Tám năm sau
Cho dù chuyện có lớn đến đâu thì cũng theo thời gian trôi qua mà phai nhạt đi.
Nơi này xuân hạ thu đông vẫn là thoang thoảng mùi hoa nhẹ bay trong gió; hoa cúc như ngọn đèn, ban đêm chiếu sáng hơn nửa bầu trời. Chính là sự việc trên trấn trải qua thời gian vài năm đều có chút thay đổi.
Danh tiếng Hướng gia như cũ không mất đi.
bạn đang xem “Phản Nghịch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Thị trường hoa lan chuyển hướng, đứa con cả Hướng Vinh thay đổi phương châm, chuyển hướng kinh doanh cung cấp hoa số lượng lớn. Tầm nhìn của hắn thật tốt, kinh doanh vài năm Hướng gia đã sinh lời, ở Đài Loan có thể nói là tiếng tăm lừng lẫy.
Con thứ Hướng Cương vừa tốt nghiệp đại học liền cùng bạn hùn vốn mở một công ty bán đồ gia dụng, cung cấp cho thị trường châu Âu. Mấy năm nay công ty tiêu thụ tốt, phát triển ở nước ngoài đến thị trường nội địa lại được đưa lên truyền thông
Hướng Nhu ưu tú vẫn ưu tú như vậy.
Nàng sau khi tốt nghiệp trung học, thi đại học đứng đầu phía bắc, bốn năm sau trở lại trấn làm việc tại xí nghiệp của gia đình, trở thành trở thủ đắc lực của đại ca, tuy rằng nàng xinh đẹp nhưng bên cạnh lại không có bóng dáng của bất cứ người đàn ông nào.
Đối với đàn ông nàng đã hoàn toàn không có hứng thú.
Chính là nàng ôm ý định độc thân trong đầu lại làm cho người trong nhà rất khẩn trương, chỉ cần có cơ hội gặp nàng thì dùng hết lời lẽ để nói, phát huy thần công phiền toái ─
Ví dụ như buổi tối hôm nay.
Sự nghiệp Hướng Cương thành công, cùng em gái của bạn tốt kết hôn, tuy rằng lúc trước ở khách sạn năm sao của Đài Bắc đã tổ chức tiệc cưới nhưng bố mẹ Hướng gia kiên trì bắt trở về tổ chức lại, làm cho tất cả người quen, bạn bè có thể đến uống rượu mừng cũng thuận tiện náo nhiệt một lần.
Buổi tối hôm nay Hướng gia mở tiệc hơn trăm bàn, đặc biệt mời võ sư đem toàn bộ võ sinh đến dự.
Cha mẹ hai bên đều có mặt, hiện trường có thể nói là không còn chỗ ngồi, trừ bỏ hàng xóm thân thiết còn có không ít nghị sị, chính khách đều có mặt.
Nghe nói người mới nhậm chức tiểu đội trưởng phòng cháy chữa cháy cùng tướng và đội viên đến chúc mừng.
Khách đến ngồi đầy một bàn lại một bàn, Hướng Nhu kiên trì ngồi trong góc, không đi ngồi ở bàn chính, cùng người thân cách một khoảng cách rất xa, vì muốn yên tĩnh cũng vì tránh đi sự oanh tạc giục kết hôn.
Ngồi ở bàn của khách có một bạn học hồi cấp hai mang gia đình đến dự tiệc, đang vội vàng dỗ hai đứa con đang không ngừng khóc. Mặt khác hai người tới cùng đại ca trong đó có một người đã kết hôn, một người chưa lập gia đình. Nhưng bất luận là đã kết hôn hay còn độc thân thì không chịu được vẻ lạnh như băng của nàng.
Tiệc cưới náo nhiệt, món ăn vừa đặt lên bàn, tôm hùm cùng cá ngừ thái mỏng làm sashimi, đều trong suốt làm cho người ta không khỏi thèm nhỏ nước dãi.
Bàn bên cạnh của ba cô sáu bà nổi lên một trân xôn xao.
“Oa, trần tẩu, ở cửa một đoàn người mặc đồ màu cam là ai?”
“À, kia là đội phòng cháy chữa cháy, có tiểu đội trưởng vừa nhậm chức, bảo người đến gọi đi!”
Đối với xôn xao bên cạnh Hướng Nhu hứng thú cũng không có. Nàng rót một ly nước trái cây, dù bận vẫn ung dung cầm đôi đũa chuẩn bị ăn tiệc, đồ ăn là tốt nhất.
Ai ngờ nàng vừa gắp được miếng tôm hùm, chấm một chút mù tạc thì phía sau đột nhiên có người vỗ vai trái của nàng.
“Này!”
Tiếng nói nam tính trầm ấm phía sau nàng vang lên.
