Té ra cả người chàng hoàn toàn trần truồng như nhộng, chẳng một mảnh vài che thân. Bao nhiêu y phục đều bị ai cởi hết từ bao giờ rồi.
bạn đang xem “Âm Dương Giới - Khuyết Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Văn Thiếu Côn vừa thẹn vừa tủi, đưa mắt nhìn láo liên, vừa trông thấy một chuyện khiến chàng khiếp đảm hơn nữa.
Bên cạnh mình, Bạch Thái Vân đang nằm ngủ mê, thân hình lồ lộ như tượng thần vệ nữ không có một mảnh y phục che thân.
Chàng ngơ ngác bàng hoàng nói không ra tiếng, mà cũng chẳng biết nói lời gì cho phải bây giờ.
Chàng vội vàng ôn lại những sự đã qua và biết rõ ràng giữa Bạch Thái Vân Và mình đã xảy ra một việc vô cùng trọng đại, không tiện nói lại với ai, và do việc làm ấy, nàng đã cấy cổ trùng vào người chàng để tiêu diệt chất độc. Chính nhờ vậy mà giờ này chàng mới còn sống với công lực còn dồi đào hơn trước nhiều.
Vừa nhớ lại sự ư việc và thực trạng trước mắt chàng cảm thấy buồn buồn tủi tủi, trăm mói tơ vò, rồi nghĩ giận cho mình, thân thế còn mơ hồ, gánh nặng trên vai còn đó mà đã cùng một cô gái khác xứ làm những chuyện cấu hợp, không xứng với danh nghĩa một con người anh hùng chân chính.
Sống chết đối với chàng là việc nhỏ, nhưng danh dự là điều trọng đại, một khi đã làm một điều ô uế đến danh dự đời mình, dù có tắm mấy sông cũng chưa sạch nổi.
Bạch Thái Vân bỗng lăn qua một bên, mở mắt nhìn chàng, nũng nịu hỏi :
- Trời chưa sáng, anh đã dậy làm gì cho vội?
Văn Thiếu Côn tức quá nạt lớn :
- Đồ tiện tỳ không biết sỉ nhục. Quần áo của ta đâu mất hết rồi?
Bạch Thái Vân tuy ngạc nhiên về sự hờn dỗi bất thường ấy nhưng cố dịu dàng hỏi nhỏ :
- Văn thiếu huynh vừa nói gì đấy?
Thấy mình nóng nảy đã vô lý mà cũng không ích gì nữa, chàng dịu lời hói :
- Tôi muốn hỏi quần áo của tôi..
Bạch Thái Vân điềm nhiên nhìn chàng nói :
- Văn thiếu huynh, giữa hai ta như ván đã đóng thuyền, xin từ nay về sau chớ có xa rời nhau nửa bước đấy nhé. Bây giờ Văn thiếu huynh có bằng lòng chính thức lấy thiếp làm vợ không?
Dù muốn dù không, Văn Thiếu Côn cũng không còn cách gì mà từ chối nữa.
Ván đã đóng thuyền rồi, có cự tuyệt cũng vô ích. Chàng cũng không thể trách Bạch Thái Vân được. Tuy rằng tự ý nàng đã làm và buộc chàng phải quyết định sau, tuy nhiên nếu cần ý kiến chàng trước thì e chàng không còn mạng sống đến bây giờ nữa.
Chàng cau mày đáp :
- Làm thân nam tử như ánh sáng ban mai, việc gì cũng phải quang minh chính đại, đừng chịu sự ràng buộc của bất cứ một ai. Mặc dù mang ơn cô nương cứu mạng nhưng bất cứ đi đến đâu hay bất cứ lúc nào cũng thấy đời sống bị đe dọa, tôi cảm thấy cũng không chịu được nổi. Hiện nay bên mình còn bao nhiêu sứ mạng phải hoàn thành, quân thù đang luôn luôn rình rập, nếu rủi có bề gì há chẳng phụ lòng cô nương đã chiêu cố đến chăng?
