Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 63 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 21

↓↓
Khôi Nguyên thấy đã đến lúc phải cho Minh Hằng biết đến sự hiện diện của mình. Ảnh đến trước cửa lớp để Minh Hằng trông thấy. Minh Hằng đã thấy ảnh, cô đứng ngây ra một chặp, mới mỉm cười với Khôi Nguyên. Có lẽ cô ấy bị hớp hồn trước vẻ ngoài siêu đẹp trai của ảnh. Mình nhắc lại nhé! Khôi Nguyên rất đẹp, đẹp không thua kém gì Phan An, Tống Ngọc.

bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Chào cô, Minh Hằng!

- Chào anh!

Minh Hằng đưa mắt nhìn mình. Mình và cô ấy mới thật tương phản, cô ấy trông tà áo dài duyên dáng, còn mình thì trong nhân dạng lãng tử, gái giang hồ. Minh Hằng khẽ cúi đầu chào mình.

---

Tụi mình ra chỗ gốc cây khuynh diệp đứng nói chuyện. Khôi Nguyên nhanh chóng vào đề:

- Chắc cô Thúy đã nói cho Minh Hằng nghe về tôi rồi. Tôi không nói lại nữa, mong Minh Hằng giúp cho.

- Vâng, cô Thúy đã cho Hằng biết rồi ạ! Anh cứ hỏi, biết gì Hằng sẽ trả lời đó.

Minh Hằng nói giọng mới ngọt lịm, mình dám chắc là cô ấy đang làm quá lên! Tại sao lại ra vẻ hiền thục như vậy cơ chứ? Cứ sống thật với mình đi. Giọng điệu của cô ấy khi nói chuyện với Khôi Nguyên làm mình bực bội. Mà cái gã thám tử chết băm đó cũng vậy, gã nói chuyện với cô ta ngọt cứ như mía lùi, còn với mình thì... hừ... tức quá đi mà.

- Minh Hằng à! Làm phiền cô rồi.

- Không có gì đâu mà anh Nguyên.

“Anh Nguyên, anh Nguyên... nghe mới yểu điệu làm sao.” Mình càng lúc càng nóng ruột, chỉ mong sao ảnh hỏi chuyện cho nhanh mà biến gấp.

- Nghe cô Thúy nói, Minh Hằng chơi rất thân với Kiều Oanh. Minh Hằng có nghe nói đến người bạn trai đã hẹn hò với Kiều Oanh, trước lúc cô ấy mất hay không?

- Kiều Oanh hơi kín đáo trong chuyện tình cảm, và Hằng cũng không hay đề cập đến chuyện đó. Nhưng Hằng biết cô ấy có quan hệ rất khăn khít với một người con trai tên Phú – người đó đang dạy võ ở trường Yersin. Hằng biết là nhờ mấy lần đi chơi chung với nhau, anh Phú đó thường gọi điện cho Kiều Oanh, và lần nào cũng tha thiết muốn gặp Kiều Oanh để nói chuyện.

- Ngoài người có tên Phú đó ra, Minh Hằng không biết về người đàn ông nào khác có quan hệ với Kiều Oanh nữa sao? Một anh chàng giàu có, đẹp trai chẳng hạng.

- Không biết đâu anh Nguyên à! Vì Kiều Oanh có rất nhiều người tán tỉnh. Nhưng Hằng chỉ thấy Kiều Oanh thân với anh Phú hơn. Anh Phú cũng đẹp trai và giàu có vậy.

- Một tháng trước khi Kiều Oanh mất, Minh Hằng có thấy biểu hiện gì lạ ở Kiều Oanh không?

- Tội nghiệp cho Kiều Oanh lắm! Gương mặt cô ấy khi đó xanh xao hốc hác, hai mắt cô ấy bầm tím do mất ngủ. Người cô ấy gầy quánh đi, và đôi môi thì khô héo bợt bạt. Giống như thể cô ấy bị mất máu rất là nhiều vậy.

- Kiều Oanh có hay kể với Minh Hằng về những cơn ác mộng của cô ấy chứ?

- Có. Đó là những giấc mơ rùng rợn. Kiều Oanh nói trong mơ hay gặp một bóng ma mặc áo dài trắng, bóng ma thường vắt vẻo trên cành cây, có lúc bóng ma đó đi lởn vởn trước mặt cô ấy, bóng ma với mái tóc suông, bóng lạnh như gương, và ớn lạnh ở chỗ bóng ma không có chân. Mỗi lần kể về những cơn ác mộng đó, Hằng nhớ rất rõ biểu hiện khủng hoảng thần kinh của Kiều Oanh, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán, toàn thân cô ấy run rẩy khiếp lắm!

Nghe Minh Hằng kể về tình trạng của Kiều Oanh, người mình bỗng dưng ớn lạnh. Nói chuyện một hồi nữa,

(...)

(...)

(...)

