- Phu nhân của y mời ngươi đến khám bệnh, nhưng ngươi không ngờ lại không nhìn thấy y ?
bạn đang xem “Anh hùng Vô lệ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Cả cái bóng y tôi cũng không thấy". Thi đạp phu đáp vội:
"Trong gian ốc đó vốn không có cả y lẫn bóng y".
Trác Đông Lai tĩnh lặng đứng đó, đối diện với khoảng trời xám lạnh vô biên, tĩnh lặng đứng đó một hồi lâu mới chầm chậm quay đầu lại, ngưng thị nhìn Giản đại phu, gằn từng tiếng:
- Còn ngươi ? Ngươi cũng không nhìn thấy y ?
"Tôi cũng không gặp". Giản đại phu trấn tĩnh hơn một chút:
"Tư Mã đại hiệp căn bản không có mặt trong gian ốc đó, Tư Mã phu nhân thỉnh bọn tôi đến chỉ bất quá là muốn bọn tôi chẩn bệnh trong căn phòng trống không".
Sau đó bọn họ nghe thấy thanh âm của Ngô Uyển.
"Nếu quả có người chịu bỏ ra năm trăm lượng hoàng kim, có rất nhiều đại phu đều chịu khám bệnh không không như vậy". Nàng điềm đạm nói:
"Lần tới nếu quả ta còn muốn đi tìm, nhất định phải tìm người không sợ lạnh".
Nếu quả nói nơi đó có nguời thật sự bị bệnh, người đó nhất định là Ngô Uyển.
Sắc mặt của nàng vàng khè tiều tụy, ánh mắt vốn sáng ngời hiện tại đã ngập đầy những tia máu đỏ loét.
Nàng nhìn hai vị đại phu sợ lạnh chăm chăm.
"Ta chỉ bất quá là một nữ nhân, đương nhiên không mạnh bạo như Trác tiên sinh, ta cũng không thể bắt hai vị thoát y". Thanh âm của nàng lạnh như băng tuyết:
"Nhưng ta khuyên hai vị sau nay có chợp mắt cũng nên cẩn thận khóa cửa, nếu không, đợi đến lúc nửa đêm sực tỉnh, không chừng phát hiện mình đang nằm ngoài tuyết".
Mặt hai vị đại phu xanh dờn.
Nếu quả nhãn quang của một người có thể giết người, hiện tại bọn họ chỉ sợ đã quỵ chết trên tuyết.
"Hiện tại hai vị có thể cút đi rồi". Ngô Uyển thốt:
"Mời cút đi".
Nàng luôn luôn là một nữ nhân rất ôn nhu, vừa ôn nhu, vừa ưu nhã, lúc nói chuyện thông thường trước hết đều nói chữ "mời".
"Trác tiên sinh", đợi đến khi hai vị đại phu đã bỏ đi, nàng lại nói:
"Ta thật rất muốn thỉnh ngươi làm một chuyện".
- Chuyện gì ?
- Thỉnh ngươi cút theo bọn chúng.
Trác Đông Lai không có phản ứng, cả một chút phản ứng cũng không có, thậm chí cả trên mặt cũng không có biểu tình gì.
"Chỉ tiếc ta cũng biết ngươi nhất định không chịu cút". Ngô Uyển thở dài:
"Ngươi là hảo bằng hữu của Tư Mã Siêu Quần, hảo huynh đệ, ta có đi khắp thiên hạ cũng không tìm ra một hảo bằng hữu hảo huynh đệ như vậy".
Trong thanh âm của nàng đầy vẻ chế giễu, giống như lúc Điệp Vũ nói chuyện với Trác Đông Lai.
"Hơn nữa Tư Mã Siêu Quần luôn luôn lệ thuộc vào ngươi mà quật khởi, y chỉ bất quá là một con rối tay chân kềnh càng đầu óc giản đơn, không có ngươi, y làm sao có được ngày hôm nay ?" Ngô Uyển cười lạnh:
"Ít ra trong tâm ngươi cũng nghĩ như vậy, có phải không ?".
Trác Đông Lai vẫn không có phản ứng gì, giống như một diễn viên đang diễn xuất trên kịch trường.
"Ngươi đương nhiên là một vĩ nhân, một hảo bằng hữu vĩ đại, bởi vì ngươi vì y mà hy sinh tất cả, cả đời ngươi sống cũng đều là vì y, để cho y thành danh lộ mặt, để cho y làm tổng tiêu đầu của Đại Tiêu Cục, để cho y trở thành đại anh hùng trong tâm mục của thiên hạ".
Tiếng cười lạnh của Ngô Uyển đột nhiên biến thành cuồng dại.
"Nhưng ngươi có biết mỗi một ngày của vị đại anh hùng của ngươi ra sao không ?".
Trong tiếng cười của nàng ngập tràn vẻ oán độc:
"Y có vợ, có con cái, có gia đình của mình, nhưng y căn bản giống như không phải người trong gia đình đó, căn bản không có ngày nào là ngày của y, bởi vì mỗi một chuyện ngươi đều an bài tận tường cho y, ngươi muốn y làm gì, y làm cái đó, thậm chí cả uống rượu cũng phải lén uống".
Trác Đông Lai chợt ngắt lời nàng.
"Đủ rồi". Hắn nói với Ngô Uyển:
"Ngươi nói đủ rồi".
"Đúng, ta đã nói đủ rồi". Ngô Uyển cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má:
"Ngươi có phải cũng muốn nói gì không ?".
- Ta chỉ có vài câu hỏi ngươi.
