Thất chủng binh khí 6 - Ly Biệt Câu - Cổ Long

Thất chủng binh khí 6 - Ly Biệt Câu - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 10
5 sao 5 / 5 ( 119 đánh giá )

Thất chủng binh khí 6 - Ly Biệt Câu - Cổ Long - Chương 4 - Cái đêm mưa gió bão bùng

↓↓

- Vẫn còn là vậy, hoàn toàn là vậy.

bạn đang xem “Thất chủng binh khí 6 - Ly Biệt Câu - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Dương Tranh nói:


- Ông muốn giết người, trừ phi ông giết tôi trước.


Ưng Vô Vật trả lời chỉ có một chữ:


- Tốt.


Chữ đó vừa thốt ra khỏi miệng, kiếm quang đang lập lòe không ngớt như con linh xà bỗng đưa ngay tới cổ họng của Dương Tranh.


Cặp mắt của y tuy đã mù, thanh kiếm không hề mù.


Thanh kiếm của y hình như cũng có con mắt, nếy y đã muốn đâm vào huyệt Thiên Đột trên cổ họng ai, nhất định sẽ không ra trật khỏi đó ly nào.


Hàn quang đang chiếu rực, sát thủ liên miên không ngừng, nhất kiếm thập tam sát, trong giang hồ ít có ai tránh được nhát kiếm đó.


Không ngờ Dương Tranh lại tránh được, tránh một cách rất hung hiểm.


Trong cái khoảnh khắc vô cùng nguy hiểm đó, y còn không quên muốn đánh ngã đối phương.


Trời sinh y vốn có cái tính khí đó, đã đánh rồi, nhất định phải đánh cho ngã được đối phương, bất kể đối phương là ai cũng vậy.


Y sử dụng thứ đánh liều mạng, y xông qua được làn kiếm quang lập lòe đó, nhảy vào ôm lấy eo lưng Ưng Vô Vật.


Ưng Vô Vật cười nhạt nói:


- Tốt.


Thanh Linh Xà kiếm của y xoay ngược lại, phong tỏa cả người Dương Tranh, trong một khoảnh khắc đã đâm ra mười ba chỗ huyệt đạo trên người Dương Tranh từ trên đầu chạy xuống tới gót chân, mỗi chỗ là mỗi nơi yếu hại trong người.


Nhưng Dương Tranh chẳng thèm để ý tới.


Y vẫn cứ xông ào lại, ôm lấy eo lưng Ưng Vô Vật, chỉ cần y ôm được rồi, có chết cũng không buông.


Dù cho y phải chết đi, y cũng phải ôm ngã đối phương cho được.


Ưng Vô Vật không thể ngã xuống được.


Y có thể chết, nhưng y không thể ngã, dù y tính chắc nhát kiếm này giết được Dương Tranh, y cũng không thể bị Ôm ngã xuống.


Kiếm quang lập lòe bỗng tắt phụt, Ưng Vô Vật thoái lùi tám thước, y chẳng xuất thủ nữa, chỉ nói:


- Lam Nhất Trần, tôi nhường cho ông đó.


- Nhường cho tôi ? Nhường cho tôi thứ gì ?


- Nhường cho ông cái gã điên này.


Ưng Vô Vật nói:


- Cho hắn nếm thử thanh kiếm của ông.


- Ông cũng có kiếm, kiếm của ông cũng giết được người, tại sao lại nhường cho tôi ? Có phải là sợ tôi nhìn ra kiếm pháp của ông biến hóa ra sao không ? Có phải là sợ tôi nhìn ra sát thủ đoạt mệnh của ông không ?


Ưng Vô Vật thừa nhận như không:


- Đúng vậy.


Lam Đại tiên sinh bỗng bật cười:


- Kiếm là thứ hung khí, tôi cũng giết người.


Y nói:


- Nhưng chỉ có một hạng người tôi không giết.


- Hạng người gì ?


- Hạng người không muốn sống.


Lam Nhất Trần nói:


- Ngay cả mạng sống của y, y cũng không thèm, tại sao tôi lại đi thèm ?


Đêm bắt đầu khuya, gió bắt đầu lạnh.


Ưng Vô Vật yên lặng đứng đó trong gió đêm lạnh lẽo, đứng đó yên lặng một hồi thật lâu, kiếm quang đang lập lòe bỗng lóe lên, linh xà kiếm đã thu vào trong vỏ.


Y lại lấy cây gậy trúc đánh vào đồng la, tinh lên một tiếng, người của y đã biến vào màn đêm.


Một trận gió thoảng qua, chỉ nghe giọng nói của y theo gió truyền lại, người của y đã đi xa lắc, nhưng tiếng nói còn nghe rất rõ.


