- Thời đó người danh khí lớn nhất trong giang hồ tịnh không phải là họ Tôn, mà là họ Lý.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Đường Khuyết hỏi:
- Ngươi muốn nói đến Tiểu Lý Thám Hoa ?
Vô Kỵ đáp:
- Phải.
Tiểu Lý Thám Hoa là Lý Tầm Hoan.
"Tiểu Lý Phi Đao, Lệ Bất Hư Phát", ông ta không những là đao thần, cũng là thần trong nhân gian.
Trăm ngàn năm sau, con người có lẽ sẽ sáng tạo ra một thứ vũ khí còn nhanh, còn chuẩn, còn có uy lực hơn cả phi đao của Lý Tầm Hoan, nhưng trên thế giới lại vĩnh viễn không thể có một Tiểu Lý Phi Đao thứ hai. Địa vị của ông ta trong tâm khảm người người cũng vĩnh viễn không có người thứ hai nào có thể thay thế được.
Đường Khuyết không thể không thừa nhận cách nhìn của Vô Kỵ rất chính xác, bất cứ một ai cũng đều không thể không thừa nhận.
Đề khởi đến con người "Tiểu Lý Phi Đao", thậm chí cả trên mặt Đường Khuyết cũng lộ xuất ý tôn kính.
Vô Kỵ nói:
- Cho đến bây giờ, ta còn chưa nghe nói trong giang hồ có người còn đáng bội phục hơn ông ta.
Đường Khuyết thốt:
- Nhưng trong Binh Khí Phổ của Bách Hiểu Sinh, xếp hạng nhất tịnh không phải là Tiểu Lý Phi Đao, mà là Thiên Cơ Nhất Côn.
Đó là sự thật, Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận.
Bách Hiểu Sinh là tài tử danh sĩ trong võ lâm thời đó, thông minh tuyệt đỉnh, giao du rộng rãi, hơn nữa bác học đa văn.
Lão ta tuy thông minh sở ngộ, năm xưa vẫn đã tạo một sai lầm lớn không thể nào vãn hồi lại. Nhưng lúc lão viết Binh Khí Phổ, thái độ lại tuyệt đối công chính. Cho nên người trong giang hồ đương thời đều coi được liệt danh trong Binh Khí Phổ là một vinh dự.
Trong Binh Khí Phổ, côn của Thiên Cơ Lão Nhân, hoàn của Thượng Quan Kim hồng đều xếp hạng trên Tiểu Lý Phi Đao.
Sau này Thiên Cơ Lão Nhân tuy chết trong tay Thượng Quan Kim Hồng, Thượng Quan Kim Hồng lại chết dưới đao của Tiểu Lý Thám Hoa, lại vẫn không có một ai nghĩ cách xếp hạng của Bách Hiểu Sinh là không công bằng.
Bởi vì cao thủ tương tranh, chìa khóa thắng bại tịnh không hoàn toàn là võ công, thiên thời địa lợi nhân hòa, và trạng huống tâm tình lẫn thể lực của bọn họ đều là nhân tố chủ yếu quyết định thắng bại.
Đường Khuyết nói:
- Thiên Cơ Lão Nhân họ Tôn, vị lão tiên sinh giả say là hậu nhân của ông ta, thủ pháp nhận huyệt đả nhân cho dù không phải là thiên hạ vô song, cũng có rất ít người có thể hơn được.
Hắn chầm chậm nói tiếp:
- Vị Tôn lão tiên sinh đó là chú vợ của Phích Lịch Đường chủ Lôi Chấn Thiên.
Vô Kỵ tịnh không cảm thấy vượt ngoài ý liệu, chàng đã sớm nhận thậy lão nhân đó và Lôi gia có quan hệ rất thâm sâu.
Đường Khuyết nói:
- Nữ nhân không thích mặc quần áo đó là ai, ngươi càng không thể đoán ra được.
Vô Kỵ "ồ" một tiếng.
Đường Khuyết nói:
- Ả là vợ trước của Lôi Chấn Thiên.
Chuyện đó thật là ngoài ý liệu.
