The Soda Pop
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 79 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 1 - Ngày lành hoàng đạo

↓↓

- Hôm nay có phải có rất nhiều người đến không?

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ừm!


- Những người nào đã đến?


- Người nên đến lại chưa đến, người không nên đến đều đã đến.


Triệu Vô Kỵ liếc muội muội mình :


- Huynh biết con trai của Đại đại gia nhất định chưa đến!


Thiên Thiên nhịn không được phải hỏi :


- Huynh làm sao biết?


Triệu Vô Kỵ cố ý cười theo điệu bộ rất âm hiểm :


- Bởi vì hắn vốn nên đến.


Mặt Thiên Thiên đột nhiên đỏ hồng lên.


"Đại đại gia" là Trí Đa Tinh Tư Không Hiểu Phong, người trong giang hồ đều công nhận là người có quyền lực nhất của Đại Phong đường.


Con trai của lão là Tư Không Khúc.


Tư Không Khúc có ý với Thiên Thiên, vô luận đối với một ai mà nói đều không phải là bí mật.


Triệu Vô Kỵ rất đắc ý.


Chàng cuối cùng đã làm cho muội muội nhiều chuyện của mình tạm thời ngậm miệng lại, nhưng chàng đã quên mình cũng có rất nhiều bí mật không còn là bí mật.


Tròng mắt của Thiên Thiên háy háy, đột nhiên thở dài :


- Đáng tiếc, thật đáng tiếc!


Triệu Vô Kỵ cũng nhịn không được phải hỏi :


- Muội nói đáng tiếc cái gì?


Thiên Thiên đáp :


- Đáng tiếc một người lại không đến.


Triệu Vô Kỵ hỏi :


- Người nào?


Thiên Thiên đáp :


- Là một người vốn nên đến.


Triệu Vô Kỵ hỏi :


- Ai?


Thiên Thiên đáp :


- Linh Linh đáng thương.


Triệu Vô Kỵ hỏi :


- Nàng ta có gì liên quan đến huynh? Huynh còn chưa gặp mặt nàng ta nữa là.


Thiên Thiên đáp :


- Bởi vì huynh còn chưa gặp mặt nàng ta cho nên mới đáng tiếc.


Nàng cũng dùng khóe mắt háy ca ca mình :


- Huynh không phải luôn luôn rất muốn biết bộ dạng của nàng ta ra sao sao?


Triệu Vô Kỵ không có cách gì phủ nhận.


Chàng quả thật luôn luôn rất muốn gặp "Linh Linh đáng thương" đó xem dáng dấp ra sao. Đó cũng không phải là bí mật!


"Linh Linh đáng thương" đó là con gái một của Thượng Quan Nhẫn, Tam đại gia của bọn họ.


Tên của nàng là Linh Linh.


Thượng Quan Linh Linh.


Mọi người đều biết nàng là tài nữ, cũng là mỹ nữ.


Nhưng chưa từng có ai gặp được nàng.


Bởi vì nàng từ nhỏ đã bị phụ thân dẫn đến Hoàng Sơn, có người nói nàng đi học nghệ.


"Võ công của Hoàng Sơn "Diệu Vũ quán" Diệu Vũ sư thái là thích hợp nhất cho con gái".


Cũng có người nói nàng đi dưỡng bệnh.


"Nàng trời sinh mắc một chứng bệnh kỳ quái, giống hệt như mẫu thân của nàng, nếu không thể an tâm tĩnh dưỡng rất có thể không sống quá được hai mươi tuổi".


Thật ra nàng tại sao phải đi?


Không một ai biết, cũng không ai dám hỏi Thượng Quan Nhẫn.


Thượng Quan Nhẫn luôn luôn là người không dễ tiếp cận, càng không chịu để người ta đề cập đến vấn đề đó.


Cái chết của vợ lão, và con gái của lão đều là chuyện lão không chịu đề cập tới.


Nếu quả Thượng Quan Nhẫn không chịu đề cập tới chuyện gì, mình nếu đề cập tới, chẳng khác nào là chuốc khổ vào thân.


Không cần biết mình là ai cũng vậy.


Cả chủ nhân của Đại Phong đường Vân Phi Dương Vân lão gia tử đều biết tính khí kỳ quái của lão.


Đề cập đến Linh Linh, Triệu Vô Kỵ lại chỉ còn nước mau mau đổi đề tài :


- Lão đầu tử hôm nay có uống thuốc chưa?


Thoại đề đó vĩnh viễn là thoại đệ quan tâm nhất của bọn họ.


Bởi vì lão đầu tử là phụ thân của bọn họ.


Lối xưng hô "lão đầu tử" tuyệt đối không có một ý tứ không tôn kính nào, chỉ bất quá biểu thị sự quan tâm thân mật giữa phụ thân và huynh muội bọn họ mà người khác vĩnh viễn vô phương hiểu thấu được.


