The Soda Pop
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 10
5 sao 5 / 5 ( 93 đánh giá )

Nụ Hôn Đầu Tiên - Chương 08

↓↓
Thế Nào Mới Là Yêu Một Người?

Gần đây việc học hành quá bận rộn, tôi không có thời gian gặp chị Phác Tuệ.

Hôm sau khi tan học, tôi lên mạng, và thấy chị Phác Tuệ gởi tin nhắn cho tôi.

Chị ấy gởi cho tôi một bài viết rất hot trên mạng hiện nay: “Mười tiêu chuẩn dành cho bạn trai.”

bạn đang xem “Nụ Hôn Đầu Tiên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Thú vị thật!

Bài viết như sau:

Thứ nhất, bạn trai phải chịu hy sinh hình tượng vì bạn, chẳng hạn cùng bạn đi chụp sticker.

Thứ hai, bạn trai phải kiên nhẫn với bạn, chẳng hạn phải ngồi gấp ngôi sao, xếp hạc giấy hoặc cùng bạn đi dạo phố, cùng mua sắm quần áo.

Thứ ba, bạn trai phải bảo vệ bạn trong lúc quan trọng.

Thứ tư, bạn trai của bạn không nên quá gia trưởng, không thể suốt ngày cứ tụ tập với bạn bè của mình, anh ấy phải đi chơi với bạn và bạn gái của bạn.

Sau đó còn có vài điều nữa, tôi nghĩ, thôi được, chị Phác Tuệ gởi cho tôi, tôi phải thử ở Bùi Kỷ Trung xem sao, xem cậu ta có xứng đáng là bạn trai của tôi không.

Tôi quyết định thử bốn điều cơ bản.

Vừa khéo tối nay cậu ta hẹn tôi đi chơi.

“Tối nay đi đâu chơi?” Tôi hỏi Kỷ Trung.

“Chúng ta đi chơi điện tử nhé?” Bùi Kỷ Trung hớn hở trả lời trong điện thoại.

Tôi vừa nghe đã tức điên lên, đúng là gia trưởng, cậu ta cứ bắt tôi chơi những trò tôi không thích.

“Tại sao cứ chơi trò đó, tôi không đi.”

“Hả? Vậy chúng ta đi đâu?”

“Đến đường Kim Chính dạo phố mua quần áo được không?”

“Đường Kim Chính? Được thôi! Bảy giờ rưỡi tôi đợi cô ở đầu đường Kim Chính.”

Tuyệt!... không ngờ cậu ta chịu đi mua quần áo với tôi, mà lại đáp rất dứt khoát, xem ra cậu ta đã vượt qua điều thứ hai rồi.

Gác điện thoại, tôi đứng trước tủ quần áo mà rầu rĩ, không biết mặc đồ gì đi dạo phố cuối tuần đây?

Buổi tối hơi lạnh, có cần khoác thêm áo khoác không?

Ồ không được, chị Phác Tuệ đã từng dạy, buổi tối theo bạn trai ra ngoài không nên mặc quá kín đáo, nhất là không nên mặc áo khoác ngoài, bởi vì chỉ có như thế bạn trai mới có cơ hội cởi áo khoác cho bạn.

Thôi được, không mặc áo khoác.

Nhưng buổi tối dạo phố nhất định phải ăn mặc nổi bật, nhất là đi cùng với một anh chàng bảnh trai như Bùi Kỷ Trung, phải mặc có cá tính mới được. Chao ôi, yêu người đẹp trai sao mà đau đầu thế này. Ai bảo tôi lên thuyền giặc làm chi.

Sau hai tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng ra ngoài.

Bên ngoài trời bắt đầu tối, tôi diện rất đẹp khi lên xe buýt, tôi chọn chỗ ngồi gần cửa sổ để nhìn cảnh đêm, trên đường người đi như mắc cửi, đèn sáng trưng khiến tôi nhận ra cuộc sống tươi đẹp quá.

Cố lên! Hàn Y Nghiên! Tôi thầm nói với mình.

Tôi đang nghĩ ngợi, chợt nghe có người gõ mạnh vào cửa sổ.

Hả, không phải chứ, tôi giật thót người. Xe ngừng từ lúc nào mà tôi cũng chẳng biết.

Bùi Kỷ Trung đang gõ cửa sổ. Tôi vội vàng nhảy xuống xe.

“Cô đang nghĩ gì trên xe thế? Cô không được nghĩ đến người khác, bây giờ cô đã là bạn gái của tôi rồi.”

