pacman, rainbows, and roller s
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 10 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 13

↓↓


bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Coi bộ mặt của cô kìa, mau giận thế sao? Tôi đùa đấy!



- Xin… còn không xin lỗi tôi?



- Tại sao tôi phải xin lỗi?



- Nói con gái như vậy là không được đâu, như vậy sẽ làm người ta buồn. Anh may mắn hơn người khác, anh sinh ra đã đẹp trai rồi. Còn người ta sinh ra không được như vậy, thì anh có quyền chê bai hay sao hả? - Mình bậm môi, trợn mắt đe nẹt ảnh.



- Tôi đã nói là mình đùa rồi mà. Thực ra cô cũng có đến nỗi nào đâu.

Giọng điệu của anh ấy cứ bằng bằng, trơ trơ, còn thái độ thì điềm nhiên phát ghét.



- Anh còn nói vậy? Có đùa cũng không được đùa kiểu đó. Lần sau mà còn tái phạm, tôi sẽ giận anh luôn đấy. - Mình đóng mặt giận.



- Được rồi, tôi thề, tôi hứa, tôi đảm bảo; lần sau sẽ không tái phạm, cô vừa lòng chưa?



Mình im lặng không nói gì, nhưng thực ra trong lòng mình đang rất sung sướng; một cảm giác lân lân khó tả.



- Thôi, anh làm việc của mình đi. Tôi đọc truyện đây!



Mình cầm quyển truyện ngồi đọc, còn Khôi Nguyên thì vừa ngồi uống rượu vừa suy ngẫm. Mình liếc qua thấy Khôi Nguyên đang trong tư thế: bắt chéo chân, tay bấm chóp mũi, - một đặc điểm đã trở thành thương hiệu của Khôi Nguyên; mình thường hay chọc anh ấy: “Anh bấm chóp mũi nhiều vậy không sợ mũi cà chua hay sao?” Ảnh đáp: “Nếu mũi cà chua thì tôi sẽ đổi nghề, thay vì làm thám tử tôi sẽ đi làm xiếc.”



Mình nói là đọc truyện nhưng chẳng tập trung được tẹo nào. Hết liếc nhìn Khôi Nguyên, lại nghĩ đến những tình tiết của vụ việc đang điều tra. Mình không dám viết thư cho ai, vì sợ anh ấy phát hiện; những bức thư này mình viết khi không có ảnh. Mình đã lỡ hứa với Khôi Nguyên: “Tạm thời không tiết lộ chuyện điều tra cho ai biết. ”Nhưng mình nghĩ không nhất thiết với ai mình cũng sẽ giữ kín, đặc biệt là với anh hai mình, với cô bồ của mình, với sơ Bình; những người rất gần gũi thân thiết đối với Ngọc Diệp.



Khôi Nguyên vẫn tiếp tục động não, anh ấy ngồi bất động như tượng đá; mình nhìn xéo qua khuôn mặt sắc sảo của anh ấy, từng đường nét đẹp như Phan An, Tống Ngọc. Đôi lúc mình có những suy nghĩ rất kỳ quặc về anh ấy, mình nghĩ anh ấy đến từ một thế giới khác, anh ấy là nhân vật chỉ có trong tiểu thuyết thôi. Mà những nhân vật trong tiểu thuyết cũng chưa chắc hấp dẫn bằng anh ấy. Vì tiểu thuyết là nhân vật hư cấu, còn ảnh là người thật việc thật.



---

Mình thức dậy nhìn đồng hồ, thấy đã gần 10 h sáng.



Trên người mình đắp một tấm chăn dày, mình chẳng thể nhớ nổi đã ngủ từ lúc nào trên ghế sofa. Chỉ biết chắc một điều: Khôi Nguyên đã đi lấy chăn đắp cho mình.



Người mình uể oải ghê lắm! Chỉ muốn vùi vào chăn ngủ thêm một giấc nữa; hai mắt cay xè, cổ họng đắng nghét; những dấu hiệu của sự mệt mỏi do phải lao tâm lao lực quá sức. Nếu có trách thì nên trách mình sinh ra vốn đã có thể trạng yếu đuối; không được như những người bình thường.



- Anh Nguyên ơi!

Mình gọi lớn.



- Cô đã dậy rồi sao?

Khôi Nguyên nói vọng từ dưới nhà bếp lên.



- Đã dậy rồi, nhưng muốn ngủ lại quá!

Mình rúc đầu vào gối, chỉ muốn nướng thêm một giấc nữa.



