Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 30
5 sao 5 / 5 ( 75 đánh giá )

Trinh Nữ Báo Thù - Chương 30

↓↓
Dưới cơn mưa, có hai hình bóng loáng thoáng trong màn đêm. Hận thù, dục vọng, đau khổ, tuyệt vọng, mọi thứ hầu như đều đã phơi bày trong hai con người. Dưới ánh chớp của đêm, những tia sét chớp ngang để lộ rõ nhân ảnh dữ tợn của Trí, trên tay cầm cây kéo vung lia lịa không ngớt vào Dũng.

- Anh hai! Hãy nghe em nói!! Đừng tiếp tục như vậy!!

- Đừng nhiều lời!! Chỉ cần mày chết đi là mọi thứ sẽ thuộc về tao! Ngay cả sự thật mày vừa mới tiết lộ cũng sẽ chẳng ai biết!

- Xoẹt! Hự!! – Một vết thương khá sâu xuất hiện trên gò mà của Dũng.

bạn đang xem “Trinh Nữ Báo Thù ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Bộp!!!.

Sau khi được Trí tặng một vết thương khá sâu trên mặt, Dũng đã nhanh chân đá hắn một phát văng ra xa.

- Tệ thật! Anh ấy bị thương như thế mà vẫn nhanh được sao? – Dũng nghĩ thầm.

- Yah ah..ah!!! – Trí vẫn tiếp tục xông vào Dũng.

- Nếu anh không dừng tay lại thì đứng trách tôi!!! – Dũng lớn tiếng.

- Ọc! Hự!! A a a a a a...!!!!! – Quá nhanh tay, Trí đã phóng thẳng cây kéo đâm sâu vào vai Dũng.

- Ha ha!!! Ngây thơ quá đó Dũng!! Mày nghĩ tao chỉ biết có thế thôi sao?!

- Bốp!! Bốp!!Hự! – Trí lao đến bồi thêm hai cú đấm vào mặt Dũng khiến anh ngã nhào ra đất.

Kế đến hắn dùng chân giẫm lên cây kéo ấn mạnh vào vai Dũng.

- A a a a a a a....!!!!! – Dũng quằn quại thét lên đau đớn.

- Cảm giác thế nào?! Đau lắm phải không?!Tại sao lại không kêu cứu?.

- Ư..ư..! Anh... hai! Hãy... từ bỏ đi! Không có... kết quả đâu! Em xin anh....!

- Thằng khốn!!! Đến lúc này mà mày vẫn nghĩ rằng tao sẽ quay đầu sao?!

- Có...thể mà! Có thể...mà! A a a a...!

Cây kéo lún quá sâu khiến Dũng không thể nào nói được nữa, cuống họng chỉ chực trào từng ngụm máu tươi.

- Bụp! Hự! – Nhân lúc Trí không để ý, Dũng dùng chân đạp ngay đầu gối bên kia của hắn khiến Trí mất thăng bằng ngã vật xuống.

Hắn lảo đảo đứng dậy, dường như chỉ chờ có thế, Dũng dùng hết sức bình sinh của mình đứng dậy và lao thẳng người về phía Trí.

- Bốp!!!! Hự!! Á! – Cả hai cùng lao người xuống vực.

- Phặt!

Không, vẫn còn một người trụ lại được, người đó chẳng ai xa lạ chính là Trí, hắn đã kịp thời bám lấy phiến đá bên bờ vực. Dường như sững lại đôi chút hắn vội quay đầu nhìn xuống bên dưới, thấy Dũng đã bám lấy một phiến đá khác và cách hắn chừng vài centimet.

- Chẳng lẽ nó muốn chết chung với mình sao? Thằng này đang nghĩ gì vậy? – Trí thì thầm.

Vài phút sau, Trí đã trèo lên khỏi miệng vực. Hắn lặng lẽ nhìn Dũng, thấy anh vẫn bám lấy phiến đá và đang cố trèo lên. Chi tiết này, hình ảnh này, đập vào tâm khảm hắn, len lỏi đến tận tâm hồn.

