Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 69 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 9 - Hổ tử 1

↓↓

Đường Khuyết đáp :

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Triệu Vô Kỵ.


Triệu Vô Kỵ!


Nghe cái tên đó, người giật mình nhất đương nhiên là Triệu Vô Kỵ.


Đường Khuyết lại cả nhìn cũng không nhìn chàng một cái.


Hai mươi chín người cơ hồ đều đã ra khỏi viện, chỉ có một người đi chậm nhất.


Đôi mắt cười cợt bén nhọn như mũi kim của Đường Khuyết đang chằm chằm nhìn lên người người đó.


Người đó không ngờ chính là Khúc Bình!


Đường Khuyết chợt cười lạnh :


- Người khác có thể bỏ đi, Triệu Vô Kỵ, ngươi cũng muốn bỏ đi sao?


Khúc Bình không có phản ứng gì.


Hắn không thể có phản ứng gì, cũng không có phản ứng gì, bởi vì hắn vốn không phải là Triệu Vô Kỵ.


Hắn vẫn tiếp tục bước về phía trước, bước chân tuy tịnh không nhanh lắm, cước bộ lại không ngưng.


Bước thêm hai ba bước nữa là hắn đã có thể ra khỏi khu viện đó.


Nhưng hắn còn chưa ra khỏi, bởi vì Đường Khuyết bỗng đã ngăn chận đường đi của hắn.


Con người thân hình không khác gì hà mã, thân pháp lại còn khinh xảo hơn cả yến tử, động tác còn mãnh liệt hơn cả hùm beo.


Khúc Bình hiển nhiên cũng đã giật mình.


Đường Khuyết nhìn hắn từ trên xuống dưới, nheo mắt cười :


- Ta bội phục ngươi, ngươi thật trầm tĩnh.


Khúc Bình hỏi :


- Ta?


Đường Khuyết nói :


- Nếu có người biết Triệu Vô Kỵ Triệu công tử đã đến Đường Gia Bảo Phố, Đường gia không ngờ lại không có tới một người tiếp đãi ngươi ân cần, ta khó tránh được bị thiên hạ sỉ tiếu.


Khúc Bình thốt :


- Nhưng ta không phải họ Triệu, danh tánh cũng không phải là Triệu Vô Kỵ.


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi không phải là Triệu Vô Kỵ?


Khúc Bình đáp :


- Ta không phải.


Đường Khuyết thở dài :


- Nếu ngươi không phải là Triệu Vô Kỵ, ai là Triệu Vô Kỵ?


Hắn bỗng quay đầu phân phó gia đinh :


- Các ngươi có thể phái người đi mời Ngưu Tiêu đến không?


Ngưu Tiêu là một đại hán đầu hói cỡ bốn mươi, cặp mắt rất có thần, hiển nhiên là tay lão luyện giang hồ kinh nghiệm phong phú.


Gã hồi nãy cũng có ngồi ở đây ăn cơm, ngồi đối diện Khúc Bình, ăn vừa nhiều lại vừa nhanh, xem chừng không lo mình bị liên lụy đến chuyện thị phi chút nào.


Đường Khuyết cũng nhìn gã từ trên xuống dưới rồi mới hỏi :


- Ngươi là Ngưu Tiêu?


Ngưu Tiêu đáp :


- Chính tôi.


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi làm nghề gì?


Ngưu Tiêu đáp :


- Tôi là tiêu sư của Tam Thái tiêu cục, đã làm cho Tam Thái mười năm nay.


Đường Khuyết hỏi :


- Ngươi đến đây có công cán gì?


Ngưu Tiêu đáp :


- Tôi thường ghé qua bởi vì quản sự của khách sạn này là anh vợ của tôi.


Đường Khuyết mỉm cười :


- Nguyên lai ngươi cũng là con rể của Đường gia.


Khách sạn này thuộc Đường Gia Bảo Phố, quản sự của khách sạn tên là Đường Tam Quý, cũng là đệ tử bàng hệ của Đường gia.


Đường Khuyết nói :


- Ngươi tuy là con rể của Đường gia, nhưng ta nếu có chuyện hỏi ngươi, ngươi cũng sẽ nói thật, tuyệt không thể có nửa câu nói láo.


Ngưu Tiêu thốt :


- Bằng hữu trong giang hồ đều biết Ngưu Tiêu tôi không có chỗ nào khác tốt đẹp, lại chưa bao giờ dám nói láo.


Đường Khuyết nói :


- Tốt, cực tốt.


Hắn bỗng liếc Khúc Bình :


- Ta hỏi ngươi, trước đây ngươi có gặp qua người này không?


Ngưu Tiêu không do dự, lập tức hồi đáp :


- Tôi đã từng gặp qua.


Đường Khuyết hỏi :


- Gặp ở đâu?


Ngưu Tiêu đáp :


- Trên một tửu lâu ở Bảo Định Phủ.


Cho đến bây giờ, Vô Kỵ mới hiểu Đường Khuyết tại sao lại muốn tìm người đó đến hỏi.


Bảo Định Phủ chính là địa phận chủ lực của Đại Phong đường.


Đường Khuyết hỏi :


- Đó là chuyện bao lâu về trước?


Ngưu Tiêu đáp :


- Tính ra cũng đã là chuyện hai năm về trước.


Đường Khuyết hỏi :


- Người ngươi đã từng gặp hai năm trước, hai năm sau ngươi vẫn còn nhớ sao?


Ngưu Tiêu đáp :


- Tôi đối với hắn có ấn tượng đặc biệt thâm sâu.


Đường Khuyết hỏi :


- Tại sao?


Ngưu Tiêu đáp :


- Bởi vì đương thời có có một người đi chung với hắn, ngươi đó tôi vĩnh viễn không thể quên.


Đường Khuyết hỏi :


- Người đó là ai?


Ngưu Tiêu đáp :


- Người đó là một trong tam đại Đường chủ của Đại Phong đường, là lão hồ ly người trong giang hồ đều sợ, Tư Không Hiểu Phong!


*****


Cửa miệng


*****


Lời nói của gã là lời nói thật.


Triệu Vô Kỵ nhìn thấy lời nói của gã không phải là giả dối, bởi vì sắc mặt Khúc Bình đã có biến.


Ngưu Tiêu nói :


- Hôm đó bọn tôi đặc biệt đi xin tội với Tư Không Hiểu Phong, bởi vì lúc bọn tôi bảo tiêu đi ngang qua Bảo Định Phủ, nhất thời sơ hốt, đã quên đưa thiệp đến Đại Phong đường, Đại Phong đường có người truyền lời ra nói sự an toàn của mấy chuyến bảo tiêu của bọn tôi, Đại Phong đường không phụ trách nữa.


Đường Khuyết thở dài :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Yêu và trọng

Yêu và trọng

Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi

29-06-2016
Thầy bói xem voi

Thầy bói xem voi

Nhân buổi ế hàng, năm ông thầy bói nói chuyện với nhau. Thầy nào cũng phàn nàn

24-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016

XtGem Forum catalog