XtGem Forum catalog
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 67 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 18

↓↓
Mình sợ chết khiếp hét lên.



Khôi Nguyên bình tĩnh vô cùng, nhanh như chớp anh ấy tung một đòn đá bằng mũi giày vào bụng đối thủ đang đứng trước mặt mình.



bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Mình kịp nghe một tiếng “ứ”.



Rồi sau đó là hàng loạt tiếng ứ ứ ứ… của ông Bính Lù. Chắc lúc đó ông ấy rất đau, mặt ông đỏ như gấc, bộ dạng như đang rặn.



Cú đá của Khôi Nguyên uy lực mới thật khủng khiếp. Sau này, mình mới biết, anh ấy là một cao thủ Karate-do thượng thặng.



Ông Bính Lù chưa kịp té quỵ xuống thì Khôi Nguyên đã chuyển bộ, thân thủ nhanh nhẹ như một con sóc… mình nghe tiếng “chát”… một cú chém bằng cạnh bàn tay, mà Khôi Nguyên nói mới biết, đó là đòn shuto kinh điển của bộ môn Karate-do.



Ông Bính xấu số ngã lăn quay ra đất, ông ấy nằm bất động không còn cựa quậy gì được nữa.



Mình và ông Ca Lạy đứng ngơ ngác như người mất hồn. Đặc biệt là mình, mình bị bất ngờ, không thể tin được võ công của Khôi Nguyên lại cao cường như vậy. Một lúc sau, ông Ca Lạy mới run run nói:

- Cậu… cậu… Khôi… Khôi Nguyên à!... Làm sao cậu có thể, chú ấy bự… bự con hơn cậu mà…

- Bự con chưa hẳn là một ưu điểm đâu thưa bác! Cháu xin lỗi vì ra tay hơn nặng, nhưng bác thấy đó, chú ấy cầm dao sẽ rất nguy hiểm nếu mình không quyết đoán.

- Bác… bác… hiểu… hiểu mà.



Ông Ca Lạy nói năng lắp bắp. Không ngờ một tên giang hồ khét tiếng như ông Bính Lù – kẻ đã xông pha trận mạt biết bao nhiêu trận rồi, lại đổ gục một cách quá dễ dàng như vậy.



---



Vợ ông Bính Lù chạy từ trong nhà ra, ôm chồng khóc lóc thảm thiết:



- Hu hu hu… đừng chết… đừng chết mà mình ơi!



Khôi Nguyên nói cho cô ấy yên tâm:

- Không có gì đâu cô đừng lo, chú ấy chỉ ngất đi thôi, một chút nữa sẽ tỉnh lại.

- Cậu nói thật chứ?

- Cháu gạt cô làm gì, lúc nãy cháu chỉ dùng một phần mười sức thôi.



Mình khiếp đảm, mới có một phần mười sức mà đã như vậy rồi thì thử hỏi dùng luôn mười phần sẽ như thế nào.

- Anh Nguyên, chúng ta đợi chú ấy tỉnh dậy luôn hay sao?

- Người đã say bét nhè thế kia rồi thì chúng ta cũng chẳng điều tra được gì đâu, chúng ta sẽ quay lại sau vậy.

- Bây giờ chúng ta đi đâu?

- Chẳng phải cô đói bụng rồi sao? Hôm nay, tôi sẽ mời cô đi ăn cơm tiệm.

- Vậy chúng ta đi thôi!



Tụi mình chào tạm biệt ông Ca Lạy đi ăn tối, lúc đó vừa đúng 5 h 30.



---



Quán cơm bình dân Sơn Quý,



Tiếng nói chuyện bàn tán, tiếng tivi, tiếng mọi người ăn uống đủ các kiểu. Quán cơm chiều hôm đó đông lạ lùng.



Tụi mình ngồi ở chiếc bàn tròn, gần góc tường.



Cậu bồi bàn mới nhìn qua cũng biết là sinh viên nghèo đi làm thêm. Ở địa bàn thành phố mình đang sống có rất nhiều trường đại học, đi đâu cũng thấy trường đại học cả, hàng năm trên cả nước có hàng ngàn, hàng triệu sinh viên nhập học, và cũng có hàng ngàn hàng triệu sinh viên ra trường không có việc làm, hoặc làm không đúng ngành nghề. Những gia đình nghèo khó muốn con mình đi học để thoát cái khổ, ngờ đâu khổ vẫn hoàn khổ… có người vay mượn chạy vạy khắp nơi, những mong con mình có đủ điều kiện ăn học, tốt nghiệp ra trường cầm mảnh bằng trong tay vừa được nở mày nở mặt với bà con hàng xóm, vừa con mình đỡ cực tấm thân, mà mình cũng được nhờ. Có biết đâu khó khăn là vậy, vay mượn là vậy… đến khi ra trường xin việc thì phát sinh đủ thứ chuyện, nào là bằng tốt nghiệp của trường đại học “thành phố” hay “thôn quê” – nạn phân biệt bằng cấp. Nào có quen biết dây mơ rễ má gì không – nạn con ông cháu cha, nào là tiền lo lót – nạn tham nhũng. Nói thật Tâm Đan à! Mình làm trong ngành giáo dục, nhưng mình ngán lắm rồi, ngán lắm lắm rồi.