Kí ức là một điều gì đó khó diễn tả, nhiều khi ta cố gắng tìm quên nhưng vẫn không thể nào quên được, một hình ảnh đã khắc cốt ghi tâm khiến cho nhiều năm về sau vẫn còn cảm thấy xao động.

- Anh hứa là sẽ bảo vệ em suốt đời nhé!!. – Dũng cười híp mắt, nụ cười trong sáng đến bất ngờ....

- Anh hứa sẽ bảo vệ em suốt đời! Cho dù có chết đi cũng sẽ không quên lời hứa này! Mãi mãi không quên.....

- Mãi mãi không quên.....mãi mãi không quên..... không quên...

Lời nói ngày xưa vẫn cứ vang vọng mãi trong đầu khiến hắn cảm thấy đau nhói ở tim, lồng ngực như muốn nổ tung ra. Hắn ôm chặt lồng ngực, quỳ gục xuống ngay tại chỗ.

- Đau quá! Tại sao lại thấy đau như vậy?! – Trí thì thào.

Trong thời gian đó. Dũng đã trèo lên gần đến nơi nhưng do phiến đá phía trên quá nhỏ bé khiến anh không thể nào bám lấy hết trọn bàn tay, vết thương ở vai khiến Dũng gần như mất hết sức lực. Giờ phút này xem như Dũng đã cầm chắc cái chết.

- Có lẽ phải như thế thôi! Mình cảm thấy mệt mỏi quá rồi! Buông tay thôi. – Dũng tự nhủ lòng.

Và rồi Dũng khẽ buông tay, phó mặc cho số phận, chỉ cần như thế thôi sẽ kết thúc một đời người, không còn gì để hối tiếc. Dũng nhắm mắt mỉm cười và chờ đợi tử thần gọi tên mình.

Nhưng....

- Phặt!....

Cánh tay thô kệch quen thuộc bao năm vẫn không thay đổi một lần nữa đã giang ra.... nắm trọn lấy bàn tay không còn nhỏ bé như ngày xưa.

Có thể niềm đam mê, tham vọng và dã tâm sẽ làm thay đổi một con người nhưng có ai đó nghĩ rằng quá khứ sẽ mãi mãi không thay đổi cho dù ta cố xua đuổi nó như thế nào hay không? Và sự thật đã chứng mình điều đó.

Dũng mở to đôi mắt, ngơ ngác nhìn Trí, ánh mắt của hắn vẫn lạnh lùng. Nhưng Dũng không hề để ý đến ánh mắt đó, anh khẽ mỉm cười.

- Cám ơn anh hai!

- Không cần cám ơn!! Tao chỉ không muốn mày chết dễ dàng như vậy!. – Trí từ tốn.

Sau khi được Trí kéo lên, Dũng mệt lả người nằm phục xuống đất, vết thương ở vai khiến anh thở không ra hơi, lúc này trời mà có sập xuống anh cũng chẳng đứng dậy nổi.

Trí cũng không khá hơn Dũng, hắn mệt mỏi ngả người tựa lưng vào tảng đá gần đó, hơi thở dồn dập đến khó tả, nhìn Dũng nằm trơ như khúc gỗ khiến hắn phải suy nghĩ.

- Thằng khốn! Tại sao lại không phòng bị gì hết?! Nếu mà bây giờ tao ra tay thì mày chết chắc. Ôi chao! Sao lại đau thế này! Không khéo mình chết mất!.

- Anh hai! – Bất ngờ Dũng lên tiếng. – Có phải anh vẫn nhớ đến lời hứa?! Vì vậy mà anh đã cứu em phải không?!.

- Im đi nhóc!! Đừng quá tự đề cao mình như vậy!! Tao không tốt như mày nghĩ đâu!! – Trí lớn tiếng.

