Old school Swatch Watches
Ranh Giới

Ranh Giới


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 36
5 sao 5 / 5 ( 138 đánh giá )

Ranh Giới - Chương 26

↓↓
Điều giản dị.

****

_Ai vậy nè ??? - Thằng Hòa đầu tóc bù xù, ngó ra tròn xoe mắt.

_Bạn tao - Ngó điệu bộ của nó tôi suýt phì cười.

bạn đang xem “Ranh Giới ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

_Chào bạn, mình là ...

_Rầm ..!!! - Nàng chưa kịp nói hết câu thì nó đóng sầm cái cửa lại, tôi với nàng nhìn nhau bối rối, thấy trong nhà loạt soạt và nghe tiếng Hòa hô hoán.

_Dậy dậy ! Hiếu nó dẫn em nào về xinh lém !

"Bố khỉ, chắc nhà lại như cái bãi rác, và mấy ông lại đang bát ngát bao la" Tôi nghĩ thầm trong bụng, biết thế đã chẳng đưa nàng về đây làm gì.

_Có bạn gái mà giờ mới dẫn về đây ra mắt xóm sao ? - Anh Long cách mấy dãy cũng ngoái ra nhìn, rồi cả cái Hồng cũng nhoai ra hóng, rồi lại thêm mấy cái đầu nữa thò ra thụt vào, xóm trọ đang yên tính bỗng xì xào huyên náo. Cứ như chuyện tôi dẫn bạn về chơi là một sự kiện trọng đại lắm không bằng.

_Không ạ ! Em ...! - Tôi đỏ mặt gãi tai, quay sang nàng cũng đang đỏ mặt không kém.

_Hello bạn ! Mình là Thanh. - Thằng Thanh chắc mới ăn vận lại quần áo chỉnh tề bước ra đon đả.

_Mình tên Ngọc, thấy Hiếu có kể chuyện về các bạn rồi, giờ mới được gặp - Nàng mỉm cười.

_Bạn vào nhà đi, trời đang rét mà ! - Cu Hòa đang vuốt lại mái tóc, chắc vừa chạy vào vuốt nước, nên đầu bết lại vì mấy ngày không gội, lấm tấm toàn gầu, nom phát kinh lên được.

Nàng có vẻ hơi ngại ngùng, nhưng cũng bước vào phòng, tôi bước theo, đi qua thằng Thanh thì nó ghé vào tai gằn thầm mấy câu :

"_Con tó này, vãi thật, vớ đâu được em ngon thế, mấy hôm nay đi đâu ..?"

Tôi chẳng buồn trả lời, lườm nó cái rồi bước vào kê ghế cho nàng ngồi. Vào phòng hôi như tổ cú, hằng ngày tôi quen rồi, nhưng bỗng hôm nay có sự hiện diện của nàng khiến tôi bối rối vô cùng, nhìn xuống gậm giường cơ man nào là quần áo bẩn hình như chúng nó vừa nhét vội nhét vàng xuống đấy, đảo mắt vào khu bếp vệ sinh thì một chồng bát cao như núi, vỏ mỳ tôm vứt vương vãi. Tôi thầm kêu khổ, biết thế điện trước cho chúng nó dọn dẹp thì đỡ ê mặt.

_Cuộc sống sinh viên nó lộn xộn vậy đó - Tôi gãi đầu chữa ngượng.

_Bọn tớ chờ Hiếu về giải quyết luôn một thể - Hòa bưng 1 cốc nước ấm ra đưa cho nàng rồi nhìn tôi nháy mắt.

_Giải quyết cái con khỉ, chúng mày ăn liên quan gì tới tao ? - Tôi bực mình.

_Thì chẳng có lẽ tao với Hòa lại Solo với nhau à ? - Thằng Thanh cười khà khà.

_Tao không biết ! - Tôi ngoảnh sang nàng, bắt gặp ánh mắt khó hiểu của nàng. Tôi liền phân bua :

_Bọn anh ở đây phân chia công việc bằng... đánh phỏm, ai thua làm tất !

_Hihi, thật á ? - Nàng tủm tỉm cười ra vẻ thú vị lắm.