- Lấy cho anh đĩa cơm bỏ ít thịt cá lại, cho rau nhiều vào.



Khôi Nguyên nói với em bồi bàn, rồi quay sang mình:

- Ngọc Diệp, cô ăn gì thì gọi đi.

- Lấy cho chị một đĩa thập cẩm.

- Dạ. Anh chị đợi cho một lát ạ!



Em ấy quay lưng định đi, mình gọi với theo:

- Này em gì ơi!

- Dạ?

- Cho anh chị hai ly trà đá luôn nha!

- Dạ, có ngay!



Em ấy đi một lát, rồi bưng ra những thứ mà tụi mình đã gọi.



Mình và Khôi Nguyên vừa ăn vừa bàn chuyện.



Khôi Nguyên có vẻ ăn rất từ tốn, mình vào đề:

- Anh thường hay đến đây ăn lắm phải không?

- Ừm.

- Anh cứ ăn uống đầu đường xó chợ vậy ư?

- Biết làm sao được, không ai nấu cho tôi ăn cả.



Nghe anh ấy nói vậy mình rất cảm động, nhiều lúc mình thấy Khôi Nguyên thật cô đơn, một nỗi cô đơn sâu thẳm lắm Tâm Đan à! Anh ấy không bao giờ nói về gia đình ảnh cho mình biết, Khôi Nguyên cũng không bao giờ than vãn số phận cô đơn của mình. Ngọc Diệp có nghe anh Quốc Việt kể, hồi thời học sinh, sinh viên và kể cả bây giờ Khôi Nguyên có rất nhiều người con gái đeo đuổi ảnh, tất cả những cô gái đó không cần nói cũng xinh đẹp và quyến rũ hơn mình; vậy mà, anh ấy không mở cửa trái tim ra đón nhận tình cảm của ai cả, ảnh quá khép kín! Khép kín đến mức bẽ bàng. Khôi Nguyên mãi là một ẩn số không ai có thể khám phá được, anh ấy giống như ánh trăng sáng lung linh ngay trên đầu mình, nhưng không thể với tới.



Mình chuyển sang chủ đề khác, nói:

- Anh Nguyên này, mụ Thùy Dung đã biết chúng ta đang điều tra về căn nhà của mụ, liệu mụ có cản trở chúng ta không?



Khôi Nguyên dừng ăn, anh ấy lấy tờ giấy chùi miệng, ổn định lại ảnh đáp lời mình:

- Mụ ta biết điều gì đó, nếu như mụ ta không làm gì mới khó khăn cho chúng ta. Nhưng “đả thảo kinh xà” – đập cỏ làm rắn sợ - mụ có tật rục rịch, thể nào cũng lộ sơ hở để chúng ta khai thác.



- Khai thác? Ở mụ có cái gì để khai thác ngoài một thân xác phì nộm muốn ói?



- Cô nghĩ mụ đơn giản vậy sao? Mụ là một con mẹ điên thông minh đấy. Bây giờ thì tôi dám khẳng định, ít nhiều mụ có liên quan đến những vụ mất tích. Chúng ta cần điều tra mụ.



Mình rất sợ khi nghĩ đến cảnh tượng sắp tới sẽ giáp mặt với mụ yêu tinh đó. Mình thốt lên:



- Sao kia!

- Còn sao nữa, tôi nói rõ rồi còn gì, chúng ta sẽ điều tra mụ.

- Nhưng bằng cách nào?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Giữa Cơn Gió Lốc

Giữa Cơn Gió Lốc

Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay

22-07-2016 20 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Cai nghiện ma túy

Cai nghiện ma túy

Khi sử dụng ma tuý, chị vẫn là một nhạc công nhạc rock cừ khôi, chính do cô bạn

28-06-2016
Giá như...

Giá như...

(khotruyenhay.gq) Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như

30-06-2016
Ông đa tình

Ông đa tình

Mà ai thì cũng phải vậy thôi! Những người mình càng thương thì mình càng ít đề

23-06-2016
Mẹ con Đậu Đũa

Mẹ con Đậu Đũa

 Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm

01-07-2016