XtGem Forum catalog
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 20
5 sao 5 / 5 ( 29 đánh giá )

Thành Phố Mùa Tuyết Tan - Chương 09

↓↓
Ở Hà Nọi, trời đột ngột trở lạnh, là cuối thu nhưng tiết trời đã se lạnh của đầu đông. Đã một tuần trôi qua, Liễu suốt ngày ăn rồi ngủ, chán thì xem tivi. Sự nhiệt tình trong cuộc sống đã tụt dốc không phanh. Mọi người được bữa xả hơi, nhận ra sự bê tha của Liễn liền vực cô dậy để hỏi cho ra nhẽ.

-Gì chứ? Tớ bị đuổi việc rồi.

Mọi người ai nấy đỏ toàn tập. Đuổi việc? Ánh mắt từng người giao nhau, chung một ý nghĩ “không thể tin được.” Cũng pahir người suốt ngày hăm hở cầm máy ảnh đi trộm tin tức, bận rộn không có thời gian nghr ngơi. Đáng ra phải được thưởng chứ? Người làm việc chăm chỉ như vậy tự dưng kêu đuổi việc thì ai tin chứ?

Liễu nằm trườn ườn trên ghế xô-pha, mắt nhắm mắt mở. Ở trong đám dễ thấy Trang đang đăm chiêu suy nghĩ, có chút bất lực bộc lộ trên khuô mặt. Huyền đánh đét vào mông Liễu:

bạn đang xem “Thành Phố Mùa Tuyết Tan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-Dậy! Dậy đi xin việc đi chứ! Định nằm ăn bám bạn bè à?

Liễu có vẻ uể oải:

-Ai cần thuê trợ lý không? Tớ chấp nhận mức lương bèo bọt.

-Hòa phẩy tay: -Cậu thì làm gì được chứ?

Liễu nhìn Hòa, đôi mắt sáng quắc. Cô ngồi bật dậy đày khí thế làm mọi người giật mình:

-Hòa này! Cậu nhận tớ làm trợ lí đi. Ít ra 5 năm trong ghề, tớ cũng quen nhiều ông “bầu sô”. Có show nào tớ kéo về cho cậu. Tiền hoa hồng tớ lấy rẻ lắm… 20% số đó là được.

Mến giơ tay bốp vào đầu cô, lắc đầu, vẻ không thể chấp nhận được ý kiến kia:

-Bad idea thế mà cậu cũng nghĩ ra được. Cậu biết lượng fan của Hòa bây giờ là bao nhiêu không? Hào đâu cần cậu quảng bá danh tiếng chứ!

Mắt Liễu thộn ra. Cô đứng phắt dậy, Huyền ngơ ngác:

-Đi đâu thế? Đang nói chuyện cơ mà…

-Đi đâu nữa! Lấy máy tính xem lượng fan của Hòa bây giờ là bao nhiêu..

Không đợi mà mọi người đồng loạt giơ nắm đấm lên. Liễu lại ngồi xuống ghế, thu mình lại chờ phán quyết của mọi người. Ánh gãi gãi mũi:

-Cậu nộp đơn xin việc ở đâu chưa?

Liễu gật đầu thở dài: -5 hồ sơ gửi 5 nơi. Đang chờ kết quả. Đúng là nhân tài không có đất dụng võ. Nhân thời gian rảnh rỗi, chúng ta tổ chức đi đâu chơi đi…

Trang đem sữa chua ra cho mọi người, nhăn mặt:

-Cậu bị đuổi ciệc tất nhiên rảnh chứ mọi người đâu có rảnh.

Oanh vì chuyện tình cảm với Ngọc Minh mà cô quên béng đi chuyện sức khỏe của Liễu. Cô bỗng run chân ngồi sụp xuống ghế. Mọi người bất ngờ chạy ra nhìn:

-Cậu sao thế? Sao sắc mặt khó coi thế?

