Ring ring
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 116 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 18

↓↓
- Rồi sẽ có cách, cứ chờ đó mà xem, tôi sẽ vặt đầu mụ.

bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Hình như anh cũng ghét mụ ta lắm thì phải?

- Không đâu, tôi chỉ hơi bực mình thôi, thế nhưng, tôi chịu được.

- Ờ,



Khôi Nguyên nhìn bộ dạng rụt rè của mình, ảnh không cười, nhưng hỏi mình theo cách quan tâm:

- Khi nãy cô sợ lắm phải không?

- Ừm,

- Đừng lo lắng quá! Chẳng phải tôi đã nói nhiều lần với cô rồi còn gì, đứng…



- Đứng trước mọi kẻ thù không được run sợ chứ gì? Tôi nhớ như in rồi.



Nói rồi mình mỉm cười.



Khôi Nguyên lại nhìn mình chăm chú khiến mình ngại ngần. Mình cúi đầu xúc cơm ăn một cách máy móc, tim mình đang đập loạn nhịp.



Hình như Khôi Nguyên biết vậy, nên ảnh đánh sang chuyện khác, ảnh nói:



- Người đàn ông mặt sẹo chúng ta tìm được rồi, lát nữa ăn cơm xong chúng ta sẽ quay lại căn nhà đó xem ông ta đã tỉnh lại chưa.



- Phải đó, tôi cảm thấy hồi hộp quá! Biết đâu từ ông Bính Lù sẽ có thêm manh mối đáng giá.



- Tôi lại không cho như vậy đâu, cái gã phàm phu tục tử đó liệu có thể làm ra được trò trống gì? E rằng chúng ta sẽ thất vọng thôi.



- Nhưng, chẳng phải chính ông ta là chiếc cầu nối giữa đám người Hoa bí ẩn kia và ông Trịnh Vỹ đó sao? Nói không chừng, từ ông ta có thể giải được biến số thứ nhất. Biết được mục đích thật sự ông Trịnh Vỹ mua đồi trà và xây dựng căn nhà đó.



- Cũng mong là như cô nói.



- Tôi ăn xong rồi, chúng ta đi thôi!



Mình đề nghị đi sớm về sớm.



Khôi Nguyên đồng ý, tụi mình đứng lên tính tiền, rồi quay trở lại căn nhà hột quẹt của ông Bính Lù.



---



“Cốc… cốc… cốc…”



“Cạch” – Tiếng mở cửa.



Vợ ông Bính Lù xuất hiện trước ngưỡng cửa, nét mặt sợ sệt. Thấy cô ấy có biểu hiện lạ, nên Khôi Nguyên hỏi ngay.

- Chú Bính đã tỉnh lại chưa vậy cô?

- Ông ấy… ông ấy…- Cô Lưu ấp úng.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? – Khôi Nguyên có vẻ hơi sốt ruột.

- Ông… ông ấy… đi… bỏ… bỏ đi rồi.

- Cô nói sao? Bỏ đi rồi?

- Ông ấy tỉnh dậy, thu dọn hành lý rồi đi luôn.

- Cô có biết chú ấy đi đâu không?

-Tôi… tôi không biết.



Mình quan sát thấy biểu hiện của Khôi Nguyên có chút thay đổi trên nét mặt, anh ấy có vẻ tự trách mình:

- Thôi hỏng rồi, tôi quá bất cẩn.

- Làm sao bây giờ anh Nguyên?

- Chúng ta về thôi Ngọc Diệp!



Đi được một đoạn mình mới hỏi Khôi Nguyên:

- Tại sao ông ta phải bỏ trốn?

- Có lẽ, do chúng ta bất cẩn để vợ ông ta nghe được chuyện chúng ta muốn điều tra ông ta, tỉnh dậy được vợ nói cho biết tin đó, nên ông ta chuồng rồi. Lỗi này là do tôi cả, khôn ba năm dại một giờ.



- Cũng không thể nói lỗi là do anh được.

-Thôi đừng nhắc đến chuyện này nữa, chúng ta cần về nhà tắm rửa, thư giãn một chút, rồi từ từ suy nghĩ cách giải quyết vấn đề này.



---



Mình vừa mới tắm xong, đang đứng sấy tóc trước mặt Khôi Nguyên. Có lẽ lúc đó mình không ý thức được là mình đang ở trong dáng điệu rất khiêu gợi. Mình mặc quần đùi và áo thun ôm sát người, bồ cũng biết rồi đó… cơ thể mình tuyệt nhiên là quyến rũ, điều này thì mình dám tự hào. Mình tuy có hơi đầy đặn, nhưng những đường cong thì vô cùng chuẩn xác; trời lại phú cho mình một mái tóc mây óng mượt, một khuôn mặt ưa nhìn rất có duyên. Phải vậy, nên Khôi Nguyên đang nằm trên ghế sofa, tay chống cằm, ảnh đang ngắm mình chăm chú.



Mình nhướng mày, nói với ảnh:

- Tôi tắm xong rồi, anh vào tắm đi.

- Cô đuổi tôi đi sao?

- Ơ, thì anh nói khi nào tôi tắm xong là đến anh còn gì.

-Tôi đang suy nghĩ về vụ án.

“Hừ, nhìn mình ngây ngất vậy, còn nói dối, đang suy nghĩ về vụ án…” Mình nói trong bụng.



Khôi Nguyên uể oải đứng dậy. Ảnh đã vào phòng tắm rồi, còn lại mình đứng một mình trong cái phòng khách rộng thênh thang.

Thời gian lặng lẽ lướt qua...

Màn đêm buông xuống đặc quánh, có lẽ chỉ mỗi đồi trà này mới như vậy thôi. Không một tiếng ếch nhái, tiếng côn trùng râm rang. Mọi thứ lặng như tờ, mình ngồi trên ghế sofa chỗ Khôi Nguyên vừa nằm lúc nãy. Mắt thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài khung trời tối tăm qua khung kín cửa ra vào, mình cần phải kéo tấm rèm che cửa lại…



Mình rón rén từng bước tới gần cánh cửa, nhanh tay kém tấm rèm lại…



Mọi thứ xảy ra trong chớp nhoáng.



Mình nhát trông thấy một cái bóng trắng đang đi ngoài sân.



“Á…á…á….á…”



Mình hét lên, rồi chạy thẳng ra sau nhà tắm đẩy cửa chạy vào với Khôi Nguyên.



Mình ôm cứng Khôi Nguyên lúc nào chẳng biết.



Khôi Nguyên không cử động gì, ảnh đứng như tượng đá.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh là tựa truyện teen nói về một loài hoa được coi là Cỏ Dại,

20-07-2016 15 chương
Ly cà phê nhạt

Ly cà phê nhạt

Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía

30-06-2016
Vàng mai

Vàng mai

Người ta đang bán mùa xuân. Người ta đang mua mùa xuân. Người ta trao nhau mùa xuân. Tôi

29-06-2016
Trúng lô

Trúng lô

Hắn rẽ đám người đứng lố nhố trước cửa Hội Đồng Xổ Số tỉnh cố len vào

23-06-2016
Thời đại số

Thời đại số

"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!"   *** "Bỏ cái

26-06-2016
Hồn Hoa

Hồn Hoa

Cuộc sống này, đối với tôi cũng chưa là dài, nhưng cái thú đi đây đi đó,

24-06-2016