Bây giờ thì chàng không dần dà nữa, nắm tiểu công chúa vượt theo lối trống thoát đi.
bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Nhưng chàng vừa dậm chân, một tiếng nổ vang lên, kế tiếp một ngọn lửa nửa xanh nửa đỏ bay tới. Lá cây chạm vào ngọn lửa, dù lá tươi xanh vẫn cháy như thường, cháy nhanh chóng.
Tiểu công chúa biến sắc, kêu khẽ:
- Ma hỏa ...
Lửa chưa bay đến nơi, sức nóng đã lan rộng rồi. Cả hai cảm thấy toàn thân nóng ran lên, chẳng khác nào đứng giữa một cái lò, y phục của họ cơ hồ bốc cháy.
Trong khi Phương Bửu Ngọc đang nghĩ cách đối phó. Tiểu công chúa hấp tấp kéo chàng lùi lại.
Nàng do theo con đường ngọn lửa lướt qua kéo chàng đi. Vô tình ngọn lửa đã dọn cho họ một con đường trống.
Họ cứ theo lối trống đó mà chạy di, độ hai mươi trượng.
Không một tên áo trắng nào đuổi theo họ cả.
Tiểu công chúa vừa chạy vừa thở phào:
- May quá! Ma hỏa không kịp đốt chúng ta!
Phương Bửu Ngọc cười nhẹ:
- Lửa đó làm gì gây được tổn thương cho ta?
Tiểu công chúa trừng mắt:
- Như vậy là ta không nên kéo ngươi chạy đi?
Phương Bửu Ngọc mỉm cười:
- Không phải ta có ý đó đâu. Sở dĩ ta còn đứng lại, là tìm cách bắt một tên áo trắng, tra hỏi cho biết sự tình. Chứ mình đã chạy đi rồi thì thôi, chúng không đuổi theo, mình cũng chẳng trở lại làm gì. Chắc là chúng đã trốn đi hết rồi!
Tiểu công chúa cười lạnh:
- Ngươi yên trí! Ngươi không trở lại tìm chúng, song chúng sẽ trở lại tìm ngươi.
Nụ cười lạnh dần dần tất, trên gương mặt nàng, vẻ lo lắng sợ hãi bắt đầu xuất hiện, nàng ngẩng mặt nhìn trời từ từ tiếp:
- Kề từ hôm nay, ngươi sẽ không còn được phút giây an tịnh bất cứ tại địa phương nào. Bất cứ giờ phút nào, cũng có kẻ ẩn nấp quanh ngươi, chực chờ hạ thủ đoạn hãm hại ngươi. Sư huynh của gia gia ta ngày xưa đã bị chúng bám chặt thế nào, chắc ngươi cũng có nghe chứ?
Một khi chúng thù ai, chúng bám sát như bóng với hình, nhất định phải hạ thủ diệt thù cho bằng được mới thôi.
Ngươi đã thấy Kim Hà Vương xuất hiện một lần trên thuyền buồm ngũ sắc chứ? Người trong Ngũ Hành Ma Cung đều có tâm địa như lão ấy cả.
Bỗng nàng rung rung giọng tiếp:
- Ngươi để cho ta đi, đừng giữ ta bên cạnh ngươi. Ngày nào ta còn bên cạnh, ngày đó ngươi vẫn bị chúng bám sát, ngươi vẫn bị chúng chực chờ có cơ hội hãm hại ngươi.
Nói như thế, nàng lại nắm áo chàng, thay vì chạy đi.
Phương Bửu Ngọc quyết:
- Ta sẵn sàng hy sinh. Ngươi đừng nói gì hơn!
OoO Vì chưa bình phục, lại phải dùng lực thoát hiểm, tuy dùng lực không nhiều, nhưng Phương Bửu Ngọc cũng nghe mệt vô cùng.
Chàng thở dài thốt:
- Quả thật đệ tử của Ma Cung người nào cũng có võ công lợi hại, đừng nói chi những kẻ khác, bất cứ tên nào trong bọn áo trắng vừa rồi, cũng thừa sức đối phó với một nhân vật thượng đỉnh trên giang hồ, chỉ một cái việc sử dụng vũ khí ngoại môn của chúng cũng đủ rõ tài nghệ phi thường của chúng.
