Cô gái áo xanh chép miệng xuýt xoa rồi nói :
- Kể ra thì anh cũng có rất nhiều niềm bi ai đau khổ thật.
Bỗng nàng xích lại, hai tay nắm chặt vai chàng cảm động nói :
- Thân thế của anh, hoàn cảnh của anh đã khiến lòng tôi xúc cảm nhiều, và bây giờ tôi đã thay đổi ý định rồi.
bạn đang xem “Âm Dương Giới - Khuyết Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Văn Thiếu Côn chớp mắt mấy cái, nhăn nhó vì độc tố hành hạ, rồi nói :
- Phàm người ta đã chết rồi là xong cả. Dù có chôn cất hay không điều dó cũng không quan hệ gì. Con người của cát bụi lẽ dĩ nhiên lại trở về cùng cát bụi mà thôi. Nếu cô nương có thay đổi ý kiến, kể cũng được rồi, tôi không thấy gì đáng thắc mắc.
Cô gái áo xanh chớp mắt mấy cái nói :
- Không phải ý muốn của tôi như vậy đâu.
Văn Thiếu Côn ngạc nhiên hỏi :
- Vậy cô nương định nói gì?
Nàng nói từng tiếng một :
- Bây giờ tôi không muốn anh chết nữa, mà chỉ muốn anh phải sống.
Lời nói của nàng có vẻ ngây thơ nhưng trịnh trọng, nghiêm trang, hình như không có vẻ gì đùa cợt như khi nãy. Nhưng lời nói này có vẻ rết thành thật, hình như xuất phát tự đáy lòng.
Văn Thiếu Côn sửng sốt hỏi :
- Cô nương đâu có cầm được quyền sanh tử như đấng tạo hóa mà muốn cho ai sống hay chết gì cũng được.
Cô gái áo xanh lắc đầu, dậm chân nói :
- Tôi chỉ hỏi, anh muốn sống hay chết mà thôi?
Văn Thiếu Côn đáp :
- Ham sống ngán chết đó là lẽ thường tình của con người. Tôi là con người đâu có ngoài quy lệ ấy được.
Nàng nói :
- Khi tôi đã muốn anh sống thì nhất định đã có cách cứu anh được rồi.
Nhưng chẳng qua là...
Văn Thiếu Côn cảm thấy xúc động và sôi nổi trong lòng. Chàng nghĩ bụng :
- "Cô gái áo xanh có nhiều hành vi thật kỳ dị khác thường. Từ chuyện nàng xuất hiện, nghi trang đã có điều khó hiểu rồi. Huống chi, cứ nhìn cử chỉ và động tác của cô ta thì qua là người có trình độ bản lãnh cao siêu. Biết đâu nàng cũng có nhiều tuyệt kỹ hay phương thuốc kỳ diệu để trừ độc cũng nên. Sự gặp gỡ tình cờ này không chừng cứu được mạng mình khỏi chết".
Nghĩ thế chàng vội hỏi :
- Chẳng qua vì sao?
Cô gái áo xanh bẽn lẽn đỏ mặt, ngập ngừng một lát rồi nói :
- Chỉ cần một điều kiện là anh sẽ lấy tôi làm vợ!
Văn Thiếu Côn giật mình ấp úng nói :
- Ồ, việc này...
Nàng hỏi ngay :
- Tại sao? Hay là tôi không xứng đáng cùng anh hả?... Hay là anh đã có vợ rồi?
Văn Thiếu Côn xua tay nói :
- Không phải đâu, nhưng hiện giờ không tiện nói đến vấn đề ấy được.
Cô gái áo xanh thẹn quá hóa giận, vì không ngờ lại bị từ chối một cách ngang xương như vậy.
Nàng tức quá trợn mắt nói :
- Nếu anh không bằng lòng thì sẽ chết ngay lập tức.
Văn Thiếu Côn cau mày suy nghĩ, quả là một chuyện rắc rối không ngờ đến.
Chính chàng cũng chưa biết nên trả lời làm sao cho thuận tiện, đành nói lảng qua một câu chuyện khác :
- À quên, tôi chưa biết được tên họ cô nương, và cũng chưa hiểu cô nương có phép thuật gì có thể cứu tôi thoát chết. Chẳng hay cô nương có thuận cho tôi được biết rõ hay chăng?