- Anh đừng có chối nữa! Lớn tiếng như thế không phải là đang phủ nhận sao?! – Dũng mệt nhọc mỉm cười.

- Này thằng khốn!!! Mày đang cố làm gì thế hả?!! Tao có thể giết mày ngay bây giờ đấy!! – Trí đứng bật dậy ôm vai từ từ tiến về phía Dũng.

Trong giây phút đó, rất nhanh và khẽ, hắn thoáng liếc nhìn về phía cánh rừng, điều gì đã khiến khóe môi bất chợt mỉm cười rồi vụt tắt.

Còn Dũng thì vẫn nằm đó không nói gì, yên lặng nhắm mắt và chờ đợi. Điều đó làm Trí tức điên lên, hắn không hiểu tại sao Dũng lại cứng đầu như thế, rốt cuộc thì hắn và Dũng ai cố chấp hơn ai. Tận sâu trong tâm hồn Trí dường như có hai nhân cách đang cấu xé lẫn nhau, làm hắn càng trở nên điên loạn và từ từ mất hết lý trí. Cuối cùng cái nhân cách yếu ớt đã tan biến nhanh chóng cũng như lúc nó mới xuất hiện. Đó cũng là lúc Dũng phải đối mặt với cái chết một lần nữa.

- Phụp!! Hự! A a a a a a a!!! – Trí bỗng nhiên rút mạnh cây kéo ra khỏi bờ vai Dũng khiến anh đau đớn thét lên kinh hoàng.

Lần này tử thần đã thực sự gọi tên Dũng, anh không còn cơ hội để thoát.

- Mày chết đi Dũng!!! Yah..ah!!!! – Trí thét lớn vung cao cây kéo và....

- Đoaàng..!!!! Hực!! – Một tiếng súng vang lên chói tai kèm theo một tia đạn bay thẳng vào cổ Trí.

Tròng mắt Trí trợn trắng, toàn thân co giật, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến đầu óc hắn trống rỗng, theo bản năng hắn đưa tay chộp lấy vết thương trên cổ. Máu vẫn cứ tuông không ngừng chảy tràn từ trên tay xuống ngực, hắn vẫn cứ mặc kệ, cố gắng lê từng bước chân đến miệng vực.

Lúc này Dũng đã dần trấn tĩnh, phát hiện điều gì đó rất lạ ở Trí, bàn tay của hắn đang cầm là....lưỡi kéo. Điều gì đã khiến bạn đau lòng và xúc động? Đã có ai làm điều đó với bạn chưa?Bạn có nhớ không? Hay bạn đã từng?. Đối với Dũng điều này làm con tim anh chùn lại, cảm thấy nghẹn ngào ở cổ, cố nói gì đó nhưng lại không thành tiếng. Cho đến khi Trí lao người xuống vực thì.....

- Không...!!!!! Anh hai!!!!. – Dũng điên cuồng hét lên và dùng hết sức lao thẳng đến bờ vực.

- Phặt!

Giờ đây tuy hoàn cảnh đã đảo ngược nhưng tình cảm vẫn không thay đổi, cánh tay nhỏ bé ngày xưa bây giờ đang nắm chặt bàn tay thô kệch.

- Anh hai!! Cố lên! Đừng buông tay!!

- Muộn rồi! Đây là cách tốt nhất để anh đền tội! Đừng cố gắng nữa Dũng!!

- Không!! Đừng bỏ em anh hai! Đừng mà!! – Dũng mếu máo.

- Tha thứ cho anh! Anh không phải là người anh tốt! Vĩnh biệt...! – Trí mỉm cười, nụ cười trong nước mắt.

- Không...!!!!! Đừng mà!!! Anh hai...!!!!!

Trí buông tay rơi thẳng xuống vực, trong giây phút cuối cùng hắn đã cười thật tươi và thét lớn.

- Hãy sống sao cho tốt nhé Dũng!!! Thay anh chăm sóc chị Dung...!!!

.......

- Hu hu hu!!! Anh hai...!!! – Dũng tức tưởi rên xiết.