Trong mắt người khác, phụ thân của bọn họ có lẽ là một người rất đáng sợ, đại đa số người trong giang hồ một khi đề cập tới năm chữ "Kim Long Kiếm Triệu Giản", trong tâm đều sinh ra một sự tôn kính gần như sợ sệt.


Trong mắt bọn họ, ông ta không những là nghiêm phụ, cũng là từ mẫu của bọn họ.


Triệu phu nhân mất qua đời từ rất sớm, ông ta một tay nuôi dưỡng huynh muội bọn họ thành nguời.


Những đêm lạnh trích thủy thành băng, người đắp mền cho bọn họ là ông ta.


Những bình minh tươi tắn gió xuân, dẫn bọn họ đi thả diều ngoài vườn cũng là ông ta.


Vì nuôi dưỡng hai đứa con, vị võ lâm cao thủ năm xưa một kiếm tung hoành giang hồ hiệp trợ bằng hữu Vân Phi Dương sáng lập Đại Phong đường đã dần dần thay đổi tính khí.


Những năm gần đây tính khí của ông ta càng vui vẻ, thân thể lại dần dần suy nhược, rất dễ bị mệt.


Sau khi xử lý chuyện quan trọng của Đại Phong đường, ông ta thường một mình ngồi trong thư phòng, mệt mỏi đến mức nói không ra hơi, có lúc thậm chí toàn thân đau đớn đến mức co cuộn lại.


Huynh muội bọn họ dần dần đã phát hiện ra sự đau đớn của ông ta, đoán định ông ta nhất định đang ẩn tàng một căn bệnh trong người.


Huynh muội bọn họ tuy có thể bắt ông ta miễn cưỡng đi gặp đại phu, nhưng lão nhân quật cường đó lại thường thường không chịu uống thuốc.


Ông ta thường nói :


- Chỉ có nữ nhân mới uống thuốc ngày này qua tháng nọ, lẽ nào các ngươi muốn ta coi ta như nữ nhân?


Ý tưởng đó tuy rất không chính xác, nhưng một khi ông ta nghĩ là đúng, tuyệt không có một ai có thể khiến cho ông ta sửa đổi.


Thiên Thiên thở dài nhè nhẹ :


- Hôm nay cha lại len lén đổ chén thuốc xuống cống.


Triệu Vô Kỵ cười khổ :


- Huynh thật nghĩ không ra cha tại sao lại sợ thuốc như một đứa trẻ vậy.


Thiên Thiên thốt :


- Nghe nói một người đến lúc tuổi già thường thường có thể phản lão hoàn đồng.


Triệu Vô Kỵ hỏi :


- Nghe nói Lục lão bá ở Hoa Sơn đặc biệt đến đây, bệnh của cha tuy người khác không chẩn đoán ra là bệnh gì, nhưng dưới tay của Lục lão bá, thiên hạ còn có bệnh gì mà không trị hết được?


Lục lão bá là "Hoa Sơn Y Ẩn" Lục Thông, không những là danh đồ của Hoa Sơn kiếm phái, cũng là thần y hữu danh trong giang hồ.


Thiên Thiên nói :


- Hôm nay sau khi ăn cơm trưa xong, Lục lão bá đã bắt mạch cho cha.


Nàng nghĩ ngợi, lại nói :


- Hai người bọn họ còn ngồi trong thư phòng đàm luận rất lâu.


Triệu Vô Kỵ hỏi :


- Bọn họ khi đi ra có nói gì không?


Thiên Thiên đáp :


- Lúc bọn họ đi ra, lão đầu tử có vẻ rất cao hứng, còn đặc biệt bài một bàn rượu, hẹn Tam đại gia uống rượu ở hậu viên.


Tam đại gia là một trong ba vị cự đầu của Đại Phong đường, cả ngày khó nói ra tới một câu, "Thiết Kiếm Kim Nhân" Thượng Quan Nhẫn.

Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Má, con và...

Má, con và...

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời

24-06-2016
Mỉm cười và quay đi

Mỉm cười và quay đi

"Tôi sắp vào Sài Gòn. Khi ấy cô sẽ uống cùng tôi một cốc cà phê chứ?" "Tại sao

24-06-2016
Bạc hà nhỏ

Bạc hà nhỏ

Nó đã nghĩ rằng sẽ chẳng có ai bước vào cuộc sống của nó và làm đảo lộn cuộc

24-06-2016
Yêu và trọng

Yêu và trọng

Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi

29-06-2016
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Sinh viên bây giờ

Sinh viên bây giờ

Sinh viên bây giờ ai chả nói tiếng Anh thành thạo... *** Tình cờ trên chuyến bay từ

24-06-2016