_Thì toàn thành phần lười như nhau mà !- Tôi bĩu môi nhìn 2 thằng bạn chết tiệt.

_Cả anh nữa hử ? - Nàng liếc nhẹ sang tôi.

_Ờ thì ...

_Không ! Nó chăm lắm ...hội nào cũng thua để được rửa bát mà !- Thằng Thanh cũng bĩu môi mỉa.

_Ai hỏi mày đâu ! - Tôi lừ lừ nhìn nó.

_Ngọc quen Hiếu lâu chưa ? Sao không thấy nó giới thiệu với bọn mình bao giờ ? - Thằng Hòa quay sang hỏi nàng.

_Thì bọn tớ ...- Nàng ngại ngùng.

_Quen lâu rồi, bạn học cũ của tao, nhưng cố ấy đang sinh sống trong Sài Gòn.- Tôi sốt ruột đỡ lời.

_Ai hỏi mà mày cứ đớp lời thế nhỉ ? - Thằng Thanh được dịp trả đũa. Rồi nó tiếp tục phỏng vấn :

_Ngọc ra đây chơi à ? Chắc vừa rồi ra xem Seagame hử ?

_Ukm, mình ra xem, và kết hợp thăm họ hàng ở Hà Nội.

_Thế khi nào bạn vào ?

_28 là mình lại bay vào trong đó, không xin nghỉ lâu được !

Nghe nàng nói vậy, bỗng dưng tôi thấy tim đập thình thịch, cảm giác hụt hẫng lại ùa về, vậy là chỉ cón 4 ngày nữa chúng tôi lại phải xa nhau rồi sao ? Lần này thì biết khi nào gặp lại, nàng vào trong đó ..với người con trai ấy ...mọi chuyện sẽ thế nào ??

_Hình như, nếu mình không lầm thì bạn là nguyên nhân gián tiếp khiến thằng này tông vào xe rác cách đây không lâu thì phải ? - Thằng Hòa nhìn cả tôi lẫn nàng tỏ vẻ nghi hoặc.

_Tông vào xe rác ..? - Nàng khó hiểu quay sang tôi.

_A không ...mày suy luận vớ vẩn ! - Tôi đỏ dừ mặt. Nhớ lại hôm cổ vũ Seagame tôi chở nó, nhìn thấy nàng, không làm chủ được tay lái rùi bị xòe.

_Chuyện như nào vậy ? -Nàng tò mò hỏi Hòa.

_Không có gì đâu em ...nó huyên thuyên ý mà, ơ mà anh Kiên đâu rồi, nãy giờ quên mất ! -Tôi lảng sang chủ đề khác.

_Phòng này có một ông anh nữa nhưng anh ý về quê có việc rồi, Ngọc có rảnh thì ở đây ăn cơm với tụi mình nhé, hôm nay ăn sớm còn lên phố đón Giáng Sinh chứ nhể ? - Có vẻ như nhìn thấy vẻ khó xử của tôi nên thằng Hòa cũng chuyển luôn.

_Cảm ơn bạn, nhưng để khi khác, mình tới chơi cho biết thôi, giờ mình phải về có việc ! - Nàng trả lời.

_Không ở lại ăn cơm rồi về được sao ? - Tôi đưa mắt nhìn nàng khẩn khoản.

_Thôi anh, chị họ em gọi nhỡ cả chục cuộc chiều nay rôi, về sớm cho bác đỡ lo !

_Vậy từ hôm ấy tới nay em ở nhà bác à ! - Bỗng nhiên tôi thở phào, thấy nhẹ nhõm hẳn.

_Vâng ! - Nàng nhìn tôi trả lời.

_Thôi được rồi, vậy nhà bác em ở đâu anh đưa em về ! - Tôi đứng dậy.

_Em ra đầu ngõ bắt taxi cũng được mà - Nàng có vẻ bối rối.

_Thôi để Hiếu đưa bạn về, trách nhiệm của nó mà - Hòa huých nhẹ tôi, ra hiệu.

_Nhưng ...- Nàng ngập ngừng.

_Chả nhưng gì cả - Tôi kéo nàng dậy bước ra ngoài. Nàng ngoái lại :

_Bữa cơm hẹn khi khác nhé, chào hai bạn !