Tôi thè lưỡi, vừa mới gặp đã bị cậu ta chỉnh được, cứ đợi đấy, xem thử cậu có vượt qua nổi bài trắc nghiệm của tôi không, nếu không được, đến lúc đó cậu sẽ biết tay tôi.

Đi thôi. Tôi kéo tay áo, giục cậu ta đi, lúc này tôi mới phát hiện cậu ta vừa mới gội đầu, mái tóc vẫn còn ướt, có mấy sợi tóc bết trên trán.

Tôi sững người trong mấy giây, bây giờ người này là bạn trai của tôi sao?

“Làm sao thế? Lại nghĩ gì? Có phải tôi đẹp trai quá không, cô phát hiện đúng rồi đấy, làm bạn gái của tôi cũng không lỗ đâu.”

Cậu ta điệu đàng vén tóc trước trán.

Bình tĩnh! Bình tĩnh nào! Tôi nói với mình, đừng mờ mắt trước vẻ bên ngoài, nhất định phải bình tĩnh, hơn nữa cậu ta chẳng phải là bạn trai hợp tiêu chuẩn, còn phải khảo nghiệm đã chứ.

Làm ơn mà! Đi thôi! Tôi đá cậu ta một cái.

“Lát nữa chúng ta đi đâu?” Tôi hỏi Bùi Kỷ Trung.

“Đã nói rồi mà, chẳng phải chúng ta đi dạo phố sao?”

“Ừ nhỉ, đi thôi!” Chúng tôi đi về phía đường Kim Chính.

“Này, khoan đã.” Tôi kêu lên, “Chúng ta đi bên này trước.”

Tôi vốn có kế hoạch bảo Bùi Kỷ Trung cùng tôi đi mua sắm quần áo, nhưng tôi chợt nhớ ở gần đó có một tiệm chụp hình.

Vậy chi bằng đi chụp hình trước, đó là một trong những đề thi dành cho bạn trai.

“Đi đâu?”

“Cậu theo tôi sẽ biết, vui lắm!” Tôi kéo cậu ta đi về phía tiệm chụp hình.

“Nào, đây này, chúng ta cùng chụp nhé!” Tôi kéo hắn đến trước ống kính.

“Cái gì thế này?”

“Chụp hình sticker. Cậu chưa từng chụp sao?” Tôi chỉ vào ống kính cho cậu ta xem: “Xem này, chụp ra sẽ như thế này đây, dễ thương lắm.”

“Đây mà gọi là dễ thương à? Xấu hoắc mà kêu dễ thương.”

“Cậu xem này, tấm này, còn tấm này nữa, khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương thật đấy! Chúng ta cùng chụp hình đi.”

Tôi chỉ hình mẫu nói với Kỷ Trung.

“Đùa gì thế? Nếu anh em trong nhóm biết tôi chơi trò con gái này, tôi sẽ bị bọn họ cười đến chết mất! Hơn nữa chụp xấu như thế này, nếu để người ta biết, tôi chẳng còn mặt mũi nào nữa, tôi là người phát ngôn của nhóm Hip Hop đấy.”

Cậu ta hùng hồn diễn thuyết.

Tôi nghĩ, cậu ta không đạt tiêu chuẩn ở điều thứ nhất rồi, chỉ điều thứ nhất mà không vượt qua được, xem ra không thể yêu mù quáng, đẹp trai thì làm sao chứ?

Tôi hoài nghi không biết cậu ta có đạt tiêu chuẩn hay không.

“Này, nghĩ gì thế? Hôm nay cô làm sao vậy?”

Kỷ Trung vẫy tay trước mặt tôi: “Hình như cô đang có tâm sự gì đó, có phải giấu tôi chuyện gì không?”

“Ồ, đâu có, cậu không muốn chụp thì thôi, chúng ta dạo phố.”

Tôi cố nặn nụ cười nhìn cậu ta.

“Phải rồi, tôi là đàn ông con trai, chụp loại hình này còn thể thống gì nữa. Chúng ta đi thôi!” Cậu ta kéo tôi đi ra.

Buổi tối cuối tuần đường Kim Chính thật là đông đúc, hai bên đường có rất nhiều quầy hàng bán đồ lưu niệm. Có nhiều cô gái cũng ăn mặc như tôi, nhưng họ nhìn tôi và Bùi Kỷ Trung với ánh mắt tò mò xen lẫn hâm mộ, thậm chí tôi có thể nghe bọn con gái đang xì xầm.

Phải thẳng lưng, ưỡn ngực, hóp bụng, tôi nhắc nhở mình.

