Hoàn Nhan Hồng Liệt lại mời mỗi người một chén rượu, nói:
bạn đang xem “Anh hùng xạ điêu - Kim Dung” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Tiểu vương đã mời các vị tới đây thì tự nhiên là coi như gan ruột, chuyện lớn bằng trời cũng không dám giấu diềm. Các vị biết xong dĩ nhiên cũng quyết không nói với người ngoài để đối phương không biết mà đề phòng, làm hỏng mất đại sự của nước Đại Kim ta, chuyện đó thì tiểu vương tin rồi.
Mọi người hiểu ý mấy câu nói vừa rồi của y tuy nói ra rất mềm mỏng, nhưng thật ra có ý bắt họ phải bảo đảm giữ bí mật, đều nói:
- Vương gia cứ yên tâm, những chuyện ở đây không ai hé ra nửa câu đâu.
Mọi người nhận hậu lễ của Hoàn Nhan Hồng Liệt mời tới, đều biết nếu không phải là đại sự hàng đầu quyết y không làm thế, tốn kém rất nhiều vàng bạc châu báu để mời họ, nhưng rốt lại là chuyện gì thì nãy giờ y không hề nói tới, cũng không tiện hỏi, lúc ấy liền biết y sắp nói ra một chuyện cơ mật trọng đại người nào cũng vừa hiếu kỳ vừa phấn chấn.
Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:
- Năm Thiên Hội thứ ba đời Thái tông nhà Đại Kim, cũng là năm Tuyên Hòa thứ bảy đời Huy tông họ Triệu, quân Kim ta do hai vị nguyên soái Niêm Một Cát. Cán Ly Bất suất lãnh chinh phạt nhà Tống, bắt được hai vua Huy tông. Khâm tông, từ xưa đến nay binh uy chưa bao giờ hùng mạnh như thế.
Mọi người đều tắc lưỡi khen ngợi.
Hoàng Dung nghĩ thầm :
- Bọn vô sỉ. Ngoài lão sư Tây Tạng kia thì các ngươi đều là người Hán. Lão vương gia nước Kim kia tự tâng bốc mình, nói bắt được hai vua nhà Tống mà các ngươi lại đều tán dương.
Chỉ nghe Hoàn Nhan Hồng Liệt nói tiếp:
- Lúc ấy Đại Kim ta binh ròng tướng mạnh, vốn có thể thống nhất thiên hạ, nhưng đến nay đã gần trăm năm mà họ Triệu vẫn còn làm vua ở Hàng Châu, các vị có biết vì sao không?
Lương Tử Ông nói:
- Chuyện đó xin vương gia dạy bảo.
Hoàn Nhan Hồng Liệt thở dài một tiếng nói:
- Năm ấy Đại Kim ta thua dưới tay Nhạc Phi, đó là chuyện mọi người đều biết, cũng không cần tránh né. Nguyên soái Ngột Truật của Đại Kim ta giỏi dùng binh nhưng gặp phải Nhạc Phi lại liên tiếp thất bại. Về sau tuy Nhạc Phi bị Tần Cối nhận mệnh lệnh của Đại Kim ta hại chết, nhưng nguyên khí của quân Kim đã tổn thương rất nặng, từ đó về sau cũng không còn sức Nam chinh. Nhưng tiểu vương hùng tâm hăng hái, không tự lượng sức muốn lập công lớn cho thánh thượng, chuyện này nếu không có các vị giúp đỡ thì không xong.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không hiểu rõ ý y đều nghĩ thầm Xung phong hãm trận, đánh thành chiếm đất quả thật không phải là sở trường của chúng ta, chẳng lẽ y muốn chúng ta hành thích các đại tướng nguyên soái của Nam triều?.