Đường Khuyết nói:
- Ta nói ả là vợ trước của Lôi Chấn Thiên, ngươi nhất định sẽ nghĩ Lôi Chấn Thiên vì muốn cưới muội muội đẹp như hoa của ta cho nên mới bỏ rơi ả.
Vô Kỵ hỏi:
- Lẽ nào không phải vậy ?
Đường Khuyết lắc đầu:
- Lôi Chấn Thiên năm năm trước đã bỏ ả, lúc đó bọn ta căn bản còn chưa đề khởi tới chuyện thành thân cưới hỏi.
Vô Kỵ hỏi:
- Lôi Chấn Thiên tại sao lại bỏ ả ?
Đường Khuyết thở dài:
- Một nam nhân muốn bỏ vợ luôn luôn có rất nhiều lý dó không thể kể cho người khác nghe. Nếu quả hắn không thấy hề hấn gì, người ta cũng không thể hỏi.
Hắn nhíu mày:
- Nhưng ta nghĩ ngươi nhất định cũng thấy được Lôi phu nhân đã bị liệt, tịnh không còn là nữ nhân có thể giữ đạo làm vợ, cưới một bà vợ như vậy tịnh không phải là phước khí.
Vô Kỵ hiển nhiên không muốn thảo luận vấn đề đó, lại hỏi:
- Ả muốn đến Đường Gia Bảo Phố là vì muốn tìm Lôi Chấn Thiên ?
Đường Khuyết đáp:
- Sau khi ả xa Lôi Chấn Thiên, ra ngoài không vui vẻ hay ho gì, cho nên muốn tìm Lôi Chấn Thiên gây phiền hà.
Hắn lại thở dài:
- Nữ nhân trong thiên hạ đều như vậy, ngày của mình không vui vẻ tốt lành gì là cũng không để người ta được vui vẻ tốt lành, nếu quả ả đã cưới được một ông chồng như ý, Lôi Chấn Thiên có quỳ xuống cầu xin ả, ả cũng không thèm ngó ngàng.
Vô Kỵ không phản bác.
Những câu nói đó tịnh không phải là hoàn toàn không có đạo lý.
Đường Khuyết nói:
- Lôi Chấn Thiên hiện tại đã là người thân của Đường gia bọn ta, cũng là cháu rể yêu quý nhất của Lão Tổ Tôn, bọn ta đương nhiên không thể để người khác đến gây phiền hà cho hắn.
Hắn điềm đạm nói tiếp:
- Hà huống hắn gần đây lại sống trong Đường Gia Bảo Phố, vô luận là ai muốn đến Đường Gia Bảo Phố gây phiền hà, đều đã tìm sai chỗ rồi.
Đó cũng là sự thật.
Thục Trung Đường Gia Bảo Phố uy chấn thiên hạ, người muốn tìm đến đó gây phiền hà, cho dù có sống sót lọt vào, cũng đừng mong sống sót trở ra.
Vô Kỵ hỏi:
- Đám Lôi gia huynh đệ đó tại sao cũng cùng đi theo ả tìm Lôi Chấn Thiên ?
Đường Khuyết lại nhíu nhíu mắt, mỉm cười:
- Nữ nhân như ả, muốn tìm nam nhân đi bán mạng cho ả xem chừng cũng không phải là chuyện khốn khó gì, ngươi nhất định cũng có thể nghĩ đến mà.
Vô Kỵ không nói gì.
Chàng biết lời nói của Đường Khuyết không phải là nói láo.
Chàng lại nghĩ đến đôi mắt như sóng nước hải dương, da thịt trơn mịn, đôi chân thon dài chắc nịch, chàng tự hỏi mình:
"Nếu quả nàng ta muốn ta đi làm một chuyện vì nàng, ta có đi hay không ?".
Đường Khuyết dùng đôi mắt nheo nheo cười cợt nhìn chàng:
- Hiện tại ngươi có phải đã có thể theo ta về Đường Gia Bảo Phố rồi ?
Vô Kỵ đáp:
- Phải.
oo ĐĐưươờ ø ø nngg GGiiiaa BBaả û û oo PPhhoố á á Hai mươi hai tháng tư, trời trong.
Đường Gia Bảo Phố.
