Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 20
5 sao 5 / 5 ( 104 đánh giá )

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long - Hồi 6 - Kỳ phùng kỳ ngộ

↓↓

"Có rất nhiều chuyện tiểu nhân chưa bao giờ nghĩ đến, nghĩ quá nhiều tịnh không phải là chuyện tốt".

bạn đang xem “Anh hùng Vô lệ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tiểu Cao lại cười.


"Đúng, ngươi nói đúng". Chàng nhận lấy tấm thiệp:


"Sau này ta nhất định cũng phải học hỏi ngươi".


Cao Tiệm Phi không cần mở thiệp cũng đã biết đó không phải là một thiệp chào, mà là một phong chiến thư.


Một phong chiến thư đơn giản rõ ràng.


"Mồng một tháng hai, trước bình minh.


Lý trang, Từ Ân Tự, Đại Nhạn Tháp.


Tư Mã Siêu Quần ".


"Mồng một tháng hai", Tiểu Cao hỏi Tôn Đạt:


"Hôm nay là ngày mấy ?".


- Hôm nay là ngày cuối tháng giêng.


- Ngày y đính ước là ngày mai ?


- Phải.


Tôn Đạt lại cung cung kính kính hành lễ:


- Tiểu nhân cáo từ.


Gã quay người bước đi được một đoạn, Tiểu Cao chợt gọi giật gã.


"Ngươi tên là Tôn Đạt ?" Chàng hỏi người trẻ tuổi kiên nghị trầm tĩnh đó:


"Ngươi có phải là huynh đệ của Tôn Thông ?".


"Phải". Cước bộ của Tôn Đạt tuy ngừng lại, lại không quay đầu:


"Tiểu nhân là huynh đệ của Tôn Thông".


Đêm lạnh, lạnh như đao phong.


Nhìn bóng Tôn Đạt dần dần xa khuất trên đại lộ phản chiếu tuyết quang, Tiểu Cao chợt hỏi nữ nhân nãy giờ lẳng lặng khép sát người chàng:


- Nàng có chú ý đến một chuyện không ?


- Chuyện gì ?


"Nàng là một nữ nhân đẹp phi thường, mắt nam nhân sinh ra là phải nhìn ngắm nữ nhân như nàng". Tiểu Cao thốt:


"Nhưng Tôn Đạt thủy chung không nhìn nàng tới một lần".


"Tôi vì sao lại muốn gã nhìn ?" Chàng vì sao lại muốn gã nhìn tôi ?" Nàng chừng như có chút tức giận:


"Lẽ nào chàng nhất định muốn mấy gã đàn ông khác nhìn tôi chằm chằm thì chàng mới cao hứng ? Chàng có ý gì đây ?".


Tiểu Cao không để nàng tức giận.


Một nữ nhân lúc được tình nhân của mình ôm chặt vào lòng, tức giận gì đi nữa cũng không còn tồn tại.


"Kỳ thật tôi cũng biết chàng có ý gì". Nàng dịu giọng:


"Chàng chỉ bất quá muốn nói cho tôi biết con người Tôn Đạt cũng không phải là người đơn giản".


Thanh âm của nàng càng ôn nhu:


- Nhưng tôi tịnh không muốn chàng nói với tôi những chuyện đó. Tôi cũng không muốn biết những chuyện đó.


- Nàng muốn biết chuyện gì ?


- Tôi chỉ muốn biết, Tư Mã Siêu Quần tại sao lại phải ước hẹn chàng ngày mai đến Đại Nhạn Tháp ?


"Kỳ thật cũng không phải là y ước hẹn ta, là ta ước hẹn y". Tiểu Cao đáp:


"Hôm rằm ta đã ước hẹn y".


- Tại sao phải hẹn y ?


"Bởi vì ta cũng muốn biết một chuyện". Tiểu Cao đáp:


"Ta luôn luôn muốn biết Tư Mã Siêu Quần vĩnh viễn bất bại có phải thật sự vĩnh viễn không thể bị người ta đánh bại không ?".


Chàng còn chưa nói hết câu, đã phát giác tay nàng chợt lại biến thành băng lãnh.


Nàng vốn có thể yêu cầu chàng, xin chàng ngày mai đừng đi, tránh cho nàng khỏi phải lo lắng sợ hãi.


Không tưởng được nàng lại nói với chàng:


- Ngày mai chàng đương nhiên nhất định phải đi, hơn nữa nhất định phải đánh bại y. Nhưng chàng cũng phải đáp ứng tôi một chuyện.


- Chuyện gì ?


"Đêm hôm nay không được đụng tôi, từ bây giờ bắt đầu không được đụng tôi".


Nàng đẩy Tiểu Cao ra:


"Tôi muốn chàng bây giờ theo tôi về, ngủ một giấc ngon lành".


Tiểu Cao không ngủ ngon, tịnh không phải vì bên cạnh chàng có một đôi chân chắc nịch mỹ lệ, cũng không phải vì chàng lo lắng về trận chiến sáng sớm ngày mai.


Chàng vốn đã ngủ.