Khôi Nguyên thấy đã đến lúc phải rời đi, không muốn ảnh hưởng đến công việc của Minh Hằng.

- Cám ơn Minh Hằng rất nhiều! Nếu có thời gian rảnh, tôi muốn mời Minh Hằng đi uống cà phê.

Minh Hằng mỉm cười, công nhận cô ấy có nụ cười hớp hồn người ta thật.

- Dạ, chào anh Nguyên, cám ơn lời mời của anh. Khi nào rảnh, anh hãy gọi điện thoại báo cho Hằng biết.

“Chà, sẵng sàng đến vậy cơ đấy!” – Mình nói thầm trong bụng.

- Được rồi, tôi sẽ thu xếp và gọi cho Minh Hằng.

- Dạ, Hằng vào lớp trước nghe! Chào hai người.

---

Minh Hằng vào lớp rồi, tụi mình cũng rời đi. Mình điên cả đầu, chỉ muốn đá cho “hắn” một cái. Mặt mình hầm hầm, Khôi Nguyên trông thấy được. Thái độ cũng đủ biết anh ấy đang rất sướng.

- Thích quá ha! – Mình bậm môi, sắp chịu hết nổi rồi.

- Sao lại không thích, cô không trông thấy người ta hay sao? Nền nã, dịu dàng... kết bạn với những người đó với tôi là một vinh hạnh lớn của tôi đấy.

- Ơ! Anh...

- Cô bị làm sao vậy? Hình như cô không được vui cho lắm!

Khôi Nguyên muốn châm dầu vào lửa.

“Bốp”

Mình đá thẳng vào cẳng chân anh ấy, rồi mang tâm trạng bực bội bỏ đi.

- Đồ dở hơi kia, lần này mà bắt được, tôi sẽ không tha cho cô đâu!

Khôi Nguyên ngồi ôm chân, hét với theo. Mấy thầy cô đang giảng bài nghe thấy âm thanh lớn, ló đầu ra những cánh cửa nhìn tụi mình.

---

Trên đường trở về nhà, tụi mình đi ngang qua cánh cổng bệnh viện Hòa Phát – một chi nhánh của bệnh viện tâm thần Biên Hòa. Khôi Nguyên cho xe dừng lại bên kia đường – đối diện với cổng bệnh viện.

- Có chuyện gì vậy?

- Cô không nghe thấy gì sao?

Mình tập trung lắng nghe, phát hiện ra những âm thanh vang lên sau cánh cổng bằng sắt to lớn của bệnh viện.

“1”

“2”

“3”

Có một ai đó đằng sau cánh cổng kia đang đếm số, nhưng đếm đến số “3” thì ngưng. Không chỉ mình và Khôi Nguyên tò mò, mà một số người đi đường cũng tò mò không kém. Một anh chàng bự con, nhìn có vẻ bặm trợn lắm! Thấy mọi người đang đứng tập trung trước cổng bệnh viện đã đóng kín bưng, thì lên mặt quát tháo:

- Giải tán hết!

Mọi người hình như rất sợ anh chàng, có lẽ anh chàng là giang hồ trùm khu vực đó. Anh chàng hỏi một anh thanh niên ốm yếu đang đứng gần đó, chắc là người quen biết.

- Có chuyện gì thế?

- Dạ, anh Đại nghe đi!

Anh chàng tập trung lắng nghe.

“1”

“2”

“3”

- Ồ, có gì bên trong đó vậy ta? – Anh chàng tò mò.

Liền đó, Anh chàng xáng lại cánh cổng, ló mắt nhìn qua cái lỗ nhỏ bằng quả trứng gà trước cổng bệnh viện, để xem bên trong đang diễn ra điều gì.

Bất ngờ.

“Phặp”

Một ngón tay từ bên trong cánh cổng chọt ra đâm vào mắt anh chàng. Anh chàng rú lên trong sự kinh hoàng của người dân đứng xung quanh. Bên trong bệnh viện lại vang lên tiếng đếm.

“1”

“2”

“3”

Và lần này là: “4” 

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Tôi Ghét Thần Tượng

Tôi Ghét Thần Tượng

Tên truyện: Tôi Ghét Thần TượngTác giả: mysweetlovelydayThể loại: Truyện TeenTình

28-07-2016 22 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Nước mắt của đá

Nước mắt của đá

Thật ra, trong lòng tau mi mãi mãi là mối tình đầu tiên mà tau không thể nào quên

23-06-2016
Tình yêu thầm lặng

Tình yêu thầm lặng

Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính,

24-06-2016
Bà mẹ quê

Bà mẹ quê

Nó trở về, vẫn qua con đường gạch dài lổng chổng, nhưng giờ rêu đã phủ đầy. Nó

01-07-2016
Dạ cổ

Dạ cổ

Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh

25-06-2016
Tôi và nó

Tôi và nó

Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì,

30-06-2016
Khi đang giận dữ...

Khi đang giận dữ...

Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi

30-06-2016

Old school Swatch Watches