Bạch Thái Vân khoát tay tươi cười đáp :
- Chỉ cần một điều là được chàng thật tình nhận thiếp làm vợ, còn bao nhiêu chuyện khác, không còn một điều gì đáng ngại hết. Khi hai ta đã là đôi vợ chồng rồi, thiếp sẽ đem "U Hạo thần công" cùng nhau tham luyện âm dương phối hợp, tập đến nơi đến chốn rồi chắc chắn trên võ lâm sẽ không còn một ai là đối thủ của hai ta nữa. Chừng ấy bao nhiêu ke thù, dù ghê gớm đến đâu cũng không đáng kể.
Nói xong, nàng thò dưới gối rút ra một cuốn vở mong mỏng, bằng những tấm da dê ghép lại, trao cho chàng nói :
- Đây là bí kiếp "U Hạo thần công", một tuyệt học đứng đầu võ lâm không biết bao nhiêu cao thủ hằng mơ ước mà không bao giờ được thấy. Chúng ta nên bắt tay ngay vào việc tập luyện đi thì vừa.
Văn Thiếu Côn liếc mắt xem qua, thấy cuốn sách chỉ dày độ mười trang, mở bên trong có viết chi chít những chữ. Đọc trang đầu, chàng thấy có mấy câu đơn giản như sau :
- U là sâu xa, hạo là trời xanh cao rộng lớn bao la! Âm mờ cương sáng, âm nhu, dương cường, hai bên khác nhau nhưng cần phải phối hợp giúp nhau.
Chàng cố nhẫn nại lắm mới đọc được mười dòng, nhưng trong óc mù tịt không hiểu gì hết.
Mở tiếp những trang sau coi cũng toàn những câu khúc mắc khó hiểu, chàng suy nghĩ, nếu như thế này thì làm sao mà học nổi thần công này được?
Thong thả trao tập sách lại cho Bạch Thái Vân, chàng nói :
- Trí óc tôi nông cạn, học văn kém, chưa đủ sức hiểu được thần công này.
Bạch Thái Vân mỉm cười đáp :
- Không phải Văn huynh học siêng tà sơ đâu. Thật ra những bí quyết này có một phương pháp mầu nhiệm để làm quy luật mới tìm hiểu được, kẻ tầm thường không biết luật ấy, có giữ bí kiếp này cũng vô ích mà thôi.
Văn Thiếu Côn cau mày nhắc lại :
- Cô nương, quần áo của tôi đâu cả rồi, xin vui lòng đưa lại cho.
Bạch Thái Vân đáp :
- Văn huynh, tại sao anh cứ gọi thiếp là cô nương mãi như thế? Giữa chúng mình với nhau, trong hoàn cảnh này, chả lẽ Văn huynh cứ giữ lời khách sáo hay sao.
Văn Thiếu Côn ngẫm nghĩ không biết làm thế nào, khẽ nói :
- Vân muội, hãy đưa trả quần áo cho ngu huynh.
Bạch Thái Vân tươi cười nói :
- Văn ca, tham luyện U Hạo thần công phải nam nữ phối hợp cùng nhau, không thể mặc quần áo được. Đã là vợ chồng, miễn đi đến thành công, đừng cậu nệ những điều tiểu tiết nữa. Nơi đây ngoài hai ta đâu có người nào khác đâu mà e ngại.
Văn Thiếu Côn cau mày nói :
- Đây hình như một lối tham tu của tầng lớp hạ lưu, có thể xem như một thứ bàng môn tà đạo, luyện tập không ích gì.
Bạch Thái Vân không bằng lòng nói :
- Xin thử hỏi làm người ai khỏi cảnh trần truồng. Quần áo che đậy bên ngoài chẳng qua là sự ngăn cách trên xã hội mà thôi. U Hạo thần công là lối tu luyện gần thiên nhiên, có âm dương tương khắc tương trợ, vì vậy chỉ có vợ chồng mới cùng nhau tham luyện được mà thôi. Văn ca đừng câu chấp nữa, trong khi chúng mình đã là chồng vợ, tập xong thần công này, chúng mình mới có đủ bản lãnh đối địch với quân thù, và chàng mới hoàn thành được những gì đã nguyện ước.
Văn Thiếu Côn suy nghĩ một lát thấy nàng nói có lý hỏi thêm :
- Tu luyện thần công này phải cần bao nhiêu thời gian?
Bạch Thái Vân đáp :
- Nếu chậm thì ba tháng, nếu mau cũng phải một tháng.