Y chỉ nói có năm chữ, từng chữ từng chữ vang lên rõ mồn một:


- Tôi sẽ lại tìm ông.


oo Dương Tranh mồ hôi ướt đẫm đầy mình, gió đang lạnh, mà mồ hôi của y cũng lạnh, gió thổi trên người y, toàn thân của y lạnh cứng như băng.


Một người chính mình cũng nghĩ là mình đã chết chắc, bỗng phát hiện ra mình vẫn còn sống, trong lòng sẽ cảm thấy mùi vị gì ?


Lam Đại tiên sinh nhìn y, bỗng cất tiếng hỏi:


- Ngươi có biết gã mù ấy là hạng người nào không ?


- Không biết.


- Ngươi có biết ngươi là hạng người nào không ?


Lam Nhất Trần vẫn còn đang hỏi Dương Tranh, nhưng y lại giành trả lời:


- Ngươi là người có vận khí may mắn phi thường nhất đời này.


- Tại sao ?


- Bởi vì ngươi còn sống nhăn đó, không mấy ai còn sống sót dưới tay kiếm của Cổ Mục thần kiếm Ưng Vô Vật.


- Ông có biết ông là hạng người nào không ?


Dương Tranh mở miệng hỏi Lam Nhất Trần, không những vậy y còn giành trả lời giùm:


- Ông là một người vận khí rất may mắn, bởi vì ông còn chưa chết.


- Ngươi cho là ngươi đã cứu ta ?


- Tôi cứu không phải là ông, không chừng là ông ta.


Dương Tranh nói:


- Bất kể ra sao, dù gì tôi cũng không thể để ông giết người tại nơi tôi quản lý, không để cho ông ta giết ông, cũng không để cho ông giết ông ta.


- Nếu chúng ta giết ngươi rồi thì sao ?


- Nếu vậy thì coi như tôi bị xui xẻo.


Lam Đại tiên sinh lại bật cười, nụ cười xem ra rất ôn hòa, y vừa cười vừa hỏi Dương Tranh:


- Ngươi là đệ tử môn phái nào vậy ?


- Tôi thuộc Dương phái.


- Dương phái ?


Lam Nhất Trần hỏi:


- Dương phái là phái gì ?


- Chính là môn phái của tôi.


- Môn phái của ngươi luyện thứ vũ công gì vậy ?


- Tôi cũng không biết là thứ vũ công gì. Cũng chẳng có chiêu thức gì cả.


Dương Tranh nói:


- Tôi luyện công phu chỉ có mười chữ làm bí quyết.


- Mười chữ gì vậy ?


- Đánh ngã người khác, không bị người khác đánh ngã.


- Nếu ngươi gặp phải một người, không những đánh không ngã được người ta, còn nhất định sẽ bị người ta đánh ngã.


Lam Nhất Trần hỏi:


- Lúc đó ngươi phải làm sao ?


- Lúc đó tôi chỉ có hai chữ cuối cùng.


- Hai chữ gì ?


- Liều mạng.


Lam Đại tiên sinh thừa nhận:


- Hai chữ này quả thật có chỗ xài được, gặp phải người liều mạng, ai cũng phải nhức cả đầu. Nếu ngươi có bảy tám cái mạng có thể liều, công phu này của môn phái ngươi cũng hữu dụng đó.


Y lại thở ra:


- Chỉ tiếc ngươi có mỗi một mạng sống.


Dương Tranh cũng cười cười.


- Chỉ cần có một mạng để liều, tôi sẽ cứ liều thôi.


- Ngươi có muốn học học công phu không cần phải liều mạng mà cũng có thể đánh ngã được cường địch không ?


- Có lúc cũng muốn chứ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Những ngày như thế

Những ngày như thế

Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, nhẹ nhàng như gió, quan trọng là giờ tất

27-06-2016
Chiếc chăn máu

Chiếc chăn máu

Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. "Vệ tinh" xung quanh cô nhiều không kể xiết,

30-06-2016
Dải ngân hà đã xa

Dải ngân hà đã xa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi tự hỏi

27-06-2016
Hai con ngựa

Hai con ngựa

Một con Ngựa trắng rất đẹp, nó được người chủ giàu có cho ăn uống đầy đủ,

24-06-2016
Những chiếc răng....!

Những chiếc răng....!

- "Em phải nhổ cái răng đó đi nó mới hết đau, em mà không nhổ đi răng mới cũng sẽ

24-06-2016
Định mệnh trớ trêu

Định mệnh trớ trêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?) Trái

25-06-2016

Ring ring