Chàng đối với mình rất có tự tin, đối với người bên cạnh mình cũng rất có tín tâm.


"Ta biết nàng nhất định đợi ta trở về". Tiểu Cao nói với nàng:


"Có lẽ nàng còn chưa tỉnh dậy là ta đã về tới".


Nhưng nàng lại hỏi chàng:


- Tôi tại sao phải đợi chàng về ? Tại sao không thể đi theo chàng ?


"Bởi vì nàng là nữ nhân, nữ nhân thông thường rất dễ dàng khẩn trương hơn". Tiểu Cao đáp:


"Ta và Tư Mã Siêu Quần giao thủ, sinh tử thắng bại chỉ bất quá là chuyện trong tích tắc, nàng nhìn thấy nhất định rất khẩn trương".


Chàng lại nói:


- Nàng khẩn trương, ta có thể khẩn trương. Ta khẩn trương, ta có thể chết.


- Chàng có thể tìm một người không khẩn trương theo chàng, chiếu cố chàng không ?


- Không thể.


- Tại sao ?


- Bởi vì ta tìm không ra.


- Lẽ nào chàng không có bằng hữu ?


"Vốn cả một người cũng không có, hiện tại đã có một". Tiểu Cao nói:


"Chỉ tiếc hắn lại ở Lạc Dương".


- Lạc Dương ?


"Nếu quả nàng đã từng đi qua Lạc Dương, nhất định nghe đến tên hắn". Tiểu Cao đáp:


"Hắn họ Châu, tên là Châu Mãnh".


Chàng không nói gì nữa, cả một chữ cũng không cần thêm, Tiểu Cao cũng không chú ý đến thần sắc của nàng có biến đổi gì.


Chàng lại bắt đầu luyện tập những động tác vừa kỳ bí vừa quái dị.


Cách luyện tập đó không những khiến cho bắp thịt chàng linh hoạt, tinh lực sung mãn, còn có thể thanh trừng tư tưởng của chàng, an định tâm tình chàng.


Cho nên chàng rất mau chóng chợp mắt, ngủ rất ngon, thông thường có thể ngủ luôn đến trời sáng.


Nhưng đêm hôm nay chàng ngủ đến nửa đêm lại đột nhiên sực tỉnh, bị một thứ cảm giác rất kỳ quái làm cho sực tỉnh.


Lúc đó là lúc đất trời an tĩnh nhất, thậm chí cả thanh âm hoa tuyết nhè nhẹ rơi trên nóc nhà cũng có thể nghe được.


Thứ thanh âm đó tuyệt không thể đánh thức bất cứ người nào.


Tiểu Cao vốn còn đang cảm thấy kỳ quái, không hiểu mình tại sao lại bất chợt sực tỉnh như vầy.


Nhưng chàng rất mau chóng minh bạch.


Trong phòng chỉ còn lại một mình chàng, người nằm bên mình chàng đã không còn nữa.


Một người lúc đột nhiên từ trên lầu cao vạn trượng té xuống cảm giác ra sao ?


Hiện tại trong tâm Tiểu Cao có thứ cảm giác đó.


Chàng chỉ cảm thấy đầu óc bỗng choáng váng mê man, toàn thân hư thoát, sau đó nhịn không được oằn hông bắt đầu ói mửa.


Bởi vì giữa phút giây đó, chàng có cảm giác lần này nàng vĩnh viễn không còn có thể trở về bên cạnh chàng.


Tại sao nàng bỏ đi ?


Tại sao cả một chữ một câu nói cũng không lưu lại, lẳng lặng bỏ đi như vậy ?


Tiểu Cao không nghĩ ra, bởi vì chàng căn bản vô phương nghĩ ngợi nỗi.


Trong đêm lạnh tĩnh mịch, trong đoạn thời gian giá buốt tịch mịch nhất đó, chàng chỉ nghĩ đến một chuyện.


-- Chàng thậm chí cả tên nàng là gì cũng không biết.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Hoàn thành một tình yêu

Hoàn thành một tình yêu

Bạn có thể không biết Lâm Dĩ Thông là ai, nhưng bạn không nên xem nhẹ Lâm Dĩ Thông. Ôi

30-06-2016
Hồn Hoa

Hồn Hoa

Cuộc sống này, đối với tôi cũng chưa là dài, nhưng cái thú đi đây đi đó,

24-06-2016
Xao xác làng quê

Xao xác làng quê

Giữa đồng làng khi ấy, tôi như được trút đi mọi gánh nặng của cuộc sống xô bồ

24-06-2016
Nhỏ Bọ Cạp

Nhỏ Bọ Cạp

Cậu ấy nói thích em, vậy mà mấy ngày sau em phát hiện ra là cậu ấy cũng

23-06-2016
Răng của chúng mình

Răng của chúng mình

"Không phải tự nhiên mà tôi nghĩ chị đã không yêu chính chị. Có yêu ngón tay đứt

24-06-2016
Niềm vui

Niềm vui

Con dâu đi làm về, chưa kịp cởi giày đã nghe trong bếp tiếng mẹ chồng hậm hực: "3

28-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru