The Soda Pop
Âm Dương tam thư sinh - Ngọa Long Sinh

Âm Dương tam thư sinh - Ngọa Long Sinh


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 27
5 sao 5 / 5 ( 26 đánh giá )

Âm Dương tam thư sinh - Ngọa Long Sinh - Chương 16 - Thiếu Lâm phản nghịch

↓↓

- Sau khi nhận lệnh, đệ vốn muốn tìm ngay một nơi thâm sơn cùng cốc để tự sát, sau được Tửu Cái nói rằng nên chết trong Thiếu Lâm tự mới gượng đáp ứng, nào ngờ khi gặp sư huynh thì vô cùng hổ thẹn nên vượt qua cửa sổ mà đi.

bạn đang xem “Âm Dương tam thư sinh - Ngọa Long Sinh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Dứt lời Viên Minh thiền sư cùng Bạch Phát Tửu Cái không hẹn, mà cùng cất cao hữu thủ vỗ xuống Thiên Linh cái tự vận.


Đông Phương Thanh Vân và Thiếu Lâm chưởng môn muốn cứu cũng không kịp, thấy hai người chết quá thê thảm, Thiếu Lâm chưởng môn bèn sai người tẩm liệm thi thể đoạn nói :


- Chúng ta phải cử hành lễ tế thực long trọng.


Đông Phương Thanh Vân nói :


- Đúng vậy, tuy họ là gian tế của Địa Mộ giáo, nhưng cuối cùng vẫn vì võ lâm chính nghĩa mà tận trung, nói rõ mưu đồ của Địa Mộ giáo.


Khi mọi người đã đi hết chỉ còn Đông Phương Thanh Vân và Thiếu Lâm chưởng môn lưu lại, hai người im lặng ngồi hồi lâu, Thiếu Lâm chưởng môn chợt nói :


- Trong Thiếu Lâm tạp kỷ không hề ghi lại sự này.


Đông Phương Thanh Vân gật đầu :


- Do đó có thể biết Địa Mộ giáo vô cùng bí ẩn, hiện tại trong bảy đại môn phái đều đã có người của Địa Mộ giáo.


- Đúng vậy, xin hỏi Thiếu chủ, chẳng hay Địa Mộ giáo thực đã đủ lực lượng rồi sao?


- Chính thế, vì vậy tại hạ mới quyết định tự thâm nhập Địa Mộ giáo, để xét rõ thực hư.


Thiếu Lâm chưởng môn trầm ngâm hồi lâu rồi nói :


- Thiếu chủ vì sao không phái một vị tùy tòng thay Thiếu chủ tới Phân đà của Địa Mộ giáo?


- Tại hạ tâm ý đã quyết, không muốn thay đổi.


Tà dương lầu tại phủ Khai Phong dưới ánh chiều tà càng tăng thêm vẻ âm u, cổ quái. Đông Phương Thanh Vân sau khi bước vào Tà Dương lầu bèn chọn một bàn kế gần cửa mà ngồi, đưa mắt nhìn xuống đường thì thấy người qua kẻ lại tấp nập. Không lâu sau đã thấy một thiếu nữ yểu điệu bước vào tửu lầu, nàng vận bạch y, dung mạo xinh đẹp. Đông Phương Thanh Vân vừa thấy nàng thì vô cùng kinh ngạc. Bạch y thiếu nữ chẳng phải ai khác mà chính là Tuệ Mẫn, vẻ mặt của nàng sau khi bước vào tửu lầu hàm chứa đầy sắc u sầu tựa hồ tâm sự trùng trùng nhưng vừa thấy Đông Phương Thanh Vân chỉ khẽ kêu một tiếng "Ca ca", rồi tiến lại. Đông Phương Thanh Vân gặp Tuệ Mẫn thì rất vui mừng, chàng vốn rất có hảo cảm với nàng, bèn đứng lên nghênh tiếp, nói :


- Đã lâu không gặp, chẳng hay tiểu muội có bình an không?


Tuệ Mẫn cũng hỏi :


- Gần đây ca ca khỏe chứ?


Đông Phương Thanh Vân gật đầu, mắt nhìn thẳng vào Tuệ Mẫn. Xa nhau không lâu mà Tuệ Mẫn đã khác hẳn, nàng nay đã rõ là một thiếu nữ khuê các, bất giác chàng buột miệng :


- Tiểu muội càng lớn càng đẹp.


Tuệ Mẫn đỏ bừng hai gò má, cúi đầu không nói. Im lặng hồi lâu, Tuệ Mẫn hỏi :


- Ca ca tới đây làm gì? Kỳ thực ca ca có gấp cũng vô dụng.


Đông Phương Thanh Vân ngạc nhiên :


- Vì sao? Chẳng lẽ muội cho rằng ca ca tới đây để chơi sao?


- Vậy ca ca tới làm gì?


- Tới đợi người.


- Đợi ai?


- Cừu nhân.


- Ồ Đông Phương Thanh Vân thấy Tuệ Mẫn ngạc nhiên bèn cười :


- Như vậy muội đà minh bạch chưa?


Tuệ Mẫn hỏi :


- Chẳng lẽ ca ca gặp hiểm nạn?


- Có lẽ.


- Nghe nói ca ca có mấy người nô bộc tâm phúc, họ đâu?


- Họ không phải nô bộc, họ đang có việc riêng cần làm. Mà muội tới đây làm gì?


- Muội tới kiếm người.


- Kiếm ai?


- Gia phụ.


- Ồ? Lệnh tôn là vị nào?


- Thiên hoang Vương Thạch An.


- Ồ? Muội quả là nhi nữ của Vương Thạch An rồi.