Hoàn Nhan Hồng Liệt dáng vẻ đắc ý, giọng nói hơi run lên, nói:
- Mấy tháng trước đây tiểu vương vô ý tìm thấy giữa đống văn kiện cũ trong cung một văn thư từ tiền triều để lại, đó là mấy bài từ của Nhạc Phi, lời lẽ vô cùng kỳ lạ. Ta suy nghĩ mất mấy tháng rốt lại mới hiểu rõ ý tứ bên trong. Té ra Nhạc Phi lúc bị giam trong ngục biết mình không còn hy vọng được sống sót, y là người tinh trung báo quốc, cũng không phải giả, bèn đem tất cả sở học về việc hành binh bố trận, bí yếu trong việc luyện quân chinh phạt viết ra rõ ràng trong một bộ sách, chỉ chờ tìm được truyền nhân, dùng đó để chống cự quân Kim. May là Tần Cối cũng rất lợi hại, sợ Nhạc Phi lén thông tin tức với người ngoài nên đề phòng rất chặt chẽ, quan lại binh đinh trong ngục người nào cũng là kẻ tâm phúc thân tín của y. Nên biết binh tướng bộ hạ của Nhạc Phi đều dũng cảm thiện chiến, nếu họ tạo phản thì Tống triều không ai ngăn cản được. Năm ấy sở dĩ không ai tới cứu Nhạc Phi đều vì Nhạc Phi không chịu chống lại ý chỉ của triều đình, chứ nếu y đột nhiên đổi ý thì không xong rồi, có phải không? Y lại không biết Nhạc Phi không lo cho tính mạng của mình mà là lo cho giang sơn Đại Tống. Nhưng cũng may là như thế nên bộ binh thư kia của Nhạc Phi trước nay vẫn chưa lọt được ra ngoài.
Mọi người tập trung tinh thần lắng nghe, ai cũng quên cả uống rượu. Hoàng Dung treo người ngoài gác, cũng say mê nghe một cố sự lạ lùng.
Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:
- Nhạc Phi không có cách nào đành giấu bộ sách ấy trong người, viết bốn bài Bồ Tát man. Sửu nô nhi. Hạ thánh triều. Tề thiên lạc gì đó. Bốn bài từ ấy cách luật không đúng, bằng trắc không hợp, câu chữ thì đảo lên đảo xuống, không biết muốn nói gì. Tần Cối tuy có thể nói là tài rộng như biển nhưng cũng không hiểu rõ ý tứ bên trong, vì thế sai người đưa tới nước Đại Kim. Mấy chục năm nay bốn bài từ ấy đều được cất giữ trong bí tịch của triều đình, không ai hiểu được ý nghĩa bên trong, ai cũng nói là lúc Nhạc Phi sắp chết căm hờn viết bừa, lời lẽ không có thứ tự, nào ngờ trong đó lại cất giấu một bí mật rất lớn. Tiểu vương vất vả suy nghĩ, sau cùng đã giải thích được, té ra bốn bài từ ấy đều phải đọc cách ra ba chữ một, từ trên xuống từ dưới lên, xoay đi xoay lại sẽ lập tức rõ ràng. Nhạc Phi trong bốn bài từ ấy dặn dò người sau học bộ binh thư của y để lại để đánh thẳng tới sông Hoàng Long, tiêu diệt Đại Kim ta. Y dụng tâm tuy vất vả, nhưng triều Tống không có người tài giỏi, thì cũng bỏ phí thôi, ha ha!
Mọi người cùng ngạc nhiên khen ngợi, đua nhau ca ngợi tài trí của Hoàn Nhan Hồng Liệt.
Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:
- Nghĩ lại Nhạc Phi dùng binh như thần, đánh nhau quả rất lợi hại. Nếu chúng ta tìm được bộ di thư ấy của y thì việc nước Đại Kim thống nhất thiên hạ há chẳng dễ dàng như trở bàn tay sao?.
Mọi người sực hiểu ra, nghĩ thầm: Triệu vương mời bọn mình tới, té ra là muốn bọn mình đi làm kẻ trộm đào mộ. Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:
- Tiểu vương vốn nghĩ là bộ di thư ấy ắt là do y mang theo vào mộ.
Nói tới đó thì dừng lại một lúc mới nói tiếp:
- Các vị là đại anh hùng đại hào kiệt, chẳng lẽ lại mời các vị đi đào trộm mộ sao? Mà nói lại thì Nhạc Phi là kẻ thù của Đại Kim, nhưng y tinh trung thần võ, người trong thiên hạ ai cũng kính phục, chúng ta cũng không thể động vào phần mộ của y. Tiểu vương đã kiểm lại tất cả các mật báo của thám báo từ Nam triều gửi về, cuối cùng tìm ra được một manh mối khác. Nguyên là sau khi Nhạc Phi chết ở Phong Ba đình rồi thì được chôn cạnh cầu Chúng An gần đó, về sau Tống Hiếu Tông cho cải táng, đem di thể của y đưa về long trọng mai táng cạnh Tây Hồ, xây dựng đền miếu. Tất cả áo mũ di vật của y đều bị người ta vứt qua một bên, bộ di thư ấy tự nhiên cũng trong đó. Nơi đó cũng ở Lâm An.