Cùng lúc đó Tín và Lan đã chạy đến bên Dũng.

- Này Dũng! Có sao không?! Cậu ổn chứ?. – Tín hỏi dồn.

- Là anh? Chính anh đã cướp cò phải không?! – Dũng gắt

- Đúng! Là tôi! Tại vì tôi thấy hắn muốn giết anh nên tôi đã bắn! Bộ không đúng hay sao?! – Tín ngơ ngác.

- Khốn kiếp!!! Anh có biết mình đã mắc phải sai lầm không hả?!! – Dũng bật dậy hai tay nắm lấy cổ áo Tín xốc lên. – Tại sao anh không chịu nhìn cho kỹ?!! Anh ấy cầm lưỡi kéo chứ không phải cán kéo!! Tại sao?! Tại sao anh không chịu nhìn hả?!!.

- Thật... thật vậy sao?! – Tín lắp bắp. – Tôi cứ nghĩ rằng cậu sắp bị hắn giết nên tôi... tôi không ngờ hắn cố tình làm như vậy. Xin lỗi...!

Nhìn thấy thái độ của ân hận của Tín, Dũng cũng không muốn nặng nhẹ thêm nên buông ra. Lan đứng lặng nãy giờ nhìn Dũng không lên tiếng, chợt thấy bờ vai anh đầy máu tươi cô vội vàng xé lấy mảnh áo trên người bước đến gần băng bó cho anh bỗng Dũng lên tiếng hỏi.

- Em là Nhạn phải không?!

Lan lặng người khi nghe Dũng hỏi.

- Phải.

- Chính em đã giết cha mẹ tôi đúng không?! – Dũng lạnh lùng nhìn về phía khác.

- Vâng! Là em! Anh rất hận em đúng không?

- Hận thì có làm gì được đâu! Mà em đã là người chết thì có hận cũng chẳng ích gì.

Lan khẽ cuối đầu và tiếp tục băng bó cho Dũng.

- Vợ tôi còn sống không?! Hay là đã chết!

Lan vẫn không hề ngước lên nhìn Dũng, có lẽ khóe mắt đã ướt đẫm.

- Không! Cô ấy vẫn chưa chết! Chỉ có điều đang hôn mê thôi.

Dũng lặng lẽ quay sang nhìn Lan, thấy đôi vai gầy đang run lên, anh muốn ôm cô vào lòng nhưng không biết là vì Nhạn hay là vì Lan nên thôi. Dũng tiếp.

- Trả thù xong rồi sao cô còn ở đây?! Không đi đầu thai cho rồi!

- Cô ấy ở lại là vì anh đó!! – Tín tức tối vì thái độ của Dũng nên lên tiếng.

- Vậy sao? Sao cô đối xử với tôi tốt vậy? Lúc cô giết cha mẹ tôi, cô có nghĩ đến tôi không?. – Dũng không để ý đến Tín, vẫn giữ thái độ lạnh lùng nhìn Lan.

Chương trước

↑↑
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Mặn mòi vị biển

Mặn mòi vị biển

Vân bần thần nhìn ra biển, biển xanh ngút ngàn tầm mắt. Những con sóng quặn trào trồi

24-06-2016
Niềm quên quen thuộc

Niềm quên quen thuộc

Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa

29-06-2016
Mưa cuối mùa

Mưa cuối mùa

Đó là ngày mưa dài giăng phố cổ. Con đường Hà Nội nhòe theo lối. Nguyên đếm từng

01-07-2016
Những ngày mưa bay

Những ngày mưa bay

Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. *** Dành tặng tôi và

28-06-2016
Con tàu chở tình yêu

Con tàu chở tình yêu

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia

23-06-2016
Ấu thơ tươi đẹp

Ấu thơ tươi đẹp

"Những đêm như thế này em cũng không ngủ. Em sợ khi mở mắt thức dậy đã nhìn thấy

24-06-2016

Old school Easter eggs.