Văn Thiếu Côn cúi đầu suy nghĩ :
- "Hiện nay ta dang còn bận bao nhiêu việc quan trọng phải lo xong. Thời gian lập luyện một tháng kể ra cũng không bao lâu, nhưng hiện nay Vô Nhân cốc đang là lò lửa đe dọa đốt sạc:g võ lâm. Biết đâu chỉ trong khoảng thời gian ấy sẽ có nhiều sự biến đổi trọng đại xảy ra. Nếu có lỡ bề nào, bao nhiêu anh hùng bị chết sạch vì bàn tay của Cốc chủ thì sau này dù luyện xong tuyệt thế thần công rồi cũng không cứu vãn nổi".
Trong lúc đang phân vân lo nghĩ, Bạch Thái Vân thỏ thẻ nói :
- Phàm muốn tu luyện thần công trước hết thanh tâm phải an lạc, tâm hồn phải trong sáng đừng bận rộn một điều gì thì mới có kết quả được.
Văn Thiếu Côn chột dạ nghĩ :
- "Nàng nói rất phải! Đã không học thì thôi mà đã học phải đúng phương pháp và triệt để".
Suy nghĩ xong, chàng nói :
- Vân muội, anh đã chuẩn bị rồi, chúng ta có thể bắt đầu luyện ngay từ giờ phút này được.
Bạch Thái Vân nghiêm trang nói :
- U Hạo thần công là một lối tu luyện nội gia công khí, chứ không phải là môn võ công. Khi thần công luyện xong, có thể sử dụng bất kỳ thứ võ công nào, nhưng oai lực của nó thật vô biên, chưa từng một thần công nào bì kịp.
Văn Thiếu Côn cứ làm theo đúng lời nàng chỉ dẫn, cả hai cùng nhau luyện tập bất kể ngày đêm.
Trên căn nhà lá cheo leo tận đỉnh thanh phong, Bạch Thái Vân ngày ngày đem tập bí kíp bằng da dê ra nghiên cứu để tu luyện đúng phương pháp.
Thời giờ thắm thoát, bất giác đã được một tháng tròn.
Trong thời gian tham luyện thần công, cả hai không bao giờ rời nhau hay đi ra khỏi nơi này. Hàng ngày con linh vượn lông vàng leo lên chạy xuống hái những trái cây và múc nước đem về cung cấp đầy đủ.
Đúng ba mươi lăm ngày, sự luyện tập đã hoàn tất.
Một sáng sớm tốt trời, Văn Thiếu Côn và Bạch Thái Vân nắm tay nhau song song bước ra khỏi căn nhà lá.
Văn Thiếu Côn nhìn Bạch Thái Vân nói :
- Vân muội, thần công đã luyện xong, nhưng ngu huynh thấy trong người không có điều gì thay đổi khác thường hết. Có lẽ không thành công chăng?
Bạch Thái Vân đáp :
- Thiếp đã từng nói U Hạo thần công chỉ là một thứ nội gia cương khí, việc tập luyện tuần tự, đúng phương pháp, kết quả sẽ tự nhiên đến chứ không có một hiện tượng gì kỳ lạ hết.
Văn Thiếu Côn hỏi thêm :
- Như vậy có gì chứng minh mức tiến bộ sau ba mươi lăm ngày tu luyện môn thần này không?
Bạch Thái Vân đáp :
- Sao không phát một chưởng vào thân cây trước mặt xem sao!
Văn Thiếu Côn gật đầu, vận công lực vào Đan điền, dồn vào hữu chưởng, đẩy nhẹ vào cây cổ thụ với tám thành lực đạo.
Từ lòng chưởng của chàng, tóe ra một luồng kình khí sáng năm màu rực rỡ, hình như một cái móng trời, xẹt thẳng ra xa bao trùm trọn cây cổ thụ.
Ghê gớm thay, sau một tiếng ầm ầm, mặt đất rung rinh như gặp cơn địa chấn, cả cây cổ thụ cao hơn năm trượng, thân lớn hai người ôm, cành lá xum xuê bỗng biến tan thành hơi bụi rồi mất hẳn không một vết tích.
Một làn bụi mù từ từ lan ra, không khí xung quanh nóng hực trên mười trượng chu vi! Quả một cảnh tượng thế gian chưa từng có.
Chương trước | Chương sau