Y nói tới đó, ánh mắt đột nhiên nhìn qua mọi người. Mọi người đều sốt ruột chờ y nói ra địa điểm chôn quyển sách.
Nào ngờ y lại chuyển qua chuyện khác, nói:
- Tiểu vương trộm nghĩ đã có người đụng vào áo mũ di vật của Nhạc Phi. e cũng đã cất bộ di thư ấy rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì biết rằng họ quyết sẽ không biết. Nên biết người Tống đối với y kính trọng như thần minh, đã không hiểu được ý y thì quyết không dám động vào di vật của y, chúng ta tới chỗ ấy. Ắt có thể giơ tay là lấy được. Chỉ là những kẻ sĩ kỳ tài ở phương Nam rất đông, nếu chúng ta không nhất cử thành công, để lộ tin tức thì sẽ bị người Tống ra tay trước, như thế lại thành khéo quá hóa vụng. Chuyện này có liên quan tới vận mệnh của hai nước, nên tiểu vương rất coi trọng, nếu không mời được các cao thủ hạng nhất trong võ lâm tới giúp đỡ thì quyết không dám khinh suất vọng động.
Mọi người nghe tới đó đều liên tiếp gật đầu.
Hoàn Nhan Hồng Liệt nói:
- Có điều nơi cất giữ di vật của y lại không phải tầm thường, vì vậy chuyện này nói có khó hay không thì cố nhiên khó mà nói đúng, nhưng trong con mắt của kẻ có bản lĩnh lớn thì lại rất dễ dàng. Nguyên là di vật của y được cất giấu ở...
Vừa nói tới đó đột nhiên cửa sảnh bật tung, một người lao vào, mặt mày xanh xám chạy tới trước mặt Lương Tử Ông kêu lên:
- Sư phụ...
Mọi người nhìn ra thì là tên đồng tử áo xanh mà Lương Tử Ông sai đi lấy thuốc.
Quách Tĩnh theo Giản quản gia và tên đồng tử áo xanh đi lấy thuốc, tay trái vẫn đỡ dưới nách Giản quản gia, đề phòng y chi trì không được ngã lăn ra, cũng để y không dám ra hiệu cho tên đồng tử áo xanh. Ba người xuyên qua hành lang tới phòng, lại vào chỗ phòng Lương Tử ông. Tên đồng tử kia mở cửa bước vào, thắp lên một ngọn nến.
Quách Tĩnh vừa bước vào phòng đã thấy mùi thuốc xông lên mũi, lại thấy trên bàn, trên giường, dưới đất khắp nơi đều đầy thuốc, cho tới vò lớn hũ nhỏ trong thùng trong bát cũng đều có, xem ra Lương Tử Ông rất thích nghề thuốc, tuy ở nơi đất khách cũng không bỏ được thói quen. Tên tiểu đồng rõ ràng cũng rất thành thạo về thuốc, lấy ra bốn vị, dùng giấy trắng gói lại đưa cho Giản quản gia.
Quách Tĩnh đưa tay đón lấy, quay người bước ra. Y đã cầm thuốc trong tay, không buồn nhìn tới Giản quản gia nữa. Không ngờ gã quản gia này vô cùng giảo hoạt, lúc ra khỏi phòng cố ý tụt lại phía sau, đợi Quách Tĩnh và tên tiểu đồng kia ra khỏi cửa, lập tức đóng cửa cài then, cất tiếng kêu lớn:
- Có trộm, có trộm!
Quách Tĩnh sửng sốt, quay người xô cửa, nhưng cánh cửa rất kiên cố, nhất thời xô không mở được. Tên đồng tử áo xanh tuy nhỏ tuổi nhưng cơ cảnh phi thường, nghe Giản quản gia kêu lên biết ngay là không hay, nhân lúc Quách Tĩnh dùng sức đẩy cửa liền giật lấy bốn gói thuốc trên tay y vứt tõm xuống cái ao bên cạnh. Quách Tĩnh đánh ra hai chưởng đều bị y tránh thoát.