Nàng theo bản năng quay đầu lại, phát hiện trên vai mình có một bàn tay to ngăm đen.
Hơi thở ẩm áp bao phủ quanh người nàng, người nọ nắm vai của nàng, thân hình sát vào lưng của nàng. Thừa dịp nàng phân tâm nắm chắc cơ hội liền ăn đồ ăn ở đũa của nàng.
Thấy hành động vô cùng thân thiết này, toàn bộ mọi người đều sợ tới mức hai mắt mở to, miếng há hốc. Cử chỉ như vậy như tuyên bố với bốn phía rằng nàng thuộc quyền sở hữu của hắn.
“Không thể nghĩ được ngươi lại ăn nhạt như vậy.” Người nọ ăn đồ ăn của nàng cư nhiên còn thản nhiên chê bai, bàn tay to lại tham lam lấy đi ly nước hoa quả của nàng, đưa đến môi, một hơi hết sạch, tẩy sạch mùi mù tạt.
Hướng Nhu toàn thân cứng ngắc, chậm rãi quay đầu, dùng đôi mắt to nhìn lại một lần nữa.
Đó là một người đàn ông cao lớn, lông mày cùng đôi mắt sâu, thân hình to lớn toả ra áp lực vô hình làm cho bất luận kẻ nào thấy khí thế đấy đều sợ hãi.
Bởi vì hình thể như thế này đội trưởng đội bóng rổ mới tìm hắn để mời hắn chơi bóng. Đáng tiếc lại châm lửa giận của hắn, thà rằng dùng thân hình cường tráng đi đánh nhau ─
“Thật có lỗi, đây là chỗ của ta.” Hắn nghiêng đầu nhìn thấy nàng ngồi bên cạnh chậu hoa, tuy rằng biểu tình đang cười nhưng ánh mắt lợi hại cứng rắn làm cho người ta không dám đến gần, rõ ràng đến gần như vậy thì hắn đối với vị trí này có bao nhiêu yêu thương.
Ngồi bên cạnh chậu hoa, Hướng Nhu quả thực muốn chạy trối chết, lập tức lui ra.
Thành công chạy ra khỏi chỗ, khách không mời mà đến còn ngồi xuống, vươn bàn tay to vẫy vẫy nhân viên phục vụ đưa đến cho hắn bộ chén đũa mới.
Nàng nhìn hắn, con ngươi trong suốt nhìn một lúc lâu mới mở miệng.
“Vị tiên sinh này, xin hỏi ta quen ngươi sao?”
Người đàn ông mày rậm nhăn lại, đến gần một chút.
“Em không nhớ rõ anh?” Hắn đối với nàng nhếch miệng cười, bộ dáng như đang hiểu rõ tâm nàng.
Nàng xem ánh mắt hắn như không tồn tại, lạnh lùng như là với người qua đường.
“Không nhớ rõ”
“Anh chính là đối với em hằng đêm nhớ không nguôi, chưa từng quên em.” Hắn tươi cười, như cũ mang theo vài phần tà khí, con ngươi lộ ra vẻ chắc chắn, căn bản không tin nàng đã quên hắn. “Em có nghĩ đến anh?” Hắn được một tấc lại tiến thêm một thước, hỏi càng trực tiếp.
Nghĩ muôn
Ta nghĩ muốn giết ngươi!
Hướng Nhu ở trong lòng gào thét.
Nàng từng bị nhục nhã hoàn toàn như vậy, đối với người con gái mà nói thì đó là truyện khắc cốt ghi tâm. Lần đầu tiên thấy mắt của Thành Đại Nghiệp thì nàng đã nhận ra hắn. Chính là nàng trăm triệu lần không thể tưởng tượng được hắn lại vô liêm sỉ như thế này, còn xuất hiện trước mặt nàng.
Hắn đối với nàng đã làm sự việc như thế ─
Bình tĩnh lại, như là băng gặp nước sôi, nàng siết chặt bàn tay, nhẫn nại cầm lấy chiếc đũa, cố kiềm chế để không đâm thật mạnh vào mặt hắn.
Tám năm, năm tháng trôi qua làm cho hắn càng phóng khoáng, chiếc áo sơ mi cùng chiếc quần dài làm lộ ra thân hình hoàn mỹ kia. Làn da rám nắng, tóc cắt đầu cua cùng thân hình rắn chắc, mặc dù hắn đang cười nhưng vẫn có tia nguy hiểm.
Dựa vào sức quyến rũ này thì trong tám năm qua không biết có bao nhiêu nữ nhân bị trêu đùa trên tay hắn ─
Ngực của nàng khẽ nhói, như bị ai châm kim vào.
Năm đó nàng phẫn nộ tới cực điểm nhưng đã dân tỉnh táo lại.