Chàng trầm ngâm một chút rồi tiếp:
- Chỉ vì ta ra tay trước nên chúng thất bại, chứ nếu không thì những vũ khí ngoại môn đó sẽ làm khó khăn cho chúng ta không ít.
Tiểu công chúa nhìn chàng, chan chứa tình hoài:
- Vô luận là ai, cũng chẳng sánh được ngươi!
Phương Bửu Ngọc cười nhẹ.
Bỗng chàng nhíu mày hỏi:
- Nghe nói bọn Ngũ Hành Ma Cung tuy thuộc Ngũ Hành, nhưng chừng có khắc nhau chứ chẳng sánh nhau, như thủy với hỏa. Sự tương tranh của họ tuy chẳng công khai, song ai ai cũng biết là ngấm ngấm từ lâu đời rồi. Thế tại sao, hôm nay bọn áo trắng vừa vây chặn chúng ta đó, lại gồm đủ cả năm cung? Chẳng lẽ tất cả năm cung đã liên hợp với nhau tạo thành một lực lượng thống nhất?
Tiểu công chúa chớp chớp mắt, chưa kịp đáp, bỗng nàng cau mày, thấp giọng khẽ bảo:
- Lại có ngừời đến!
Nàng nắm tay Phương Bửu Ngọc lôi chàng chạy nhanh.
Chạy hơn hai mươi trượng đường, Phương Bửu Ngọc hỏi:
- Ngươi nói ai lại đến?
Tiểu công chúa vừa thở vừa đáp:
- Tạ..ta thấy rõ ràng...!
Phương Bửu Ngọc nhìn nàng thở dài:
- Thương hại cho ngươi vô cùng! Ngươi bị chúng bức hiếp hàng ngày, thành ra cái oai khí của chúng ám ảnh ngươi, chẳng khác nào con chim chết hụt qua mũi tên, thấy cây cong là khiếp đảm.
Tiểu công chúa cúi đầu xuống, nín lặng.
Nơi cả hai trải qua là một vùng lăng mộ, dĩ nhiên có những tượng bằng đá. Trong bóng đêm, tiểu công chúa không nhìn thấy tận tường, hơn nữa nàng chưa hoàn hồn qua cơn sợ hãi, nên tưởng là có người xuất hiện.
Nàng nhào vào lòng Phương Bửu ngọc rung rung giọng thốt:
- Ta... sơ..... ta sợ!....
Phương Bửu Ngọc mỉm cười:
- Mình đi!
Tiểu công chúa ngẩng mặt nhìn chàng:
- Đi?... đi đâu?
Phương Bửu Ngọc đáp:
- Nơi đây đâu phải là chốn an toàn cho mình dừng chân. Phải trở về chốn cũ, cho các vị thúc phụ, bá phụ, tất cả cùng thương lượng với nhau, để ứng phó với bọn đệ tử Ngũ Hành Ma Cung. Có những vị dó tiếp trợ, chúng ta chẳng còn sợ gì nữa.
Tiểu công chúa vụt xô chàng ra xa mắng:
- Ngươi chẳng muốn cùng ta ở riêng một nơi? Ngươi định để cho người ngoài chen vào việc của chúng ta? Hừ! Những người đó có biết ta đâu. Tại sao ta phải van cầu họ tiếp trợ ta chứ! Ngươi... ngươi đã nói là hy sinh cho ta, ngươi nói là làm tất cả cho ta, nhưng ngươi lại toan nhờ kẻ khác! Thì ra ngươi là một kẻ bất tài nhu nhược, hèn nhát, vô dụng.
Nàng dừng câu nói, nàng đừng chân, nhưng lệ không ngừng, lệ cứ trào ra, rồi nàng vụt kêu lên:
- Về đi! Về với các vị thúc bá của ngươi đi, về mà vung đuôi mà múa mỏ với họ, về mà van lơn, cầu khẩn họ thương tình, còn ta, ta chẳng cần ai tiếp trợ ta. Ta chẳng cần ngươi tiếp trợ ta!