Lúc này một vành trăng sáng đã treo nghiêng nơi góc trời, đã tới giờ hẹn của Địa Mộ giáo. Đông Phương Thanh Vân và Tuệ Mẫn vẫn tiếp tục trò chuyện. Tuệ Mẫn hỏi :


- Ca ca ước hẹn với cừu nhân vào lúc nào thì gặp?


- Lúc lên đèn.


- Vậy thì đã tới rồi. Ca ca thế đơn lực bạc, đối phương là nhân vật thế nào?


- Chúng ta đừng nói về chuyện này nữa được không?


Tuệ Mẫn gật đầu nói :


- Có lẽ ca ca không biết, khi muội hay rằng gia phụ chính là Thiên Hoang Đế Quân thì muội thay đổi hoàn toàn quan niệm về ca ca.


- Thay đổi điều gì?


- Nếu không có ca ca, gia phụ đã sớm bỏ mạng dưới tay di nương rồi. Hừ, có một ngày, muội sẽ tự tay trả mối thù này, muội còn biết ca ca chính là nhi tử của đại di nương và cũng là ca ca của muội.


- Sai rồi.


- Vì sao?


- Đại di nương của muội không phải là mẫu thân của ta. Hiện tại ca ca xin muội đừng nói đến những sự liên quan tới ân oán tình cừu nữa. Chúng ta hãy ngồi im lặng thì hơn.


Cùng lúc ấy Đông Phương Thanh Vân phát hiện nơi cửa lầu một thanh y thiếu niên vừa xuất hiện, thiếu niên tướng mạo thanh tú, bước vào tửu điếm bèn đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi dừng lại tại bàn của Đông Phương Thanh Vân. Thanh y thiếu niên bèn cất bước lại cung tay nói :


- Chẳng hay các hạ là Đông Phương Thanh Vân phải không?


Đông Phương Thanh Vân đáp :


- Đúng vậy, huynh đài có điều chi chỉ giáo?


Thanh y thiếu niên vội nói :


- Tại hạ theo ước hẹn mà tới.


- Huynh đài là người của Địa Mộ giáo?


- Đúng vậy, tại hạ tới thỉnh các hạ tới thăm tệ Phân đà một chuyến, chẳng hay ý các hạ thế nào?


- Được, phiền huynh đài chỉ đường.


Nói rồi Đông Phương Thanh Vân bèn quay lại hỏi Tuệ Mẫn :


- Có người nào cùng đi với tiểu muội không?


Tuệ Mẫn đáp :


- Có Hoàng Phô thư thư.


- Vậy thì tốt lắm, hãy đi kiếm Hoàng Phô thư thư, kiếm được rồi thì mau trở về Ma cung, giang hồ hiểm ác đa đoan muội không thể tự ý bôn tẩu.


- Nhưng, ca ca..


- Một tháng nữa ca ca sẽ đến tìm muội, đưa muội đi tìm lệnh tôn.


- Thực không?


- Ca ca đâu dám gạt muội, hãy đi mau đi.


- Được, muội đi, nhưng ca ca...


- Ca ca sẽ tự bảo trọng, muội cứ an tâm.


Tuệ Mẫn mắt rưng rưng lệ, lẳng lẽ cúi đầu rời khỏi Tà Dương lầu. Đợi khi nàng đã đi xa, Đông Phương Thanh Vân thở dài nói :


- Huynh đài, chúng ta đi thôi Thanh y thiếu niên gật đầu, đi trước dẫn đường. Trước mặt Tà Dương lầu đã đậu sẵn một cỗ xe tứ mã, Đông Phương Thanh Vân đưa mắt nhìn thì thấy xa phu là một hán tử trung niên thần thái vô cùng siêu thoát, chàng thầm nghĩ :


"Thiên hạ làm sao lại có người dung mạo siêu thoát đến vậy?"


Nghĩ thế chàng càng không dám khinh suất. Lại nghe thanh y thiếu niên nói :


- Đông Phương công tử, mời lên xe.


Đông Phương Thanh Vân cười lớn, cất bước leo lên, sau khi ngồi xuống đã thấy thanh y thiếu niên đã ngồi cạnh từ bao giờ. Điều kỳ quái hơn nữa là thiếu niên lại tỏa ra mùi mê hương đến say lòng. Đông Phương Thanh Vân chột dạ thầm nhủ :


"Chẳng lẽ y là nữ nhân?"


Lúc này xa phu đã ra roi quất ngựa khởi hành.


Đã nghe thanh y thiếu niên cười nói :


- Các hạ quả là có diễm phúc lọt vào mắt xanh của Ma cung Thiếu cung chủ.


Đông Phương Thanh Vân lòng đã có chuẩn bị, bèn nói :


- Không dám, không dám.


Thanh y thiếu niên lại nói :


- Các hạ có biết bổn giáo thỉnh các hạ tới Phân đà là có ý gì không?


- Tại hạ đang muốn thỉnh giáo.


- Nhưng phải có điều kiện.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Lời hẹn không mùa

Lời hẹn không mùa

Và biết đâu theo theo gian những tin nhắn sẽ thưa dần, biết đâu lời hẹn ở tuổi hai

25-06-2016
Một đồng tiền vàng

Một đồng tiền vàng

Được, nếu bà đã nói thế thì bà hãy bảo nó thử đi kiếm tiền đi ! Dù chỉ kiếm

24-06-2016
Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba từng nói nghề của ba cũng chỉ là cán bộ thôi, ba muốn con gái được người ta yêu

25-06-2016
Tỏ tình vào mùa thu

Tỏ tình vào mùa thu

Có một người khóc lặng vì tình yêu vừa để mất. Ở một góc đâu đó trong thành

24-06-2016