Gian Thương :
bạn đang xem “Âm Dương tam thư sinh - Ngọa Long Sinh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Ừ, phải?
Thủ Tài Nô :
- Mấy ngày trước, ở trước cửa Thanh Chủng, Quái Sấu nói gì với ngươi, ngươi quên rồi sao?
Gian Thương :
- Nhớ, y bảo Quái Sấu không thể xuất hiện. Ngày nay nhân tâm tệ hại, chân giả lẫn lộn, có kẻ giả mạo Quái Sấu, điều tra mười hai đại sự, lục vấn Tam Bí là nam hay nữ, là một hay ba người.
Thủ Tài Nô :
- Phải. Tam Bí là một hay ba người, là nam hay nữ mà không biết, sao dám gọi là Quái Sấu?
Gian Thương :
- Quái Sấu còn nói sẽ có ngày y tóm cổ kẻ mạo xưng mà lột da tróc thịt hắn.
Tiếng cười lanh lảnh lại vang lên :
- Tóm cổ rồi, tóm cổ rồi?
Một tiếng rú thảm, rồi thanh âm quái dị vang lên :
- Bạch Sa lão nhân, chúng ta là bằng hữu cũ, đừng truy đuổi ta nữa. Trời ơi, để ta chạy, nếu có ngày gặp Sinh Tử Sinh, nhất định ta phải nói cho y biết. Ối? Ối? Chúng ta là bằng hữu lâu năm mà. Có gì cứ nói đã. Đừng đuổi, ta đi đây, Thiếu chủ tái kiến.
Giọng nói xa dần.
Đông Phương Thanh Vân không hiểu đâu vào đâu.
Gian Thương nói :
- Làm thế nào? Lão đuổi không được huynh đệ của chúng ta, sẽ quay lại đây đuổi chúng ta. Xem chừng ta nên chạy trước thì hơn.
Thủ Tài Nô :
- An tâm, lão sẽ không...
Từ ngoài xa lại vọng tới thanh âm lanh lảnh :
- Ôi ngày xưa khi Tam Sinh còn hành hiệp giang hồ, Bạch Sa lão nhân ngươi hễ thấy ta đều luôn miệng tôn kính thúc thúc, nay lại truy đuổi ta là có ý gì? Được, không nói, thì không nói. Ta đáp ứng sẽ không nói thật với Thiếu chủ của ngươi, ừ thì không gặp Thiếu chủ các ngươi? Ngươi, sao còn cứ truy đuổi ta? Trời, Gian Thương, Thủ Tài Nô mau chạy đi? Đuổi đến nơi rồi...
Gian Thương và Tài Nô nhìn nhau. Gian Thương nói :
- Đến rồi, làm thế nào?
Thủ Tài Nô :
- Chạy mau?
Thế là hai lão cùng cắm đầu chạy.
Ngoài xa văng vẳng thanh âm của Quái Sấu :
- Đừng đuổi nữa, mau đi cho kịp Thiếu chủ của ngươi. Nếu không, lại có người đến, không tin hả? Hậu quả ngươi sẽ làm liên lụy đến ta, sau này ta mặc xác ngươi. Ơ hay, sao ngươi cứ đuổi ta mãi thế?
Thanh âm xa dần.
Đông Phương Thanh Vân biết không thể hiểu nổi mấy chuyện này. Mẫu thân cũng từng nói rằng có nhiều việc phải giấu chàng, chàng phải tự đoán lấy.
Sở dĩ Bạch Sa lão nhân truy đuổi Quái Sấu có lẽ là vì sợ Quái Sấu sẽ đem kể hết mọi chuyện cho chàng biết.
Kể hết thì đã sao kia chứ? Thật khó hiểu.
Chàng định hỏi Tích Thư Nhân, nhưng chắc lão cũng chẳng biết, thế là chàng giục.
- Chúng ta đi thôi?
Từ xa lại vọng tới giọng Quái Sấu :
- Trời, Bạch Sa lão nhân, ngươi thật quỷ kế đa đoan. Ta cứ ngỡ ngươi đuổi ta vì chuyện gì, hóa ra chỉ để xua đuổi những kẻ ở trong rừng muốn chiếm đoạt Vương kiếm và Lục Giáp chân kinh của Thiếu chủ ư? Hiện tại bọn chúng đã chạy hết rồi, ngươi còn đuổi ta làm gì? Ôi, ôi, chẳng lẽ chúng ta thề không đội trời chung? Ngươi nói xem, thế là lý gì? Đừng truy đuổi nữa, nếu Thiếu chủ lát nữa bị người ta cướp đi, thì một mình ngươi gánh vác lấy, ta không lo nổi đâu. Trời ơi?
Tiếng nói xa dần...
Lại hai bóng người lướt tới, là Gian Thương và Thủ Tài Nô.