Quách Tĩnh vừa sợ vừa giận, hai tay đè lên cánh cửa, vận nội lực ra, chát một tiếng, then cửa lập tức gãy đôi. Y xô cửa xông vào, một quyền đánh vào giữa cằm Giản quản gia, xương cằm lập tức vỡ nát, làm sao còn kêu lên được nửa? May là Lương Tử ông tính ưa yên tĩnh, chỗ ở chỉ muốn xa hẳn những phòng khác nên Giản quản gia kêu mấy tiếng cũng không ai nghe thấy.
Y quay người ra cửa, thấy tên đồng tử đã chạy ra mấy trong, vội vàng đề khí vọt theo, trong chớp mắt đã đuổi kịp, vươn tay chụp tới gáy y. Tên đồng tử nghe tiếng gió sau lưng lập tức ngồi thụp xuống, chân phải quét ra, thân thủ rõ ràng không kém. Quách Tĩnh biết chỉ cần để y kêu lên thì không những là không lấy được thuốc mà ngay cả tính mạng của mình và Hoàng Dung cũng khó bảo toàn, hạ thủ càng không dung tình, móc, bắt, chụp, đánh, chiêu nào cũng dùng gia số tàn độc trong Phân cân thác cốt thủ.
Tên đồng tử kia theo Lương Tử Ông, đi khắp nơi được người ta tôn kính, xưa nay chưa từng gặp cường địch, lúc ấy bất giác tâm hoảng ý loạn, mặt liên tiếp bị trúng hai quyền. Quách Tĩnh thừa thế sấn lên, chát một tiếng đập vào Thiên linh cái y một chưởng, tên đồng tử lập tử ngã lăn ra ngất đi. Quách Tĩnh nắm chân y lôi vào một bụi cây cạnh đó, quay trở lại phòng, mồi lửa thắp nến lên, thấy Giản quản gia nằm dài dưới đất, vẫn đang hôn mê.
Quách Tĩnh thầm chửi mình hồ đồ. Gã đồng tử kìa mới rồi lấy thuốc từ bốn cái vò ra, mình lại không hề lưu ý, bây giờ thì biết bốn vị thuốc ấy ở trong vò nào?
Chỉ thấy trên miệng vò đều có ký hiệu thẳng thẳng cong cong, lại không phải là một chữ, trong lòng chợt thấy khó khăn Mới rồi y đứng ở đây lấy thuốc, mình cứ đứng vào góc này bốc trong mấy chục cái vò mỗi vò một nắm đem về nhờ Vương đạo trưởng chọn ra là được. Bèn lấy ra một xấp giấy, mỗi vị thuốc gói vào một gói, lại sợ vừa rồi Giản quản gia kêu lên có người nghe thấy, trong lòng nóng nảy, lại càng gói chậm.
Cuối cùng y cũng đã gói xong mấy chục gói thuốc cho vào bọc, đại công cáo thành, vô cùng vui vẻ quay người trở ra, lại sơ ý huých khuỷu tay phải vào một cái lồng tre bên cạnh. Cái lồng tre đổ ngang ra, nắp lồng bật tung, một tiếng phì ghê rợn vang lên, một con rắn lớn toàn thân màu đỏ như máu vươn lên mổ mạnh vào mặt y.
Quách Tĩnh cả kinh vội lui về phía sau, chỉ thấy con mãng xà này thân to bằng cái tô nhỏ, một nửa còn trong lồng, không biết dài bao nhiêu, nhưng quái dị nhất là toàn thân đỏ rực, đầu lúc co lúc duỗi, cái lưỡi chẻ đôi trên miệng rút vào thè ra, không ngừng chờn vờn hướng về phía y.
Mông Cổ là đất giá lạnh, vốn ít rắn rết, loại rắn kỳ lạ toàn thân đỏ rực thế này thì y bình sinh chưa từng thấy, lúc hoảng sợ liên tiếp lui mấy bước, lưng chạm vào bàn, cái giá nến lập tức đổ xuống, trong phòng lập tức tối om một màu. Y đã lấy được thuốc, vội cướp đường chạy ra, vừa chạy tới cạnh cửa đột nhiên chân bị giữ chặt như có người ta đưa tay ôm lấy lại như bị một sợi dây to quấn chặt, lúc ấy không kịp nghĩ ngợi vội nhảy vọt lên, không ngờ vẫn giằng ra không được, kế đó tay phải cũng thấy mát lạnh, lập tức không nhúc nhích được nữa.