Giang hồ nhiều hung hiểm, nhưng rất công bình, chỉ cần là người có tài năng, là thành danh.
Một người chỉ cần có thể thành danh, là sẽ được tất cả những gì mong muốn, sinh mệnh của hắn có thể hoàn toàn cải biến, biến thành sáng lạn tươi tắn, đa thái đa tư, chỉ tiếc sinh mệnh của bọn họ lại thường ngắn ngủi như lưu tinh.
Bởi vì bọn họ là người giang hồ.
Sinh mệnh của người giang hồ vốn trôi nổi như lá bay trong làn gió, lục bình trên mặt nước.
Ba trăm năm nay, trong giang hồ cũng không biết có bao nhiêu là anh hùng hưng khởi, bao nhiêu là anh hùng tan biến.
Trong đó đương nhiên cũng có những người sinh mệnh vĩnh viễn tồn tại, đó có lẽ là vì tinh thần của bọn họ bất tử, tuy chết mà sống, có lẽ là vì bọn họ tuy đã chết, nhưng con cháu đời sau của bọn họ lại đã hình thành trong giang hồ một lực lượng dao động khiếp đảm lòng người, thanh danh của bọn họ cũng vì vậy mà bất hủ.
Ba trăm năm nay, lực lượng có thể đứng vững không gục ngã trong giang hồ, ngoại trừ Thiếu Lâm, Võ Đang, Côn Luân, Điểm Thương, Không Động, những môn phái có lịch sử huy hoàng lâu đời ra, còn có những võ lâm thế gia thanh thế hiển hách.
Những võ lâm thế gia đó, có những nhà tuy là vì tiên nhân của họ vì đạo nghĩa giang hồ mà hy sinh, mới đổi lấy sự tôn kính của người ta đối với họ, đại đa số lại vẫn là vì bản thân họ có những thứ võ công và thủ pháp đặc thù mới có thể tồn tại được.
Trong đó có "Trương Giản Trai" ở kinh thành y thuật truyền đời, có "Thiên Ngư Đường" tinh thuần thủy tính, có "Nam Cung Thế Gia" giàu sánh quốc gia, lịch sử lâu đời, cũng có "Phích Lịch Đường" xưng danh về hỏa khí.
Trong tất cả những thế gia đó, lực lượng lan tràn nhất, thanh danh hiển hách nhất, không còn nghi ngờ gì nữa, là Thục Trung Đường Môn.
Độc môn ám khí của Đường gia uy chấn thiên hạ, cho tới nay vẫn không có thứ ám khí thứ hai nào có thể thay thế địa vị của nó.
Môn nhân đệ tử của Đường gia, một khi đi lại trong giang hồ, đều là tuấn kiệt một thời.
Đường Gia Bảo Phố dưới chân núi đã trải qua bao năm kiến thiết chỉnh tu không ngừng, hàng hàng lớp lớp phòng lầu đã phát triển thành một thành thị nho nhỏ. Ở đó, từ những vật dụng cần thiết trong đời sống, cho đến giải trí tiêu khiển, thậm chí bao gồm cả tử tang hôn giá, mỗi một thứ đều không cần phải ra ngoài tìm, mỗi một thứ đều chuẩn bị đầy đủ, đều làm cho người ta kinh ngạc.
Trên sự thật, ở Thục Trung, tửu lâu thanh lịch nhất, nhà may tiệm vải kiểu cách nhất, phấn son đủ màu đủ sắc nhất đều toàn là ở Đường Gia Bảo Phố.
Môn nhân đệ tử Đường gia đều có một tay nghề chuyên nghiệp, tự mình kiếm tiền, lại xài tiền ở những hàng quán đó.
Cho nên nhân lực vật lực tài lực hoàn toàn đều lưu thông trong một khu vực xung quanh đó.
Ngày qua ngày, năm nối năm, Đường Gia Bảo Phố tự nhiên càng lúc càng phồn vinh, càng lúc càng lớn mạnh.
Vô Kỵ chung quy đã đến Đường Gia Bảo Phố.
Kỳ quái là trong tâm chàng tịnh không có cảm giác đặc biệt kích động, đặc biệt khẩn trương.
Chương trước | Chương sau