Đồ ăn thứ hai được mang lên, là phật nhảy tường[1], bát súp nóng toả ra hương thơm nhẹ. Quan khách ngồi cùng bàn miệng ăn nhưng mắt cũng không nhàn rỗi, nhìn chằm chằm vào hai người làm cho không khí trở nên kỳ lạ.
“Anh thay em múc một chén nhé!” Thành Đại Nghiệp chủ động mở miệng, thìa màu hông bị hắn nắm ở tay nhìn có chút buồn cười. Đến khi trong bát đã được múc đầy thì hắn mới dừng tay, ân cần đem bát đến trước mặt nàng.
Hướng Nhu lại làm như không thấy, lại ngờ người khác lấy hộ một cái bát, một đôi đũa, đối với đồ vật mà hắn ăn thì như đồ có độc, không bao giờ….muốn chạm vào một chút.
“Nhu, gặp bạn học cùng sao ngươi lạnh lùng như thế?” Hắn thích thú dạt dào hỏi, một chút cũng không bị sự lạnh lùng của nàng doạ rút lui.
Nàng tiếp tục không để ý tới, múc cho mình một bát phật chạy tường, lấy một viên hạt dẻ mềm hương vị ngọt ngào chậm rãi ăn, coi như không nhìn thấy hắn cũng căn bản là không để ý vẻ mặt của hắn.
Thành Đại Nghiệp bĩu môi, chưa từng bỏ qua ý định tới gần, nhìn chằm chằm vào vẻ mặt hồng hào mịn màng của nàng, con ngươi đen hiện ra một tia nguy hiểm.
“Làm sao vậy? Chẳng lẽ em thật sự đã quên anh?” Hắn vuốt cằm dưới, ngoài miệng tuy rằng nói như vậy nhưng ánh mắt vẫn tràn ngập sự tự tin, xác định rằng mình vẫn ở trong trí nhớ của nàng, khẳng định là có.
Bữa tiệc hơn trăm bàn, hắn chính là muốn tìm một bàn, tốn không ít thời gian, vất vả mới tìm được nàng.
Khách khứa phần lớn là mặc trang phục màu đỏ, xanh, trang điểm lộng lẫy chỉ duy nhất một mình nàng là màu trắng thuần khiết, áo trắng chỉnh tề cùng váy màu nâu kẻ ô vuông, vẫn đoan trang thanh tú như năm đó, chính là sợi tóc mềm mại đã được búi lên làm cho nàng trở nên nghiêm túc hơn trông như giáo viên ngữ văn.
Đối mặt với câu hỏi của hắn, Hướng Nhu vẫn không hề phản ứng, chuyên tâm nhấm nháp từng món đồ ăn một.
Mấy bàn khác đều xôn xao, đôi vợ chồng mới cưới dùng trà Ô Long[2] đến từng bàn tiếp rượu, đảo mắt đã tới bàn của bọn họ.
Cô dâu mới mặc lễ phục mặt đã trắng bệch, hai tay không ngừng đưa ly trà Ô Long, nếu không có chủ rễ dìu thì đảm bảo hai chân sẽ vô lực mà ngã xuống.
“Cám ơn các vị, hân hạnh được đón tiếp, đêm nay ─” Hướng Cương vừa mới cười, đưa ly rượu lên nhìn thấy Thành Đại Nghiệp thì sắc mặt hơi đổi.
“Đã lâu không gặp, chúc mừng chúc mừng!” Hắn cướp lời, tươi cười trực tiếp chúc mừng, còn quan tâm tới cô dâu. “Cô dâu sắc mặt không tốt lắm, xem ra không thoải mái, muốn hay không đi nghỉ ngơi một chút?” Hắn không cố ý hướng về phía Hướng Cương.
Vì thân phận chú rể nên Hướng Cương mới làm bộ mặt bàn bè thân thiết, cho dù nếu không hoan nghênh người này thì cũng phải tươi cười. Đi tiếp mẫy chục bàn tiệc thì đã sợ hãi như là tuỳ lúc sẽ té xỉu, thật là cần nghỉ ngơi.
Hướng Cương mới nhanh chóng quyết định, không hé răng chính là đang cảnh cáo liếc nhìn Thành Đại Nghiệp một cái sau đó liền đỡ bảo bối vào nhà nghỉ ngơi.
Xác nhận chướng ngại vật đã bị loại bỏ, hắn lại quay đầu, mặt dày mày dạn tiếp tục quấn quit lấy Hướng Nhu.
“Em đã không nhớ rõ anh, như vậy anh chỉ có thể tốn chút thời gian một lần nữa tự giới thiệu.” Hắn dù bận nhưng vẫn ung dung nói, thân hình cao lớn xê dịch cái ghế nhựa, điều chỉnh một góc thật thoải mái, tiếp cận nàng.
