Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 40 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 15

↓↓


bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Mình đi lấy khăn và một thau nước ấm mang lên, nhúng khăn vào nước ấm, vắt cho thật khô.



Mình muốn lau mặt cho ảnh.



- Không cần đâu. – Khôi Nguyên nói khô khốc.



Mình chẳng cần biết anh ấy có cần hay không, mình phải làm gì đó, dù cho ảnh có giận mình, ghét mình cũng được.



Ngọc Diệp dịu dàng, nâng đầu Khôi Nguyên lên để nằm trên đùi mình, sau đó lau mặt cho anh ấy mà giống như lau một bức tượng đá vậy. Bất giác Ngọc Diệp rớt nước mắt… Những giọt nước mắt như những viên ngọc trai rơi xuống khuôn mặt bằng cẩm thạch, rồi vỡ tan.



Mình cảm nhận được nội tâm của Khôi Nguyên. Mặc cho ảnh có ra sức che giấu cảm xúc thì mình vẫn nhìn thấy được mặt trái của nó. “Khôi Nguyên ơi! Đừng làm em sợ. Nếu anh mà có bề gì làm sao em sống nổi.” - mình đau đớn trong lòng khi nhìn bộ dạng đờ đẫn của anh ấy.



- Ngọc Diệp.

Khôi Nguyên bỗng cất tiếng gọi tên mình.



- Tôi đang nghe anh nói đây.

Mình lấy tay lau nước mắt.



- Cô đang khóc đó hả?



- Có đâu, hức hức…



- Vậy mà còn nói không à?



- Anh làm tôi sợ, anh có biết đâu...



- Sao tôi lại không biết! Tôi không bị làm sao đâu Ngọc Diệp, không thứ gì trên đời này có thể đánh đổ được tinh thần của tôi. Cô yên tâm đi.



- Tôi biết anh rất có bản lĩnh, nhưng anh cũng đừng bạt mạng như vậy chứ. Hãy nghĩ cho sức khỏe của mình, sức khỏe là tài sản quý giá nhất của con người. Nhỡ anh có bề gì thì sao còn giúp tôi được nữa. Hãy vì tôi mà ăn uống chút gì đó, ngủ một giấc rồi sau hãy nghĩ tiếp.



- Cám ơn cô Ngọc Diệp.



- Anh nằm yên nào, để tôi xuống nhà hâm nóng thức ăn cho anh.

Mình đỡ sau gáy anh ấy, cho ảnh tựa trên gối bông; nhưng Khôi Nguyên không đồng ý, anh ấy nắm lấy cổ tay mình giữ yên không cho mình đi đâu cả.



- Cứ để tôi nằm vậy đi, cảm giác thật là dễ chịu.



- Đùi tôi chứ có phải gối bông đâu. - Giọng mình run run.



- Thì chính vì đó tôi mới thấy dễ chịu, trong khi cô mỏi gần chết thì tôi sung sướng; như thế có được coi là một chiến thắng vẻ vang cho tôi không nhỉ?

Khôi Nguyên trêu chọc mình.



- A, anh lại đóng kịch. Giỏi lắm! Thủ đoạn thật ghê gớm.

Mình mỉm cười, lòng tràn đầy hạnh phúc.

---

Buổi sáng hôm sau,



Mình dậy sớm dọn dẹp nhà cửa, đã nhiều ngày rồi mình bỏ đi thói quen -cũng là thiên chức người phụ nữ đảm đang, đậm chất Việt Nam trong mình.



Còn Khôi Nguyên, sau “sự cố” ngày hôm qua đã thay đổi hẳn. Ảnh đang loay hoay trong nhà vệ sinh với bộ đồ tắm, và lưỡi dao cạo.



Lúc đó, mình đang ở trong căn phòng có sàn bằng gỗ - căn phòng mà ngày xưa Thế Anh và Hoài Phong đã ở.



Trong lúc dọn dẹp mình phát hiện thấy trên đầu tủ quần áo có vật gì đó sáng long lanh. Mình bắt ghế với lấy vật lạ đó, bất cẩn bị té ngã.



“Rầm”

Cả cơ thể đầy đặn của mình và cái ghế sắt đổ ập xuống sàn.



Mình bò dậy, mông nhức nhối ê ẩm rất khó chịu.



Điều kỳ lạ, là một lát sau Khôi Nguyên mới từ dưới nhà chạy lên, vào trong phòng xem chuyện gì đã xảy ra.



- Tôi bị ngã.

Mình giải thích cho anh ấy hiểu, mong sao anh ấy đừng mắng mình một trận.



- Cô có bị làm sao không?



- Chỉ hơi ê ẩm thôi.



Khôi Nguyên xem tình hình mình có vẻ ổn, anh ấy liền chạy vội xuống nhà dưới, chẳng biết để làm gì nữa, khoảng mười phút sau ảnh chạy lên lại, trên tay cầm theo cái đèn pin và cái kính lúp.



Mình tò mò hỏi Khôi Nguyên:



- Anh định làm gì vậy?



Khôi Nguyên không trả lời mình, thay vào đó anh ấy chui tọt xuống gầm giường. Khôi Nguyên ở lì dưới gầm giường gần mười phút, mới chịu thò đầu ra với nhân dạng bám bụi đến thảm hại.

Khôi Nguyên đưa cho mình xem thứ anh đang nắm trong tay.



- Đó là cây đinh mười?



- Đúng vậy.



- Nhưng tại sao nó lại bị gãy hơn một nửa rồi? Và lại được quét sơn nữa?



- Hừ, chuyện này phức tạp lắm đấy Ngọc Diệp à!



- Phức tạp ư? Nhưng rốt cuộc là chuyện gì?

- Chưa thể nói với cô lúc này được vì tôi vẫn còn đang phân vân.



Chương trước | Chương sau

↑↑
Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ

Tên truyện: Thử Yêu Côn ĐồTác giả: WinnyThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 42 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết

Tên truyện: Cặp Đôi Băng TuyếtTác giả: K.GThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 23 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Ngôi nhà trên cây

Ngôi nhà trên cây

Tôi trở lại quê hương sau hơn 10 năm xa cách, 10 năm không phải thời gian quá dài, nhưng

26-06-2016
Ngộ yêu tuổi 21

Ngộ yêu tuổi 21

(truyenngan.ccom.vn - Tham gia viết bài cho tập Truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Tiếng gào trong đêm

Tiếng gào trong đêm

"Rồi, hỏi hoài! Xét hết mấy cái thây rồi. Trừ khi nào họ nuốt vô bụng thì tao chịu

28-06-2016
Phía sau lưng

Phía sau lưng

Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu

30-06-2016
Em rơi

Em rơi

Có những lúc em đứng chông chênh trên gờ đá bằng một chân, tự thích thú khi chìm vào

24-06-2016
Những ngày mưa bay

Những ngày mưa bay

Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. *** Dành tặng tôi và

28-06-2016

XtGem Forum catalog