Gian Thương hỏi :
- Tiểu huynh đệ, có thể thực tâm trả lời câu này, trong quan tài có đúng là Tiêu Sương mỹ nhân Diệp Đại Thúy hay không?
Đông Phương Thanh Vân nghĩ một lúc đoạn đáp :
- Nói cho lão biết cũng chẳng sao, đúng vậy?
Gian Thương và Thủ Tài Nô cũng sững sờ.
Giọng nói của Quái Sấu lại vang lên :
- Ối, ối? Bạch Sa lão nhân, ngươi coi ta như cừu địch là vì cớ gì? Oan gia nên giải chẳng nên kết, phải không? Ngày xưa ta, Gian Thương và Tài Nô đối đãi với ngươi như thế nào? Tạo phản, đúng là tạo phản rồi? Sinh Tử Sinh của ta ơi, tới đây giáo huấn cho hắn một trận đi.
Gian Thương giật mình :
- Làm thế nào đây?
Thủ Tài Nô đáp :
- Tìm một sơn động mà lánh mình.
Gian Thương lắc đầu. Thủ Tài Nô gắt lên :
- Đi Thanh Chủng mau?
Gian Thương :
- Làm gì?
Thủ Tài Nô :
- Lập công chuộc tội, đi Thanh Chủng mau?
Gian Thương nói vói Đông Phương Thanh Vân :
- Việc giao dịch để khi khác tái kiến?
Đoạn cùng Thủ Tài Nô chạy đi. Đông Phương Thanh Vân hỏi Tích Thư Nhân :
- Ngươi có thể nói rõ cho ta biết được chăng?
Tích Thư Nhân đáp :
- Bẩm Thiếu chủ cứ hỏi, tùy tùng biết sao nói vậy.
- Giữa gia phụ với Thần Bí Nhân có việc gì phát sinh không?
- Tùy tùng chỉ biết quan hệ đó vô cùng phức tạp mà thôi.
Bỗng có tiếng nữ nhân cười khanh khách. Một hồng y thiếu nữ gót sen uyển chuyển đã tới trước mặt Đông Phương Thanh Vân, nhưng không phải là thiếu nữ ban nãy đã thi triển Đạn Chỉ huyết công.
Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng hỏi :
- Thỉnh cô nương nói rõ mục đích đến đây?
Thiếu nữ long lanh đôi mắt đưa tình, dịu dàng đáp :
- Chẳng lẽ tướng công đã quên tiện thiếp?
Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên hỏi :
- Cô nương là ai?
Thiếu nữ cười tươi như hoa nói :
- Tướng công đã quên tiện thiếp, thế thì được.
Tích Thư Nhân đã sẵn sàng động thủ, Thụ Thi Chiêu Hồn đến sát phía sau Thần Quan Tú Sĩ.
Thiếu nữ thấy vậy cười hỏi :
- Tướng công há lại coi tiện thiếp như địch nhân?
Đột nhiên nàng ta kêu to :
- Gian Thương và Thủ Tài Nô, hiện thân đi?
Lời vừa dứt, hai bóng người đã vọt tới, lại là Gian Thương và Thủ Tài Nô.
Đông Phương Thanh Vân thấy vậy kinh ngạc và khó hiểu. Hành tung của hai lão nhân này ngụy dị khó tưởng, cứ lẽo đẽo bám theo như âm hồn bất tán vậy.
Nếu bảo hai lão có thiện ý với chàng, khi đã biết trong quan tài là ai, họ bảo sẽ đến Thanh Chủng, tại sao còn quay trở lại?
Nếu hai lão có ác ý với chàng thì sao? Cũng không phải. Cứ nghe lời Quái Sấu nói với Bạch Sa lão nhân, đủ biết võ công của hai lão này tương đương với Quái Sấu, nếu họ có ác ý, thì họ đã xuất thủ chiếm đoạt quan tài và chiếc gùi, hà cớ gì lại không ra tay? Huống hồ Quái Sấu đang bận ngăn cản Bạch Sa lão nhân.
Không phải có thiện ý, cũng không có ác ý, thế thì sao? Có thể là hai lão này đắc tội gì đó với Tiêu Sương mỹ nhân Diệp Đại Thúy, nên họ mới bảo sẽ đến Thanh Chủng để lập công chuộc tội.
Tối thiểu họ cũng có quan hệ sinh tử với di nương của chàng.
Lúc này chỉ nghe Thủ Tài Nô hỏi Gian Thương :
- Ta nói đúng chưa? Bạch Sa lão nhân truy đuổi Quái Sấu là sai lầm lớn, để kẻ khác thừa cơ hảm hại Thiếu chủ, nếu hai ta quay lại không kịp, thì ôi thôi...
Gian Thương lắc đầu :
- Thì sao?
Thủ Tài Nô :
- Ô hô ai tai, thì tội của Quái Sấu và Bạch Sa lão nhân chẳng phải nhỏ, đúng không nào?
Chương trước | Chương sau