XtGem Forum catalog
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 75 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

- Xem bộ dạng của ngươi hiện tại đã không thể dùng cách nào trà trộn tiến vào Đường Gia Bảo Phố.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Mật Cơ thở dài:


- Xem ra là vậy.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi có tính cách nào khác chưa ?


Mật Cơ không trả lời, bỗng hỏi:


- Ngươi có nghe qua câu "dễ nhìn mà ăn không dễ" chưa ?


Vô Kỵ đã từng nghe qua.


Mật Cơ nói:


- Có những vật tuy nhìn không tệ, lại ăn không được.


Vô Kỵ cũng hiểu rõ ý tứ của câu nói đó, lại không hiểu được nàng tại sao lại bỗng nói ra câu đó.


Mật Cơ nói:


- Ta là thứ người đó, dễ nhìn mà không dễ ăn.


Nếu quả Vô Kỵ là đứa bé, nhất định sẽ cảm thấy rất kỳ quái, người làm sao có thể "ăn" được ? May là Vô Kỵ đã trưởng thành, đã hiểu ý tứ của chữ "ăn" đó là gì.


Nhưng chàng không hiểu một nữ nhân như một trái đào ngọt mộng như vậy, tại sao lại không dễ "ăn" ?


Mật Cơ nói:


- Bởi vì ta từ hông trở xuống không có tới một chút cảm giác, hai chân cũng hoàn toàn không có tới một chút khí lực, cả động cũng không thể động.


Nàng cười ngất:


- Nếu quả ngươi là lão chồng ta, ngươi nhất định sẽ bị ta chọc cho tức chết.


Nguyên lai nàng là người tàn phế.


Một nữ nhân đẹp như vậy, trẻ như vậy, không ngờ là người tàn phế bán thân mềm nhũn. Nếu quả người khác ở trong tình huống như nàng, cũng không biết sẽ thương tâm đến cỡ nào, thống khổ đến cỡ nào.


Nhưng nàng lại không có tới một chút bộ dạng khó chịu, chuyện bi thảm như vậy, nàng không ngờ lại đùa cợt kể ra như vậy.


Bởi vì nàng không muốn tiếp thụ sự thương hại và đồng tình của người khác.


Nàng biết hạng nữ nhân nam nhân không chịu nỗi nhất là hạng ngày nào cũng than thở oán trời trách đất, nước mắt lúc nào chỗ nào cũng có thể chảy dài.


Vô Kỵ không nói gì, trong lòng chàng đang nghĩ:


"Nếu ta là nàng, ta nên làm sao ?".


Chàng không biết đáp án.


Một nữ nhân tàn phế, nằm trong một cỗ quan tài, bằng hữu của nàng tuy đang ở bên ngoài quan tài, lại đều đã là người chết.


Nàng có thể làm gì đây ?


Mật Cơ nhìn nhìn chàng:


- Ta biết ngươi hồi nãy nhất định nghĩ ta là một nữ nhân tâm ngoan thủ lạt, bởi vì ta hoàn toàn không cho Hắc Thiết Hán một chút cơ hội, đã xuất thủ giết gã liền.


Vô Kỵ hồi nãy quả thật đã nghĩ như vậy.


Mật Cơ nói tiếp:


- Hiện tại ngươi nhất định không còn nghĩ như vậy, bởi vì ngươi nếu là ta, ngươi nhất định cũng làm như vậy.


Vô luận là ai dưới tình huống của nàng, đều không thể không tâm ngoan thủ lạt một chút, bởi vì nàng không giết người, người tất giết nàng.


Cạnh tranh sinh tồn vốn là một chuyện rất tàn khốc.


Vì để sống còn, có rất nhiều người thiện lương có thể bị bức bách làm những chuyện bình thời bọn họ tuyệt đối không tưởng được mình có thể làm.


Mật Cơ nói:


- Cho nên ta nếu dùng bằng hữu của ngươi để uy hiếp ngươi, ngươi nhất định cũng không thể trách ta.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi chuẩn bị làm sao để uy hiếp ta ?


Mật Cơ đáp:


- Đường Ngọc còn chưa chết, ngươi nhất định không muốn y chết.


Vô Kỵ nói:


- Ngươi lại lúc nào cũng đều có thể lấy mạng y.


Mật Cơ hỏi:


- Cho nên nếu ta nói ta muốn ngươi đưa ta đi, có phải là quá đáng không ?


Vô Kỵ đáp:


- Không quá đáng gì.


Mật Cơ mỉm cười:


- Ta biết ngươi là người hảo tâm.


Vô Kỵ thốt:


- Nhưng ta lại không biết phải đưa ngươi đi đâu ?


Mật Cơ mỉm cười:


- Ngươi ít ra trước hên hãy đưa ta đến một nơi không có người chết, không có huyết tinh, để cho ta thoải thoải mái mái hít một hơi, ăn một chút đồ ăn ngon miệng.


Vô Kỵ hỏi:


- Sau đó ?


Mật Cơ thở dài:


- Chuyện có thể phát sinh sau này, có ai có thể biết chứ ?


Một mình Vô Kỵ tuyệt đối không có cách nào khiêng quan tài xuống triền núi, may là chàng nhìn thấy cái hoạt can của vị công tử mập kia còn đậu bên ngoài gác. Đám kéo hoạt can đều là người nghèo, cái hoạt can khiêng bằng hai thân nứa đó là công cụ mưu sinh duy nhất của bọn họ, là miếng cơm của bọn họ.


Vô luận là ai cũng không thể bỏ rơi không thèm ngó đến miếng cơm của mình, Vô Kỵ tin rằng bọn họ nhất định còn chưa đi xa.


Người có thể khiêng vị công tử mập kia, đương nhiên cũng có thể khiêng cỗ quan tài này.


Mật Cơ nói:


- Nếu ngươi muốn tìm người đến khiêng cỗ quan tài này, ngươi cứ việc yên tâm mà đi.


Vô Kỵ thốt:


- Nhưng còn ngươi ...


Mật Cơ thốt:


- Chân của ta tuy không thể động đậy, nhưng vẫn còn có đôi tay.


Nàng dùng đôi tay nhu nhược vô cốt đó vuốt nhẹ trên mặt Đường Ngọc:


- Ta nhất định sẽ chiếu cố rất tốt cho bằng hữu của ngươi, bởi vì hiện tại y là miếng cơm của ta, không có y, ta cũng không thể sống.


Người khiêng kiệu là do vị công tử mập mướn, muốn dùng người hắn mướn, trước tiên nên đi thương lượng với hắn.


May là hắn xem ra tịnh không phải là hạng người khó nói chuyện, hơn nữa hắn hiện tại cho dù còn chưa bị hù sợ bỏ chạy, nhất định cũng đã trốn đằng xa, một mặt phát run, một mặt đổ mồ hôi.


Vô Kỵ không tưởng nổi hắn không ngờ còn có ruột gan để trốn trong nhà bếp ăn bánh bao.


Không phải là một cái bánh bao nhỏ, cũng không phải là một cái bánh bao lớn, mà là bảy tám cái bánh bao lớn.


Trong mỗi một cái bánh bao đều có nhân thịt ngũ hoa, vừa cắn một miếng, dầu mỡ đã theo khóe miệng rỉ ra.


Hắn dùng đôi tay vừa trắng vừa béo được bảo dưỡng cực tốt cầm một cái bánh bao lên, dùng một thứ biểu tình gắn bó sủng ái nhìn cục thịt mỡ trong bánh bao, sau đó cắn một miếng.


Dầu mỡ béo ngậy từ khóe miệng của hắn rỉ chảy ra, hắn thở dài thỏa mãn.


Trong nháy mắt, mọi phiền não và bất hạnh trên thế gian đều không còn tồn tại nữa. Kinh hoàng sợ hãi hồi nãy cũng đã quên đi sạch sẽ.


Khẩu vị của Vô Kỵ luôn luôn rất tốt, nhưng nhìn thấy bộ dạng của người khẩu vị không tốt đó ăn uống, vẫn cảm thấy rất ngưỡng mộ.


Vị công tử mập mạp đó sau khi ăn hết cái bánh bao béo ngậy, không ngờ cũng đã nhìn thấy chàng, không ngờ lại nói:


- Bánh bao này không tệ, ngươi cũng nên ăn thử một cái đi.


Miệng hắn tuy nói vậy, biểu tình trên mặt lại chừng như sợ có người đến lấy bánh bao của hắn.


Hắn ôm hy vọng nhìn Vô Kỵ, chỉ hy vọng Vô Kỵ mau mau cự tuyệt hảo ý của hắn, Vô Kỵ đương nhiên không thể để hắn thất vọng, mỉm cười lắc đầu:


- Ta cũng thấy bánh bao đó không tệ, chỉ tiếc ta thật đang ăn không vô.


Công tử mập thở phào một hơi, thái độ đối với Vô Kỵ lập tức lại biến thành thân thiện.


Sau đó hắn lại cầm một cái bánh bao, cắn một miếng rất dịu dàng, nói lẩm bẩm:


- Kỳ thật khẩu vị của ta cũng không tốt cho lắm, nhưng Tiểu Bảo lại nhất định bắt ta miễn cưỡng ăn một chút.


Tiểu Bảo hiển nhiên là bằng hữu anh tuấn kia.


Tiểu Bảo đương nhiên đang ngồi bên cạnh hắn.


Vô Kỵ nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Bạn cùng bàn

Bạn cùng bàn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Truyện kinh dị số 1") Vụ án bốn học

27-06-2016
Nhỏ của ngày xưa

Nhỏ của ngày xưa

Nhà Nhỏ ở dưới chân núi, xa tít sau bạt ngàn rừng cà phê. Mỗi khi đến mùa, hoa

27-06-2016
Lấy vợ sát thủ

Lấy vợ sát thủ

Audio - Cả nhà tôi ai cũng ghét nàng, khắp mọi người trong họ hàng ai cũng thất vọng

30-06-2016
Kết thúc hoàn hảo

Kết thúc hoàn hảo

(khotruyenhay.gq) Hắn đứng trầm ngâm nhìn chàng trai tội nghiệp đang nằm sõng soài trên

01-07-2016
Xà phòng

Xà phòng

Chúng tôi tham dự một số cuộc thi và được giải là 4 con cá vàng tuyệt đẹp! Đây

01-07-2016