Quách Tĩnh biết đã bị con mãng xà quấn chặt, lúc ấy chỉ còn tay trái có thể hoạt động tùy ý, lập tức đưa tay vào hông mò thanh kim đao mà Thành Cát Tư Hãn ban cho. Đột nhiên một mùi thuốc cay nồng xông vào mũi, trong đó lại kèm theo mùi tanh, trên mặt thấy mát lạnh, thì ra con mãng xà le lưỡi liếm vào má y đang lúc nguy hiểm như thế, đời nào còn rảnh mà tuốt đao giết rắn, vội giơ tay lên túm cứng cổ nó. Con rắn ấy khỏe vô cùng, dần dần siết chặt lại, đầu rắn ấn mạnh tới mặt Quách Tĩnh.
Quách Tĩnh hết sức chi trì, qua một lúc chỉ cảm thấy dưới chân tê dại, ngực bụng bị rắn quấn chặt, hít thở càng lúc càng khó khăn, vận nội kình cứng người lên một cái, con rắn hơi nới lỏng vòng cuốn nhưng lập tức siết chặt lại. Quách Tĩnh tay trái cảm thấy yếu dần, miệng rắn cứ phun ra một làn hơi rất khó ngửi, trong bụng nôn nao, chỉ muốn nôn mửa. Lại giằng co thêm một lúc, thần trí dần dần hôn mê, không còn sức kháng cự nữa, tay trái lỏng một cái, con mãng xà há miệng mổ thẳng tới.
Tên đồng tử áo xanh kia bị Quách Tĩnh đánh ngất đi, hồi lâu dần dần tỉnh lại, nghĩ tới việc đánh nhau với Quách Tĩnh, nhảy chồm dậy quay nhìn về phòng sư phụ chỉ thấy một màn đen tối om, không có tiếng động gì, nghĩ là người kia đã bỏ chạy rồi, vội chạy tới Hương Tuyết sảnh hổn hển bẩm lại với Lương Tử Ông.
Hoàng Dung nhìn qua song cửa nghe tên đồng tử kia kể chuyện, trong lòng hoảng sợ, dùng một chiêu Nhạn lạc bình sa nhẹ nhàng đáp xuống. Nhưng trong sảnh có bấy nhiêu cao thủ võ công cao cường như thế, mới rồi mọi người lắng tai nghe Hoàn Nhan Hồng Liệt kể chuyện, chưa từng lưu ý tới bên ngoài, lúc ấy nghe tên đồng tử kia nói lại, ai cũng đã ngưng thần đề phòng. Hoàng Dung rơi xuống tuy nhẹ, nhưng bọn Bành Liên Hổ đã lập tức nghe thấy.
Lương Tử Ông thân hình chớp lên vọt ra đầu tiên, đã chặn đường lui của Hoàng Dung, quát lên:
- Là người nào?.
Hoàng Dung thấy y vọt ra một cái như thế đã biết ngay võ công của y hơn mình rất xa, đừng nói là trong sảnh còn có rất nhiều cao thủ, chỉ riêng lão già này thì mình cũng đã không phải là địch thủ, lập tức cười khẽ một tiếng, nói:
- Hoa mai ở đây đẹp quá, ngươi bẻ cho ta một cành được không?
Lương Tử Ông không ngờ ngoài sảnh lại có một cô gái xinh đẹp tuyệt luân như thế, y phục trang sức lộng lẫy sang trọng, lại nghe tiếng nàng cười nói như ngọc khua, bất giác sửng sốt, đoán là người trong vương phủ, biết đâu là thiên kim tiểu thư của vương gia, là một vị quận chúa cô nương, lập tức nhảy vọt lên vươn tay bẻ một cành hoa mai xuống. Hoàng Dung tươi cười đón lấy, nói:
- Lão gia, cám ơn người nhé.
Lúc ấy mọi người đều đã đứng ở cửa sảnh nhìn hai người. Bành Liên Hổ thấy Hoàng Dung quay người định bỏ đi, bèn hỏi:
- Hoàn Nhan Hồng Liệt Vương gia, vị cô nương này là người trong phủ à?
Hoàn Nhan Hồng Liệt lắc đầu nói:
- Không phải.
Bành Liên Hổ phóng người vọt ra cản trước mặt Hoàng Dung, nói:
- Cô nương khoan đi đã, ta cũng bẻ cho ngươi một cành hoa mai.