Oanh ngẩm lên nhìn Liễu chằm chằm. Rõ ràng là Liễu cảm nhận thấy điều gì không ổn từ khi cô bị ngất ở bệnh viện. Liễu xua đi những thứ không hay trong đầu mình. Oanh cứ nhìn làm cô bói rối, cô lặp bặp:

-Sao cứ nhìn tớ thể?

Oanh thu đôi mắt mình lại, trong đầu đang phân tích tính toán mọi việc rồi lên tiếng:

-Tớ không sao.Tớ tháy nhân cơ hội này đi chơi một chuyến cũng được.

Oanh không có ý đinh nói cho Liễu biết bây giờ. Tự dưng bây giờ gặp Liễu rồi nói trong đầu cậu có khối u hay trịnh trọng tuyên bố “cậu bị u não”. Làm sao cô có thể mở miệng được? Dạo này không thấy Liễu kêu đau đầu nhưng bệnh này nhất định phải phẫu thuật mới có khả năng sống sót. Trước hết phải để cậu ấy có tinh thần thật vững vàng, khỏe mạnh mới được.

Nghe Oanh nói, mọi người cũn ngồi xuống suy ngẫm:

-Hay chúng ta đi biển đi. Đà Nẵng hoặc Nha Trang cũng được. Ở trong đó thời tiết rất đẹp.

Mến gật đầu mau lệ. Cô cũng ddangmuoons trốn Việt Anh. Cả năm làm việc, cô chưa xin nghỉ phép buổi nào. Bây giờ xin phép vài ngày chắc là ok.

-Mai là cuối tuần rồi. Vậy mai chúng ta suất phát luôn cho nóng.

-Nhưng…nhưng…

Hai tiếng “nhưng” thốt ra từ miệng Ánh và Hòa lập tức bị nghẹn trong họng khi đồng loạt ánh mắt mang hàm ý “thử không đi xem, biết tay nhau” chiếu thẳng lên người. Không khí trong phòng khách được chỉnh điều hòa ấm áp. Ánh và Hòa không lạnh mà run. Hai người đồng loạt phất tay:

-Ok đi. Đi không tiếc nuối.

Dù nói vậy nhưng trong đầu Hòa vẫn rủa “mẹ nó chứ, đây là ép buộc chứ nghỉ mát cái nỗi gì…”

Không phải cô không muốn đi cùng bạn bè nhưng ai bảo họ chọn đúng ngày thu âm MV mới của cô chứ. Hòa trút sự khó chịu bằng việc chạy bộ trên máy tập. Phòng thể dục kèm luyện võ ở dưới tầng hầm của ngôi nhà, khá rộng rãi, có chia ngăn để chơi bi-a, boxing và luyện đánh gôn ở cự ly gần.

Đến khi mệt vã mồ hôi cô mới chịu dừng, đi tắm rồi vào phòng ngủ. Áp lực đã được giảm đi nhiều.

Một bình minh tinh khôi mát lành. Những hạt sương long lanh đón nắng hồng. Huyền bận bịu hơn với công việc buổi sáng như với danh nghiwxa là chị cả trong nhà lo cho đàn em được no bụng. Mọi người quyết định ăn sáng xong sẽ về phòng lấy đồ. Vì chỉ nghỉ hai ngày nên không cần mang nhiều đồ. Đến nời thiếu gì mua đó.

Huyền phân mỗi người một việc để dọn qua căn nhà. Ít ra không ai muốn khi trở về, đón mình là một căn nhà bụi bặm hay ít ra là có mùi khó chịu xông lên. Nhiiemj vụ cuối cùng mà người dậy muộn nhất sẽ phải làm là đổ rác. Và việc đó được trao cho Hòa.

Hòa hậm hực bê thùng rác ra cửa, vì không ai thèm giúp cô mở cổng nên cô đành dừng lại. Loay hoay một lúc cô bên được nó ra trước cổng nhà. Đường đang yên ắng bỗng từ đâu ra một anh chàng đang chạy bộ, mặc đồ thể thao, đeo tai nghe. Nói là chạy bộ nhưng không nhanh đến mức đó. Như kiểu anh ta chạy đua maratong vậy. Hào vừa bước chân ra khỏi cổng thì anh ta lao tới. Hòa bất ngờ ngẩng lên nhưng không còn thời gian để tránh. Cơ bản là vì anh ta cũng không kịp phanh lại. Anh ta đâm sầm vào cô. Rác rưởi trong thùng cũng theo đó mà ập lên người cô không thương tiếc.