Khôi Nguyên từ dưới nhà bếp đi lên, trên tay anh ấy đang bưng một ly sữa ca cao nóng.



Ảnh lại ngồi phía dưới chân mình, đặt ly sữa xuống bàn, sau đó lấy từ trong túi ra quyển sổ tay, chăm chú nghiên cứu, ghi chép.



- Xít chân vào một chút xem nào!

Ảnh đánh nhẹ lên chân mình.



Mình rụt chân lại để một khoảng cho ảnh ngồi được thoải mái hơn.

- Anh dậy từ lúc nào vậy? Con người của anh không biết mệt hay sao hả trời?

Mình nói chuyện với anh ấy trong lúc đầu tóc của mình rối như tổ quạ.



- Nếu tôi mà cũng giống như cô thế giới này có mà loạn mất. Tôi chưa từng thấy ai trên đời này tham ăn và lười biếng giống như cô vậy.

Mình tung chăn bật dậy, phóng tia mắt lườm Khôi Nguyên.



- Đâu có cần thiết phải, bậm môi như vậy chứ.



- Anh nha, mới sáng đừng có chọc tôi.



- Người như cô mà không dùng biện pháp mạnh thì liệu cô có chịu bò dậy hay không hả? Cô đúng là một con sâu ngủ thứ thiệt, làm tôi cả một đêm vật vã với của nợ cô đấy!



- Sao anh không thức tôi dậy?



- Nếu thức được cô dậy thì có còn gọi là cô nữa không? Thiếu điều tôi muốn bế cô lên gác, ném cô xuống giường cái rầm cho đã tay mới hả dạ. Đáng tiếc là trọng lượng của cô quá khủng khiếp nên tôi đành bó tay đó thôi.



- Vậy tối qua anh đã ngủ ở đâu?



- Còn ở đâu nữa. Tôi phải nằm la lết dưới nền nhà để chăm cho cô đấy!



- Đáng đời anh lắm! Ai biểu hay trêu chọc tôi.

Mình cười rất đắc ý. Cũng không hiểu từ bao giờ mình có những cử chỉ giống hệt Khôi Nguyên.



- Cũng không thể cho là tôi phí sức được. Vì tôi biết cách ăn ở nên được trời giúp. Đêm qua, tôi đã phát hiện được một chuyện hết sức trọng đại. Có thể nói đó là một chuyện hết sức bí mật.

Khôi Nguyên làm ánh mắt tinh quái.



- Chuyện bí mật? Của ai?



- Còn của ai vào đây nữa. Trong nhà này chỉ có tôi và cô, tôi thì không có bí mật gì rồi. Nhưng mà ai kia thì...ồ, thật là thú vị.



- Anh nói mau đi! Đêm qua anh đã làm gì tôi hả? Lần trước chẳng phải tôi đã cảnh báo anh rồi sao? Tôi là hàng cấm! Anh lại dở trò sao?

Mình hốt hoảng lấy chăn trùm kín người, nói năng như con điên.



- Cô bị làm sao vậy? Cô nghĩ tôi là ai mà dở ba cái trò đó.



- Trong khi ngủ, tôi đã nói mớ gì sao?

Mình tỏ ra sốt ruột.



- Cô lại thế rồi, uống sữa đi rồi tôi kể cho nghe.



Chương trước | Chương sau

↑↑
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết

Tên truyện: Cặp Đôi Băng TuyếtTác giả: K.GThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 23 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Giữa Cơn Gió Lốc

Giữa Cơn Gió Lốc

Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay

22-07-2016 20 chương
Thằng bé

Thằng bé

Đến con chó cũng còn có một cái tên.... *** - Ăn cướp! Bà con ơi, ăn cướp!!! Ông

30-06-2016
Con đã lớn rồi

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ

29-06-2016
Đề Thi Đẫm Máu

Đề Thi Đẫm Máu

Tên truyện: Đề Thi Đẫm MáuTác giả: Lôi MễThể loại: Truyện Ngôn TìnhTình

20-07-2016 43 chương
Và như thế em yêu anh

Và như thế em yêu anh

Một tình yêu hơn 2 năm sẽ phải kết thúc. Đã có quá nhiều bất ổn. *** 1. Phải

01-07-2016
Tình bạn của rái cá

Tình bạn của rái cá

Tuyết rơi liên miên nhiều ngày đêm trong tháng Giấc ngủ lớn. Một cơn bão khủng khiếp

24-06-2016
Lời thương chưa ngỏ

Lời thương chưa ngỏ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016