Tay phải ra một chiêu Xảo khấu liên hoàn chụp vào cổ tay nàng, năm ngón tay tới gần người Hoàng Dung đột nhiên lật lên chụp vào cổ họng. Hoàng Dung vốn định giả làm như không biết võ nghệ, hàm hồ tránh qua để tính cách thoát thân, nào ngờ Bành Liên Hổ không những võ công tinh thâm mà còn cơ cảnh hơn người, chỉ một chiêu ấy đã khiến đối phương không thể không đón đỡ.
Hoàng Dung thoáng kinh hãi, lui lại tránh né đã không kịp, tay trái vung ra, ngón cái và ngón trỏ bật lên, ba ngón kia hơi xòe ra, bàn tay như một nhánh hoa lan vươn tới, tư thế vô cùng đẹp đẽ.
Bành Liên Hổ chợt cảm thấy huyệt Khúc trì trên khuỷu tay tê rần một cái, vội rút tay về, biến chiêu mau lẹ, không để nàng phất trúng huyệt đạo. Lúc ấy y trong lòng cả kinh, không ngờ một cô nương nhỏ tuổi thế này lại thân mang tuyệt kỹ, không những ra chiêu mau lẹ, nhận huyệt rất chuẩn, mà công phu dùng ngón tay phất vào huyệt ấy cho dù y kiến văn rộng rãi cũng chưa từng thấy qua, hoàn toàn không biết thủ pháp Lan hoa phất huyệt thủ ấy của Hoàng Dung là tuyệt kỹ gia truyền, sâu sắc ở bốn chỬ Mau, chuẩn, lạ, đẹp. Mau, chuẩn, lạ còn bình thường, chứ chữ đẹp là cốt xuất thủ phải thong thả tiêu sái, khí độ nhàn nhã, khinh miêu đạm tả như đang vô sự mới tính là luyện thành, chứ nếu ra chiêu mau lẹ tàn độc thì không khỏi rơi xuống bậc kém, không xứng đáng với cái tên Lan hoa cao nhã.
Trong bốn chữ ấy, đạt tới chữ đẹp là khó nhất.
Hoàng Dung đánh ra một chiêu, người đứng ngoài ai cũng kinh ngạc. Bành Liên Hổ cười nói:
- Quý tính cô nương là gì? Tôn sư là ai?
Hoàng Dung cười nói:
- Cành hoa mai này đẹp lắm phải không? Ta đem về cắm vào bình vậy.
chứ không trả lời Bành Liên Hổ. Mọi người đều thấy nghi ngờ, không biết nàng có lai lịch ra sao.
Hầu Thông Hải lớn tiếng quát:
- Bành đại ca hỏi ngươi, ngươi không nghe à?.
Hoàng Dung cười nói:
- Hỏi cái gì?.
Bành Liên Hổ lúc ban ngày thấy Hoàng Dung chọc ghẹo Hầu Thông Hải, đã thấy cái miệng nhỏ của nàng trề ra, cười hì hì làm ra vẻ xấu xí, đột nhiên nhớ lại A, gã tiểu tử gầy gò kia vốn là ngươi cải trang. Lúc ấy bèn cười nói:
- Lão Hầu, ngươi không nhận ra vị cô nương này sao?.
Hầu Thông Hải ngạc nhiên nhìn Hoàng Dung từ trên xuống dưới. Bành Liên Hổ cười nói:
- Hôm nay các ngươi đuổi bắt nhau suốt nửa ngày, đã quên rồi à?
Hầu Thông Hải lại ngơ ngác nhìn Hoàng Dung một lúc, sau cùng nhận ra, gầm lớn một tiếng:
- Giỏi lắm, thằng tiểu tử thối tha!
Lúc y đuổi Hoàng Dung không ngừng chửi mắng nàng là thằng tiểu tử thối tha, bây giờ tuy nàng đổi mặc nữ trang, nhưng y vẫn bất giác buột miệng nói ra câu ấy, hai tay giương ra phía trước, chụp mạnh vào nàng. Hoàng Dung tránh qua một bên, cái chụp ấy của Hầu Thông Hải lập tức rơi vào khoảng không.
Quỷ môn Long vương Sa Thông Thiên thân hình chớp lên đã chụp được cổ tay phải Hoàng Dung, quát:
- Chạy đi đâu?
Hoàng Dung tay trái nhấc mau lên, hai ngón phóng thẳng vào mắt y. Sa Thông Thiên tay phải vươn ra, lại bắt luôn tay trái Hoàng Dung.
Chương trước | Chương sau