Nàng áo xanh tươi cười đáp :
- Tôi họ Bạch, tên Thái Vân, còn cái phương pháp để cứu mạng anh là...
Nàng bỗng cúi xuống khẽ hỏi Văn Thiếu Côn :
- Có bao giờ anh được nghe người ta nói về cái thuật "Âm dương tam dịch" chưa?
Văn Thiếu Côn giật mình hỏi lại :
- Âm dương tam dịch hả?
Tuy chàng không biết được rõ ràng lắm, nhưng cũng có thể phỏng đoán hình như đây là một môn luyện công giữa trai và gái, mà chỉ có vợ với chồng mới làm được mà thôi.
Nhưng vì chưa chắc đã đúng chưa nên chàng cứ lắc đầu đáp :
- Tôi chưa nghe ai nói đến tên này bao giờ.
Bạch Thái Vân có vẻ lúng túng và cau mày nói :
- Nếu anh chưa biết thì cũng không có gì quan hệ lắm, vì tôi có thể dạy anh cách thức để thực hiện được. Khi áp dụng thuật này tôi sẽ truyền vào người anh một số vi trùng tên gọi là "Vô vĩ cổ". Loại trùng này chuyên ăn những thứ độc cho nên bất cứ độc tố nào hiện ở trong người anh cũng sẽ bị loại ấy tìm hút cho kỳ hết. Sau đó anh sẽ phục hồi sinh lực, khỏe mạnh như xưa. Tuy nhiên còn một điều kiện nữa là...
Nàng ngập ngừng nhìn Văn Thiếu Côn rồi tiếp :
- Loại trùng "Vô vĩ cổ" này khi đã được đưa vào cơ thể anh rồi sẽ chui lên vĩnh viễn không ngừng suốt bảy kinh tám mạch. Và chừng ấy anh cũng vĩnh viễn không thể xa rời tôi được vì nếu không có sự phối hợp lối dưỡng kinh huyết của tôi thì trong vòng một năm bao nhiêu cổ trùng đều chết hết. Chừng ấy độc tố lại tái phát đề gây tác hại.
Văn Thiếu Côn thở dài nói :
- Thôi xin cô nương đừng nói nữa. Mạng tôi dù phải chết vì chất độc cũng không thể nào...
Bạch Thái Vân nguýt một cái rồi nói luôn :
- Ngoài ra tôi và anh, chúng ta còn có thể hợp sức tham luyện một môn thần công tột bực. Loại thần công này một khi đã thành tựu có thể trở nên thiên hạ vô địch. Bí kiếp về thần công này tôi đã giữ bên mình suốt năm năm qua nhưng chưa thể thực hiện ý muốn được vì loại này cần phải có âm dương phối hợp, nam nữ cùng chung tập luyện. Từ trước đến nay vì tuổi còn nhỏ tôi chưa đủ tư cách sử dụng nên mãi đến bây giờ...
Đến đây nàng ngừng lại nói với một giọng thân mật hơn :
- Không giấu gì anh, tôi đã từng đi khắp đó đây lần mò từ miền đông vào tận Trung Nguyên lặn lội khắp giang hồ không ngoài mục đích tìm một người vừa ý để cùng nhau tham luyện thần công này.
Văn Thiếu Côn lắc đầu nói :
- Tôi chắc không phải con người lý tưởng có đầy đủ tư cách và điều kiện xin cô nương hãy chịu khó đi tìm một kẻ khác thì hơn. Đất trời lồng lộng biết bao nhiêu kẻ xứng đáng với cô nương...
Bạch Thái Vân đưa cặp mắt ngây thơ chân thật nhìn thẳng vào mắt chàng và nói :
- Kể ra tìm được một người vừa có tài năng, diện mạo và đức hạnh nữa, không phải là việc dễ làm.
Văn Thiếu Côn cương quyết nói :
- Bất luận cô nương có nói năng hay bắt buộc cách nào tôi cũng không thể vừa lòng được.
Bạch Thái Vân nói :
- Bằng lòng hay không bằng lòng, điều đó bây giờ không tùy thuộc nơi anh nữa.
Văn Thiếu Côn bực mình, quày quả chống tay đứng dậy định bỏ đi.
Nhưng chàng vừa loạng choạng bước đi vài bước đã thấy đất trời đảo lộn rồi ngã quay ra mặt đất.