“Này! Cầm lấy! Ăn đi.” Bùi Kỷ Trung đưa xâu cá viên cho tôi.

“Hả? Cậu mua từ lúc nào vậy, sao tôi không thấy?”

“Lúc nãy chúng ta đi ngang quầy bán cá viên mà? Cô không thấy sao? Ăn nhanh đi, chẳng phải cô thích ăn cá viên nhất à?”

Tôi cầm xâu cá viên, xem ra cậu ta cũng chu đáo đấy chứ. Thì ra cậu ta nhớ tôi thích ăn cá viên.

Với cậu ta, tôi lại có thêm hy vọng.

“Đợi một lát, chúng ta ăn cá viên xong sẽ vào tiệm bách hóa Đông Đô được không?”

Tôi vừa nhai cá viên vừa lúng búng nói với cậu ta.

“Cô đi dạo Đông Đô trước đi, tôi vào tiệm kia chơi trò chơi điện tử, chín giờ gặp ở cửa quán Lệ Đông.”

Cái gì? Khoan đã, tôi không nghe nhầm chứ, tôi đi dạo Đông Đô còn cậu ta đi chơi điện tử? Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận cùng tôi đi dạo phố và mua quần áo sao?

“Này, ý cậu bảo là không muốn đi mua quần áo với tôi?”

“Cô tự đi đi, tôi không biết chọn quần áo con gái. Cô chọn quần áo, tôi chơi điện tử, chẳng ai lỡ việc.”

Tôi vừa nghe đã tức sôi máu.

“Cậu chỉ muốn chơi trò chơi điện tử, còn kêu tôi ra đây làm gì? Bảo bạn cậu đi cùng không được sao?”

“Sao tôi lại đi cùng với họ? Họ đâu phải là bạn gái của tôi.”

“Được, cậu nói xem, bạn gái thì làm sao? Phải chơi điện tử với cậu à.”

“Cô mà chơi điện tử, chẳng mấy chốc sẽ chết sạch.” Cậu ta lại còn chê tôi nữa chứ. “Cô chọn quần áo xong là tôi sẽ chơi vài vòng, lát nữa cùng ăn tối chẳng được sao?”

“Được rồi, cậu đừng nói gì nữa.” Tôi đẩy cậu ta ra, “Tôi về đây, cậu từ từ ăn cá viên chiên rồi chơi trò chơi điện tử đi, tôi không rảnh.”

Thế là mặc kệ cho cậu ta kêu lại, tôi bỉ đi thẳng.

Có một chiếc xe buýt chạy qua, tôi chẳng thèm nhìn đã nhảy lên xe.

Tôi tìm một chỗ ngồi, nhìn xuống đường thì thấy Bùi Kỷ Trung cầm xâu cá viên chạy theo.

Khi cậu ta định đuổi theo tôi, thì chiếc xe đã rồ máy. Hu hu.

Lúc nãy tôi còn hớn hở nhưng bây giờ lại bực bội. Gì thế này.

Chỉ có cậu ta mới nghĩ ra trò, tôi đi chọn quần áo còn cậu ta chơi điện tử. Đó gọi là hẹn hò sao?

Vậy là trải qua hai lần khảo nghiệm, cậu ta đều thất bại.

Xem ra tôi phải suy nghĩ lại. Tôi nghĩ ngợi, điện thoại của tôi reo lên, cậu ta gọi điện cho tôi. Tắt máy, không nghe điện thoại. Thế là tôi rầu rĩ về nhà một mình.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Như chưa bắt đầu

Như chưa bắt đầu

"Có phải chia tay một người mình vẫn còn yêu, thì còn đau khổ hơn gấp nhiều lần

26-06-2016
Người anh hùng

Người anh hùng

Anh chỉ là một thằng hèn, vô tích sự. Mẹ anh đã dành trọn cả tấm lòng tha thiết

24-06-2016
Tiếng nói của mẹ

Tiếng nói của mẹ

Nước mắt tôi cứ trào ra không thể ngăn lại được, nhỏ nhẹ nói: "An An! Ngoan nào,

29-06-2016
Đây là quả báo chăng?

Đây là quả báo chăng?

Hắn năm nay 30 tuổi, một vợ và một con trai. Vợ hắn xinh, con hắn đẹp, và tất nhiên,

30-06-2016
Chàng đỉa

Chàng đỉa

Đêm đầu tiên, háo hức, hồi hộp và chờ đợi. Anh mê mải khám phá và kiếm tìm. Ham

01-07-2016