Nàng chạy, giở hết tốc lực mà chạy.
Phương Bửu Ngọc vừa cười, vừa thở dài, vừa chạy theo nàng.
Nàng chạy về phía lăng mộ, vào sâu vùng nghĩa địa. Chừng như nàng vập đầu vào mộ bia, chẳng rõ nàng cố ý hay vô tình, cố ý muốn chết, hay cố ý vì vờ tự tử.
Bỗng từ phía sau mộ bia, một bóng người xuất hiện.
Bóng người đó, thân pháp nhanh đến độ siêu nhiên. Bóng đó từ đám cỏ vọt ra, như từ lăng mộ chui lên, từ tấm bia tách ra.
Phương Bửu Ngọc nhìn theo tiểu công chúa, thấy rõ là nàng chẳng thể trụ mình được. Chắc chắn nàng phải nhào mình vào bóng dó.
Khoảng cách giữa chàng và tiểu công chúa ít nhất cũng hai trượng, hai trượng đó lúc bình thường thì rất ngắn nhưng hiện tại thì rất dài.
Tiểu công chúa đã thấy người đó. Nàng rú lên mặt tiếng, người đó cũng quát lên một tiếng:
- Đứng lại!
Tiếng quát đứng lại, có lẽ người đó dành cho Phương Bửu Ngọc là phải. Bởi chạy chết như tiểu công chúa, làm gì đứng lại được, hơn nữa nàng sắp sửa nhào vào mình người đó kia mà. Đó là người máy, do một động cơ sai khiến, người máy cũng không đứng dược nếu động cơ điều khiển.
Phương Bửu Ngọc nghe tiếng quát, như bị một mũi dùi đài từ trên đỉnh đầu cắm xuống giữ cứng thân hình chàng. Mũi dùi cắm chặt dưới đất.
Chàng không nhích tới được nửa bước.
Và tiểu công chúa đã rơi vào tay của người đó.
Người đó không vận y phục theo kiểu mẫu thông thường, mà từ đầu đến chân một lượt vải màu tro phủ trùm, màu tro pha lẫn màu vàng.
Trong đêm tối mông lung, thấy thì như thế chứ thực ra con người trùm kín như vậy còn làm sao di động được?
Người đó trùm đầu, vận y phục chẹt, mặt đeo nạ, vật trùm đầu, nạ và y phục nhuộm một màu đặc biệt tro lẫn vàng, thành một màu không tên.
Tiểu công chúa vừa nhào vào lòng hắn, một cánh tay từ trên buông xuống, bàn tay chạm nhanh vào mình nàng.
Hiển nhiên nàng bị điểm huyệt không còn động đậy được nữa.
Phương Bửu Ngọc lạnh cả tay chân, song vẫn bình tĩnh bảo:
- Buông nàng ra!
Người đó bật cười ha hả:
- Muốn ta buông nàng, ngươi hãy lui ra xa hai trượng rồi nghe ta phân phó.
Phương Bửu Ngọc sôi giận, nhưng cũng phải lùi ra, đúng khoảng cách do người đó hạn định.
Nhưng vừa lùi được bốn bước, chàng phát hiện ra, bọn áo trắng vừa rồi xuất hiện quanh chàng.
Dù tự tin ở tài nghệ mình, chàng cũng không tránh khỏi giật mình, kinh hãi.
Chàng kinh hãi chẳng phải vì chàng khiếp trước tài nghệ của bọn áo trắng, mà chính là chàng thức ngộ hành tung kỳ bí của chúng, chừng khi bất cứ chàng ở nơi nào quanh chàng cũng có bọn đó, hoặc chúng ẩn, hoặc chúng hiện tùy theo nhu cầu công vụ của chúng.
Bóng đêm huyền ảo, gió thổi rì rào, cảnh vật chìm trong thê lương, càng thê lương hơn là cảnh một khu mộ phần, màu tử khí nặng đọng lạnh lùng.
Rồi bóng cây oặc òa, oặc oại, như quỷ múa như ma vờn.
Tất cả những rùng rợn, ma quái, huyền ảo thê lương bao vây chàng.
Chương trước | Chương sau