Nàng thẳng tắp nhìn hắn, không cố ý kéo ghế ra.
Hắn vẫn mỉm cười, dựa vào ghế giống như một khối da trâu dán chặt vào đó.
Cầm chặt hai tay, thoáng căng thẳng. Lần thứ hai hắn tiến tới gần, dùng khuỷu tay chống lên bàn, đối với nàng nhíu mày.
Người ngồi quanh bàn tròn, vẫn giữ nguyên sự hoài nghi, Hướng Nhu mặt tái lại, chỉ cách mấy cm nữa sẽ chạm vào tay người kia. Người kia thật chờ mong, trong mắt tràn ngập ý “Tiếp tục tiếp tuc, a, van cầu ngươi tiếp tuc.”, thoải mái nhìn nàng, chờ biểu tình tiêp theo của nàng.
Tầm mắt lợi hại phóng tới làm mất đi vẻ xinh đẹp, cảm giác áp bức đâm vào da đầu hắn. Bản năng sinh tồn làm cho mông hắn nóng lên dường như nhảy dựng lên.
“A, ta còn có việc. . . . .cái kia. . . .a. . . .” Ấp a ấp úng một lúc lâu, tầm mắt sắc bén lại đảo trên khuôn mặt tuấn tú, nháy mắt hung ác như lưu manh ác. Người xung quanh đều cảm thấy sợ hãi, vội vàng bỏ lại một câu “Tạm biệt!” Nói xong mọi người chạy trối chết thoát khỏi yến tiệc.
“Tốt lắm, sao nào?” Thành Đại Nghiệp khôi phục vẻ bình tĩnh, khuôn mặt tươi cười, dường như không có việc gì xảy ra, nhìn thấy Hướng Nhu còn làm bộ dạng đang nghĩ ngợi. “A, đúng rồi, tự giới thiệu. Ta họ Thành, tên Đại Nghiệp, ta ở trấn trên. Năm nay hai mươi tám tuổi, thân thể khoẻ mạnh, không có sở thích gì, không hút thuốc, không uống rượu, trước mắt không có bạn gái ─”.
“Thực xin lỗi tiên sinh, ta phải ăn cơm, xin ngươi im lặng.” Nàng lạnh lùng đánh gục hắn, nếu không phải ở đây còn có nhiều người thì nàng đã dùng tay bóp yết hầu của hắn!
Trấn trên tin tức dù nhỏ nhưng tốc độ lan truyền lại kinh người, ở quê nhà hình tượng của nàng rất tốt, không muốn bị người ta chế giễu. Hơn nữa nàng lại là con gái Hướng gia, lại là viên chức của Hướng gia, hiện nay thị trường hoa cạnh tranh như vậy, nếu thấy nàng như vậy đảm bảo ảnh hướng tới lợi nhuận trong nhà.
Nhưng. . . . . .Nhưng.. . . . .
“Em đã gầy như vậy, nên ăn nhiều một chút.”
Mắt Hướng Nhu híp lại, đem chiếc đũa lắc càng mạnh, môi dưới xinh đẹp bởi vì bị cắn chặt mà đỏ lên.
Chết tiệt! Thành Đại Nghiệp nếu cứ tiếp tục bậy bạ thì nàng thật sự không thể cam đoan chính mình có phải hay không sẽ động thủ giết chết hắn!
Nhìn thần sắc của nàng Thành Đại Nghiệp nhấc mi, thức thời mở miệng: “Được rồi, dù sao còn nhiều thời gian, về sau khi có thời gian thì có thể chúng ta làm quen lần thứ hai.” Hắn nhún nhường, tươi cười nhưng vẫn có phần tà khí. “Anh bị gọi về rồi.”
Hướng Nhu trầm mặc chống đỡ, căn bản là không quan tâm người này bị gọi đi đâu, toàn tâm toàn ý chỉ hy vọng hắn mau cút ngay.
Hắn lại tươi cười bổ sung. “Đúng rồi, quên không nói cho em, anh là tiểu đội trưởng phòng cháy chữa cháy mới được bổ nhiệm, về sao nhờ em giúp đỡ thêm.”
Tiểu đội trưởng phòng cháy chữa cháy? Thành Đại Nghiệp? Cái người vạn năm lưu ban học sinh? Cái người lưu manh?
Tin tức đáng sợ này làm cho nàng bị hạ gục!
“Ngươi!”
Nàng mắt mở to, cố hết sức nguỵ trang bằng biểu tình lạnh lùng rốt cuộc cũng tan ra vỡ vụn, toát ra tình huống hoảng sợ.
Chương trước | Chương sau