"Ta có thể trả lời". Ngô Uyển thốt:
"Ta tuyệt không để ngươi có cơ hội đối với ta như với người khác".
Khẩu âm của nàng tuy còn rất cứng cỏi, kỳ thật đã nhũn ra:
- Trong giang hồ ai mà không biết Tử Khí Đông Lai Trác Đông Lai tối thiểu có một trăm phương pháp có thể bức bách người ta nói ra sự thật ?
"Ngươi hiểu được điểm đó là tốt lắm rồi". Trác Đông Lai lạnh lùng thốt:
"Tư Mã Siêu Quần có phải đã rời khỏi Trường An ?".
- Phải.
- Ngươi tại sao phải che giấu sự thật giùm cho y ?
"Bởi vì ta muốn y đi làm những chuyện mà y muốn làm". Ngô Uyển đáp:
"Ta là vợ y, ta tin rằng mỗi một người làm vợ đều hy vọng chồng mình là một nam tử hán độc lập tự chủ".
- Y đi từ khi nào ?
"Mười bốn ngày trước". Ngô Uyển đáp:
"Tính ra hiện tại y đã đến Lạc Dương.
- Lạc Dương ?
Đôi mắt xám xịt của Trác Đông Lai chợt lấm tấm những tia máu đỏ:
- Ngươi để y một mình đi Lạc Dương ? Ngươi muốn y đi tìm chết ?
- Bọn ta là phu thê, ta sao lại muốn để y đi tìm chết được ?
Trác Đông Lai nhìn nàng chằm chằm, qua một hồi rất lâu mới dùng khẩu khí sắc bén như đao phong, ác độc như rắn rết gằn từng tiếng:
- Bởi vì Tôn Thông.
Mỗi lần Trác Đông Lai dùng khẩu khí đó nói chuyện, trên thế giới này tối thiểu có một người phải chịu đả kích trí mệnh của hắn.
"Bởi vì Tôn Thông".
Câu nói đó người khách nghe tuy không có ý nghĩa gì, nhưng Ngô Uyển nghe lại giống như đột nhiên bị một con rắn độc cắn vào người, giống như đột nhiên từ trên lầu cao vạn trượng té xuống, cả đứng cũng đứng không vững, trên khuôn mặt tiều tụy vàng úa cũng có biến hóa đáng sợ vô phương hình dung được.
Trác Đông Lai đương nhiên không thể bỏ sót những biến hóa đó.
"Những năm gần đây Tư Mã Siêu Quần và ngươi luôn luôn ngủ riêng phòng, cả đụng cũng không đụng tới ngươi". Thanh âm của Trác Đông Lai lãnh đạm tàn khốc:
"Ngươi đang ở tuổi lang hổ, Tôn Thông thân thể cứng cáp mạnh bạo trẻ tuổi tráng lực đẹp trai như vậy, hơn nữa rất hiểu cách đối xử ân cần đối với nữ nhân, chỉ tiếc hiện tại gã đã chết ở Hồng Hoa Tập, chết dưới đao của Châu Mãnh, cả đầu lâu ...
Ngô Uyển chợt hét khản:
- Đủ rồi, ngươi nói đủ rồi.
"Những chuyện đó ta vốn không muốn nói ra, bởi vì ta không muốn để cho Tư Mã Siêu Quần thương tâm". Trác Đông Lai thốt:
"Hiện tại ta nói ra chỉ bất quá là muốn để cho ngươi biết, chuyện ngươi làm không có chuyện nào có thể qua mắt được ta, cho nên ngươi sau này không cần biết muốn làm chuyện gì, đều phải đặc biệt cẩn thận kỹ càng".
Thân thể Ngô Uyển đã bắt đầu phát run.
"Hiện tại ta mới minh bạch", trong mắt nàng ngập tràn nét thù hận oán độc:
"Ngươi phái Tôn Thông đến Hồng Hoa Tập vì muốn gã đi tìm chết, bởi vì ngươi đã sớm biết bí mật giữa ta và gã".
Nàng chợt bộc phát phóng sang, nắm lấy vạt tay áo của Trác Đông Lai, khản giọng hỏi:
- Ngươi nói có phải không ? Có phải như vậy không ?
Trác Đông Lai lạnh lùng nhìn nàng, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng vạch trên mạch môn trên hai tay nàng.
Ngô Uyển buông tay, người lảo đảo té, lại còn hỏi:
- Có phải không ? Có phải không ? Có phải như vậy không ?
Nàng vĩnh viễn không biết chân tướng chuyện đó, bởi vì Trác Đông Lai đã bỏ đi, cũng không quay đầu lại, cũng không nhìn tới nàng một cái, chừng như coi nàng chỉ là một loài côn trùng bám trên tay áo mới bị phủi rớt, đối với nàng không thèm liếc tới nữa.
Một sợi dây dài.
Sợi dây dài trên cổ Ngô Uyển, treo thòng xuống trong phòng, gió từ ngoài cửa sổ ùa vào, lạnh buốt.
"Hôm nay là ngày gì ? Ta nghĩ nhất định là ngày tốt". Nàng si dại lẩm bẩm với chính mình, chầm chậm kết thòng lọng.
Thòng lọng chết chóc.
Cùng ngày.
Lạc Dương.
Con đường đó vốn là con đường rất nhiệt náo, có chợ búa, có trà quán, có tiệm ăn, còn có chợ hoa.
Nhưng hiện tại chợt không còn gì nữa.
Giống như một người luôn luôn kiện khang cường tráng đột nhiên bị sét đánh vậy.
Con đường đó cũng đã chết, đã biến thành một con đường chết.
Chương trước | Chương sau