Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 131 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Nàng cười cười, lại nói:

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ta chưa từng nghe lão tán thưởng ai như vậy.


Vô Kỵ cười:


- Vị lão tiên sinh đó xem chừng rất có nhãn lực.


Chàng tuy đang cười, cười lại tịnh không mấy khoan khoái, bởi vì chàng tịnh không hy vọng người khác xem chàng quá trọng.


Người khác càng coi thường chàng, càng không đề phòng chàng.


Chàng mới có cơ hội.


Một người thông minh chân chính tuyệt không thể đánh giá thấp địch nhân của mình, lại hy vọng địch nhân có thể coi thường mình.


Địch nhân coi thường mình tuyệt đối là thứ sai lầm trí mệnh.


Một người nếu quả có thể giúp cho phán đoán của địch nhân sai lầm, là đã thành công một phần rồi.


Đó là bài học Vô Kỵ học được lúc đi theo Tư Không Hiểu Phong, chàng vĩnh viễn không quên được.


Mật Cơ nói:


- Không tưởng được bọn ta còn chưa xuất thủ, Đường Ngọc đã biến thành phế nhân.


Vô Kỵ nói:


- Ta cũng không tưởng được.


Mật Cơ thốt:


- Càng không tưởng được ngươi không ngờ là một bằng hữu rất tốt, muốn đưa y về Đường Gia Bảo Phố.


Nàng mỉm cười, lại nói:


- Kỳ diệu nhất là ngươi không ngờ lại muốn dùng quan tài để đưa y về, thấy ngươi đi mua quan tài và mướn người khiêng hòm, bọn ta biết cơ hội đã đến.


Vô Kỵ hỏi:


- Cơ hội gì ?


Mật Cơ đáp:


- Bọn ta cũng muốn đến Đường Gia Bảo Phố, lại không thể để người ta nhìn thấy, cũng không thể để người ta biết.


Vô Kỵ nói:


- Cho nên ngươi nghĩ đến kêu bọn Lôi gia huynh đệ làm người khiêng hòm, đưa ngươi và Đường Ngọc cùng về đến Đường Gia Bảo Phố.


Mật Cơ cười:


- Trốn trong quan tài tuy nóng một chút, lại rất an toàn, rất ít có người có thể mở quan tài nhìn xem.


Vô Kỵ nói:


- Cho nên Lôi gia huynh đệ chỉ hy vọng ta không xuất thủ, tịnh không muốn giết ta diệt khẩu.


Mật Cơ thốt:


- Bởi vì bọn họ còn cần ngươi hộ tống cỗ quan tài này.


Vô Kỵ hỏi:


- Tự các ngươi tại sao không thể đến Đường Gia Bảo Phố ?


Mật Cơ đáp:


- Bọn chúng xem chừng không hoan nghênh ta lắm.


Vô Kỵ hỏi:


- Sao vậy ?


Mật Cơ cười ngọt ngào:


- Bởi vì nữ nhân của Đường gia sợ ta câu dẫn trượng phu của bọn chúng.


Câu đó đương nhiên không phải là nói thật, lời nói thật tuyệt không thể nói ra, quan hệ của chuyện này quá lớn, "Lý Ngọc Đường" lại là bằng hữu của Đường Ngọc.


Mật Cơ nói:


- Nếu quả ta là người khác, còn có thể cải trang giả dạng, trà trộn lọt vào Đường Gia Bảo Phố, chỉ tiếc ông trời lại khơi khơi muốn đối với ta đặc biệt tốt, để cho ta có đôi mắt như vầy.


Nàng thở dài:


- Trừ phi ta móc đôi mắt của ta ra, nếu không ta cứ tùy tiện giả trang kiểu nào đi nữa, người ta chỉ liếc một cái là đã có thể nhận ra ngay.


Vô Kỵ hiện tại chung quy đã minh bạch nàng ta tại sao nhất định phải trốn trong quan tài.


Mật Cơ nói:


- Đây vốn là biện pháp rất kỳ diệu, không tưởng được vẫn bị Đường Khuyết phát hiện.


Vô Kỵ hỏi:


- Đường Khuyết là người nào ?


Mật Cơ đáp:


- Người đó rất ít khi đi lại trong giang hồ, không những rất ít khi gặp được hắn, cả người nghe đến tên hắn cũng không nhiều, nhưng hắn lại lợi hại hơn nhiều so với trong tưởng tượng của bất cứ một ai.


Vô Kỵ hỏi:


- Còn lợi hại hơn cả Đường Ngọc ?


Mật Cơ đáp:


- Đường Ngọc nếu đem so với hắn, đơn giản giống như một tiểu hài tử.


Vô Kỵ nói:


- Ta chỉ biết trong đám đệ tử hậu bối của Đường gia, người xuất sắc nhất là Đường Ngạo.


Mật Cơ thốt:


- Đường Ngạo quả thật là người võ công cao nhất, danh tiếng lớn nhất trong đám huynh đệ bọn chúng, nhưng Đường Khuyết lại tuyệt đối còn đáng sợ hơn cả Đường Ngạo.


Nàng thở dài, lại nói:


- Ta thà đánh nhau với Đường Ngạo còn hơn là nói chuyện với Đường Khuyết.


Vô Kỵ cười:


- Nghe ngươi nói vậy, người đó là yêu quái.


Mật Cơ thốt:


- Đợi đến khi ngươi gặp người đó, ngươi sẽ biết hắn có là yêu quái hay không.


Vô Kỵ nói:


- Ta thà không gặp được hắn.


Mật Cơ thốt:


- Chỉ tiếc là ngươi sớm muộn gì cũng nhất định sẽ gặp hắn.


Vô Kỵ hỏi:


- Sao vậy ?


Mật Cơ đáp:


- Bởi vì ngươi là bằng hữu tốt nhất của Đường Ngọc, hiện tại hắn đã biết ta nằm trong quan tài, đương nhiên cũng biết ngươi.


Nàng điềm đạm nói tiếp:


- Hiện tại ngươi tuy còn chưa gặp hắn, không chừng hắn đã gặp qua ngươi.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi nghĩ bọn Hắc Thiết Hán đến đối phó ngươi ?


Mật Cơ đáp:


- Nhất định là vậy.


Vô Kỵ hỏi:


- Sao hắn không tự mình lộ diện ? Tại sao không tự mình đến đối phó ngươi ?


Mật Cơ lại cười ngọt:


- Bởi vì hắn biết chỉ cần vừa nhìn thấy ta là bị ta làm mê chết.


Đó đương nhiên không phải là lời nói thật.


Giữa nàng và Đường gia phảng phất có một mối quan hệ vi diệu.


Mật Cơ lại nói:


- Hắn cũng biết đệ đệ của hắn còn chưa chết, đang nằm bên cạnh ta, ta đối với hạng nam nhân như Đường Ngọc không có hứng thú gì mấy, nếu tức giận lên, không chừng sẽ bóp cổ y chết.


Những lời nói đó cũng là nói cho Vô Kỵ nghe, bởi vì Vô Kỵ là "bằng hữu" của Đường Ngọc.


Vô Kỵ hiện tại quả thật không hy vọng Đường Ngọc bị bóp cổ chết, Mật Cơ hiện tại quả thật lúc nào cũng có thể bóp cổ Đường Ngọc.


Chàng chỉ còn nước hỏi dò:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Nước ốc

Nước ốc

Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt

24-06-2016
Ký sự ngày mưa

Ký sự ngày mưa

Tình cờ trong một lần về nhà ôn thi, tôi có được nghe một câu chuyện về một

23-06-2016
Ngôn ngữ tình yêu

Ngôn ngữ tình yêu

Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ

30-06-2016

XtGem Forum catalog