Thế là xòe, thế là nằm hiên ngang giữa đường, ngắm trời, ngắm gió. Hòa chưa kịp định hình rõ ràng chuyện vừa xảy ra thì mùi rác trong thùng đã ập vào mũi cô. Hòa bừng tỉnh, bỏ luôn hiện trường đứng dậy, đang phủi bụi. Một sự ngẫu nhiên, hai người cùng phụt ra y chang câu nói:

-Cô (anh) mù hả? Không thấy người ta à? Thật là sui sẻo!!!

Hòa mặt đỏ gay, cô đang cực kì tức giận. Anh ta cũng không kém, vừa ngửi mùi trên tay vừa nhăm mặt. Nhưng anh thấy cô gái này quen quen, hình như đã thấy ở đâu đó. Chẳng lẽ…

-À. Đúng rồi. Cô là ca sĩ Kinzu phải không?

Hòa đang điên người, không giữ hình tượng nữa:

-Đúng thì sao mà không đúng thì sao?

Đột nhiên có tiếng nhạc phát ra. Là của anh ta. Nhưng bài này là của cô mà. Anh ta đang nghe nhạc của cô. Hòa tròn mắt ngạc nhiên. Anh ta liếc qua màn hình điện thoại.chỉnh lại tai nghe rồi chạy vội đi.

Hào cứng họng. Tức lộn ruột. Anh ta đâm vào cô thế mà một lời xin lỗi cũng không thèm nói. Cô bực mình văng tục một câu:

-Mẹ kiếp! Sáng ra đã gặp sui sẻo.

Mọi người thấy Hòa đi vào thì lập tức tránh xa vì có mùi thật kinh khủng. Huyền nhăn mặt:

-Cậu thay mèo lục thùng rác đó à?

Mắt Hòa hiện rõ tia lửa điện, gằn giọng:

-Có tin mình giết cậu không???


Chương trước | Chương sau

↑↑
Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19 là một câu chuyện tuổi teen rất hay được viết bởi 2 tác giả là

22-07-2016 2 chương
Điệu Slow Trong Thang Máy

Điệu Slow Trong Thang Máy

Với Điệu Slow trong thang máy đã thoát ly khỏi các tiểu thuyết ngôn tình hàng loạt

26-07-2016 1 chương
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Truyện Dạy Dỗ Vị Hôn Phu có cốt truyện hơi lạ so với những truyện teen cùng thể

22-07-2016 50 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Khe cửa sổ mùa đông

Khe cửa sổ mùa đông

Tôi nhìn bàn tay mình, bàn tay cố thản nhiên để không xiết tay Hoài An chặt quá, để

24-06-2016
Gấu bông Carmen

Gấu bông Carmen

Ba năm trước, Ashley con gái tôi bị ung thư. Sau cuộc đại phẫu thuật, con bé trở nên

01-07-2016
Tôi thích Sida

Tôi thích Sida

Thiếu nữ hớn hở: - Cần Sida. Cần ngay lập tức! Bác sĩ há hốc mồm: - Thứ ấy tôi

01-07-2016
Đêm kinh hoàng

Đêm kinh hoàng

(khotruyenhay.gq) - Phương mới chuyển về trọ ở khu phố này. Khu phố vốn khá tách biệt

01-07-2016
Lá thư gửi bố

Lá thư gửi bố

Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh

29-06-2016
Trăng Lạnh

Trăng Lạnh

Con đường nhỏ dẫn vào xóm lao động nghèo buổi chiều mưa thật lầy lội.

24-06-2016
Cơ hội nhỏ nhất

Cơ hội nhỏ nhất

Lời khuyên của cha rất thực tế, nhưng cũng thật đau lòng cho tôi, bởi lẽ, trường

30-06-2016