_Ờ thì không lúc này thì đành lúc khác thôi - Hòa cười đáp lại.

_Về nhé - Thanh nói với theo .

Tôi bước ra nổ máy, nàng cũng lên ngồi sau.

_Ơ về sớm thế ! - Lại tiếng bác Long, tôi ngoảnh lại, cả dãy lại mấy cái đầu lố nhố ngó ra, độ hóng ở cái xóm này đúng là ...

_Vâng , em chào mọi người ạ ! - Nàng nhỏ nhẹ.

_Ui giời, kệ họ ! - Nói xóng tôi vê ga phóng đi.

****

Cái lạnh se sắt của những đợt gió mùa không làm nguội đi không khí Giáng sinh trên khắp phố phường Hà Nội. Đi trong nội thành vào giờ này, dù trời chưa tối hẳn nhưng ta vẫn cảm nhận rõ một mua No-el đang tràn về trên khắp những con phố, những hàng cây và trên cả những khuôn mặt người hồng hồng rạng rỡ. Giáng sinh Hà Nội chưa bao giờ có tuyết và cũng không cần phải có tuyết. Cái lạnh đặc trưng ấy mới chính là bộ y phục tuyệt vời mà đất trời Hà Nội khoác lên để dự Giáng sinh. Từng làn gió đông, nếu ở trên nhưng cánh đồng sẽ dễ làm cho người ra phải run lên suýt xoa vì lạnh sau từng đợt, nhưng về đến thành phố thì nó lại mang một âm hưởng khác, lạnh một cách đặc biệt, có lẽ bầu không khí sôi động, háo hứng mong chờ đã khiến nó ấm lại. Cái lạnh ấy không phải là cái lạnh dưới 10 độ mà nó chỉ là cái lạnh khiến cho các cô gái chun mũi hít hà mùi ô mai gừng ấm nóng, thanh niên quây quần bên nồi lẩu bốc khói nghi ngút, nhâm nhi ly rượu nồng, và cái lạnh ấy khiến em bé nào ra đường cũng phúng phính đôi má hồng dễ thương, cái lạnh không làm cho các cụ lớn tuổi khổ sở vì đau nhức khớp mà vẫn có thể khiến họ cảm nhận được Giáng sinh cùng con trẻ ...Trên những con phố, cửa hàng đã trang hoàng những cây thông, công chúa tuyết, ông già No-el. Đâu đâu cũng thấy vang lên những giai điệu rộn rã truyền thống của Giáng Sinh.

_Lâu lâu mới được thưởng thức bầu không khí này - Nàng có vẻ hào hứng.

_Ở đâu cũng có mà em !

_Trong Sài Gòn thiệt thòi hơn một chút vì không có cái lạnh như vậy, sự cảm nhận cũng không rõ rệt như ở nơi đây. - Nàng khẽ thở dài.

_Anh chẳng nhất thiết phải ở đâu, với anh nơi nào có em, nơi ấy có Giáng Sinh và cả mùa xuân nữa !

_...

_Sao em không nói gì vậy ?

_Em cũng không biết nữa !

_Em có hối hận khi đã đi cũng anh 2 ngày qua không ?

_Tất nhiên là không !

Tôi đưa tay ra sau cầm lấy tay nàng, đưa lên áp vào ngực mình.

_Anh biết mình còn phải đối mặt với nhiều thử thách phía trước, nhưng chỉ cần em luôn hướng về anh, thì anh nghĩ không gì là không thể vượt qua được ...!

_...

_Đến đầu ngõ kia là dừng lại được rồi anh ! - Nàng rụt tay ra chỉ về con ngõ phía trước. Tôi ngoành vào, rồi đỗ xe.

_Để em ở đây được rồi ! Anh về đi ! - Nàng bước mấy bước rồi quay lại nhìn tôi.

_Không ! Em đi trước đi, rồi anh về ! - Tôi đúp tay túi quần, đứng tựa vào yên xe, nhìn nàng lưu luyến.

_Anh cứ đi đi rồi em về mà - Nàng nhíu mày.

_Trời tối rồi, em phải về hẳn thì anh mới yên tâm. -Tôi cứng giọng.

