của ta.
Lâm Qui ngước nhìn lên :
- Thiên Tuế... Vãn bối đã làm hết cách để trừ khử Bách Thủ thư sinh khi gã tìm đến đây đòi lấy mạng tiền bối... nhưng... nhưng... Thiên Tuế thấy rồi đó... Võ công của hắn.
Cửu Thiên Tuế khoác tay :
- Im đi... Bổn tọa tự biết sẽ hành xử y như thế nào.
Lâm Qui úp mặt xuống mùi giày Cửu Thiên Tuế như thể con chó trung thành ngửi chân chủ. Nhìn xuống Lâm Qui, Tiểu Thuận khẽ buông tiếng dài lắc đầu :
- Bổn tọa không trách gì ngươi đâu. Ngươi đã làm hết sức của ngươi rồi.
Nghe Cửu Thiên Tuế thốt ra lời nói này, Lâm Qui như thể bắt được vàng. Gã dập đầu xuống múi giày của Tiều Thuận :
Chương trước | Chương sau