Thì ra độc tố trong người đã phát huy cực độ đến một giai đoạn không còn chịu đựng nổi nữa. Chàng vừa đứng lên, trái tim lập tức bị căng thẳng, mắt tối tai ù, mặc dù công lực của chàng thâm hậu đến đâu cũng hết còn gượng nổi nữa.
Bạch Thái Vân nhìn chàng cười hì hì :
- Ủa, sao chẳng đi luôn còn nằm đây làm gì nữa, chịu người ta cõng hay sao?
Văn Thiếu Côn đã lâm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Tuy tai nghe rõ lời nàng nói nhưng lưỡi đã cứng, môi đã tê rần không thể nào nói được nữa.
Bạch Thái Vân đắc chí đứng nhìn chàng một chặp rồi cúi xuống bồng xốc dậy tung người leo lên một ngọn núi cao chót vót.
Đỉnh núi này cao và thẳng đứng như trụ đá chọc trời.
Xung quanh tường đá thẳng tắp cheo leo trơn láng không có cái gì để bám được. Dù muôn thú hay loại khi vượn cũng chưa chắc leo được lên đây dễ dàng.
Bạch Thái Vân tuy phải ẵm thêm một người đàn ông là Văn Thiếu Côn, thân hình vạm vỡ to lớn hơn nàng nhưng không hề lộ vẻ mảy may nặng nhọc.
Một tay ôm Văn Thiếu Côn một tay vịn vào thành đá, hai chân nàng thoăn thoắt điểm nhẹ vào các mô và bướu đá lòi ra, vượt thẳng lên mau chóng lẹ làng như một con sóc.
Không bao lâu, nàng đã bồng được Văn Thiếu côn lên tận đỉnh núi.
Nơi đây là một khoảng đất bằng, rộng chừng ba trượng, ở giữa có một căn nhà lá đơn sơ vừa đủ che mưa tránh nắng cho một vài người. Bạch Thái Vân đã dùng nơi này để tạm trú thân và tham luyện thần công tuyệt kỹ.
Đứng trên đỉnh núi có thể nhìn ra tận mấy chục dặm xa. Trước mắt cả một bầu giang sơn bát ngát rừng núi chập chùng, bày ra rất hùng vĩ.
Nàng sẽ hú lên một tiếng dài lảnh lót như một hồi còi.
Tiếng hú vừa dứt, từ sau nhà lá có một con vượn cao chừng vài thước, lông vàng phơn phớt, óng ánh như tơ, phóc ra lanh như chớp và nhảy lại bên nàng.
Mắt con vượn đỏ ngầu, sáng rực, răng nhe ra chơm chởm sắc như đao, tay chân nó mập mạp vạm vở, ẩn tàng một sức khỏe phi thường.
Thấy Bạch Thái Vân, con vượn ngoắt đuôi chồm lên mừng rỡ. Thì ra đó là một con thú rất khôn mà nàng đã nuôi và luyện tấp từ lúc còn bé.
Bạch Thái Vân đưa tay vuốt mớ lông mướt như tơ vàng trên cổ nó, nói lên những tiếng líu lo. Con vượn hình như đã hiểu ý, tức khắc đưa tay đón lấy Văn Thiếu Côn vụt nhảy ra sau, biến vào căn nhà lá.
Bạch Thái Vân mỉm cười rồi chậm rãi bước đi theo sau.
Văn Thiếu Côn bất tỉnh không biết bao nhiêu lâu khi mở mắt nhìn ngơ ngác không biết mình đang nằm nơi đâu. Chàng vội vàng vận công điều tức thấy huyết mạch chạy đều thông suốt, trong người khoan khoái dễ chịu, hình như bao nhiêu độc tố trong người đã tiêu tan hết rồi. Công lực lúc này còn có phần sung mãn hơn trước. Vận tức thêm một lúc, chàng đã tỉnh lại nhiều, định thần nhìn lại thấy mình đang nằm trên một giường cỏ giữa một căn nhà lá thô sơ. Đầu giường có một bàn nhỏ, trên bàn có một ngọn đèn dầu đang chấy leo lét bằng hạt đậu, không đủ sức rọi sáng khắp căn phòng.
Lúc ấy hình như đêm vẫn chưa tan. Tứ bề vắng lặng không một tiếng động.
Chàng đưa tay rờ lên ngực rồi trên khắp thân mình, bỗng hoảng hốt vùng ngay dậy, vội tìm một tấm màn khoác lên người.
Chương trước | Chương sau