_Anh bướng bỉnh thật đấy ! Kệ anh !- Nàng bực bội xoay người bước đi.

Tôi đứng nhìn theo nàng, bỗng nhiên hình ảnh ở đồn công an năm nào lại hiện về, 4 đôi mắt trẻ thơ chúng tôi nhìn nhau, mà chẳng biết đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau ...giờ sau hơn hai năm, tôi lại phải đứng nhìn hình bóng năm xưa ấy đang dần vuột khỏi tầm mắt ...xa nhau lần này, biết đến khi nào gặp lại ...

Đi được một đoạn, bỗng nàng bần thần dừng bước, như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi quay lại nhìn tôi ...từng cơn gió héo may khẽ cuốn đám lá khô xào xạc và cả mái tóc nàng ...bỗng nàng ùa chạy về phía tôi. Thoáng một chút bỡ ngỡ, nhưng những yêu thương bỗng trào dâng cuộn sóng trong lòng không cho tôi lưỡng lự thêm một giây nào nữa, tôi cũng bước nhanh về phía nàng ..đưa tay đón lấy ...chúng tôi ôm chặt lấy nhau, mọi xúc cảm như vỡ òa ...với tôi nơi đây không còn là phố xá ngột ngạt, mùa đông rét mướt nữa ...chỉ có thảo nguyên và hồ nước cùng với những tia nắng đang về.

_Không phải lần cuối mình gặp nhau chứ ...anh ...! Em không thể chịu nổi khi nghĩ về điều đó ...em không biết phải làm sao ...em !! - Nàng òa khóc nức nở.

_Tất nhiên rồi ! - Tôi nhẹ vuốt mái tóc nàng.

_Lúc nãy anh chẳng nói đấy thôi, chỉ cần trái tim em luôn hướng về anh, mọi trở ngại giữa hai ta đâu thành vấn đề.

Nàng vẫn thổn thức trong lòng tôi, nhưng tôi biết nói gì hơn nữa, chẳng phải hạnh phúc đôi khi cũng là nhưng giọt nước mắt sao ?

Bỗng có ánh đèn pha chiếu dọi về phía hai chúng tôi. Một chiếc xe ô tô đang đi vào ngõ, chúng tôi tam rời nhau để nhường đường cho xe đi, nhưng chiếc xe lại dừng lại. Rồi cửa xe mở, có ba người hai nữ một nam bước xuống, bước lại phía chúng tôi.

_Ngọc !! Đã về rồi sao ? - Một người con gái cất giọng. Tôi nhận ra cô ấy đi cùng với nhóm nàng hôm trước ở nhà hàng.

_Chị ...!! - Nàng có vẻ bối rối.

_Lại là mày ?! Em giải thích sao đây hả Ngọc ? - Một tiếng nói hằn học cất lên.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Không chỉ là kỉ niệm

Không chỉ là kỉ niệm

Dù điều gì mang chúng ta đến với nhau không quan trọng, quan trọng là chúng ta nhận ra

25-06-2016
Nhà giả kim - Paulo Coelho

Nhà giả kim - Paulo Coelho

Trích đoạn: Fatima "Nếu em là một phần của vận mệnh anh thì sẽ có một

15-07-2016 43 chương
Nhưng tôi không yêu em...

Nhưng tôi không yêu em...

Người đến và đi vốn dĩ là quy luật. Cảm xúc với từng người là duy nhất. Lúc còn

29-06-2016
Nút pause trong tình yêu

Nút pause trong tình yêu

Vẫn biết là em chẳng xuất sắc, chẳng nổi bật mà cũng chẳng xinh đẹp rung động

01-07-2016
Dư âm tháng mười hai

Dư âm tháng mười hai

(khotruyenhay.gq) Những ngày tháng cuối của năm... *** Sáng ra, tâm trạng bồi hồi vì

28-06-2016
Người vợ mù

Người vợ mù

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh

25-06-2016
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Những ô cửa màu xanh

Những ô cửa màu xanh

Những phút giây ngắn ngủi ấy tôi đã kịp nhận ra mình là một đứa con tồi, đã rất

30-06-2016
Một lời cảm ơn

Một lời cảm ơn

Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được

30-06-2016