XtGem Forum catalog
Hoa Linh Lan

Hoa Linh Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 15
5 sao 5 / 5 ( 133 đánh giá )

Hoa Linh Lan - Chương 12

↓↓
Ảo giác

Mấy ngày đầu trở về Việt Nam, Kat cứ quanh quẩn bên Khánh ở mọi nơi anh đến. Cô vẫn dai dẳng tìm lý do chia tay. Chuyển từ tâm trạng đau thương đến đối mặt, đầy khí phách. Quả có đôi chút "trở mặt". Khánh cũng quá quen với chuyện này, vốn dĩ trước nay đều vậy. Mẹ hay cười nhìn hai đứa. Mẹ hỏi, Khánh có thấy Kat tội nghiệp không? Cuộc đời này, tìm được người phụ nữ chịu quanh quẩn bên mình như thế, bất chấp tự do ngoài kia, thật chẳng dễ dàng. Khánh chỉ cười, không nói. anh sắp xếp đi thăm bố, lần này, chắc chắn Kat phải ở nhà. Cuối cùng, cô cũng đồng ý. Ở nhà chuyện trò với mẹ. Để Khánh có khoảng không gian riêng tư ở bên bố mình, sau rất nhiều năm không gặp.

Cánh cửa trại tâm thần năm nào là một màu nâu sắt rỉ. Nay, đã được sơn bởi màu xanh nước biển tươi mới và tràn trề hy vọng. Nghe mẹ nói, gần đây, bố đã đỡ hơn nhiều rồi. Dù vẫn chẳng thể nhận ra người thân, nhưng bố đã biết chuyện trò, không còn nửa tỉnh, nửa mê như trước nữa.

Khánh ngồi bên cạnh bố, nắm hai bàn tay ông:

bạn đang xem “Hoa Linh Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Bố khỏe không?

- Báo cáo cán bộ, em khỏe lắm ạ.

- Bố có nhận ra con không?

- Cán bộ là cán bộ!

Khánh nhìn bố mỉm cười. Quả là, bố đã khác trước. Dù bố không nhận ra anh, nhưng anh vẫn cảm thấy hạnh phúc, vì giờ đây có thể ngồi bên cạnh bố như thế này, nắm lấy đôi tay gầy guộc của ông để cảm thấy lòng mình được sưởi ấm. Khoảng cách bên cạnh bố thật gần, hai bố con ngồi sát bên nhau tâm sự. Anh vẫn cứ nói những điều ông không hiểu. Nhưng chí ít, cũng khác ngày xưa, cha con anh đã không còn cách nhau một tấm song sắt nữa.

Khánh kể cho bố nghe về những năm tháng du học xa nhà, kể cho bố nghe về Linh Lan - một cô gái mà anh mới gặp thôi đã thấy gần gũi, thân quen và ấm áp. Anh kể cả về mẹ, người hằng tuần vẫn vào thăm ông. Nhưng Khánh không nói cho bố ngyhe về Kat, về bệnh của mình, về khoảng thời gian sống ít ỏi mà anh còn lại trên cuộc đời này.

Bố ơi, con còn có thể gặp bố được bao nhiêu lần nữa...

Trên đường về, Khanh đi ngang qua trường trung học cũ. anh thấy bóng dáng ai đó rất quen thuộc. Là Linh Lan, cô mặc một chiếc váy tráng rất đáng yêu. Bỗng dưng, Khánh cảm thấy buồn cười. anh thoáng nghĩ, có khi nào, Linh Lan nghĩ mình là một bông hoa thực sự. Dáng vẻ mơ hồ, không thực tế, hay là anh đang mơ?

Từ lúc ở khách sạn về, anh không ngừng nghĩ về cô. Cảm xúc rối bời, khiến cho anh không thế nào liên lạc với Linh Lan ngay sau đó. Anh sợ mình sẽ gặp Linh Lan thêm lần nữa, sợ không đủ bản lĩnh để rời xa cô. Anh sợ cảm xúc của mình sẽ đi quá xa, xa tới mức, anh không còn làm chủ chính anh được nữa. Rồi, anh vẫn gọi cho cô. Nhưng khi anh gọi, Linh Lan đã không còn ở đó nữa.

Hôm nay, cô đứng đây, cái bóng ấy là cô, rất giống cô, nhưng anh không dám chắc. Liệu chăng, nó chỉ là hình dung trong tâm trí nhớ nhung của anh?

Linh Lan quay lại, cô đang chuẩn bị ra về, bắt gặp ánh nhìn của Khánh, cô ngỡ như mình dangt9 nằm mơ. Họ cứ đứng lặng yên hai bên đường, nhìn nhau không chớp mắt. Trong dòng xe cộ len lỏi giữa họ, thời gian lặng lẽ trôi qua. Không ai nỡ phá vỡ nó.

"Chắc mình nằm mơ rồi!" Linh Lan nghĩ. "Nếu nghĩ về một điều gì đó quá nhiều, sẽ dẫn tới ảo giác như thế này đây."

Nếu đây là mơ, thỉ phải làm tất cả những gì mình muốn. Chỉ là mơ thôi thì sao phải suy tình nhiều, cứ để ảo giác cho ta thỏa mãn cái khát khao nhìn ngắm người mà trong thực tế ta không thể chạm tới. Linh Lan cả, thấy thời gian đã vô nghĩa lúc này. Cô bước chậm rãi sang đường, mặc cho những làn xe cộ vội vã trôi. Linh Lan đứng sát Khánh lúc nào không hay. Anh cao quá, cao hơn cô hẳn một cái đầu. Cô đưa ngón tay thật nhẹ, vuốt lên khuôn mặt anh. Chà, sao cảm giác của những đầu ngón tay lúc này chân thật đến thế?

Linh Lan khẽ kiễng chân, đặt một nụ hôn lên môi Khánh.

Giấc mơ này thật ngọt ngào. Ảo giác này thật đẹp đẽ.

Bỗng Linh Lan thấy cánh tay Khánh luồn vào làn tóc cô, rất khẽ. Một nụ hôn sâu ngọt ngào như khiến Linh Lan chìm vào thế giới của những giấc mơ, không muốn tỉnh. Đang mơ, đây là một giấc mơ...

Chỉ khi đôi môi của Khánh dừng lại những vũ điệu lôi cuốn ấy, Linh Lan mới giật mình nhận ra, đây là sự thật.

Khánh cũng vậy, anh không thể kiểm soát bản thân. Là mơ hay tỉnh, anh cũng không rõ nữa. Nhưng cảm giác chân thực vừa trải qua, anh không thể nào nhầm lẫn được. Là Linh Lan, cô ấy thực sự đang ở đây, bên cạnh anh, gần, rất gần.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Niềm tin không lý do

Niềm tin không lý do

Tin vào con người là một chuyện khó khăn, nhưng chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có cơ

29-06-2016
Đi về phía mặt trời

Đi về phía mặt trời

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
My best boy friend

My best boy friend

From: Con bạn trời đánhTo: Thằng bạn thánh đâm *** Ai trong chúng ta cũng có một đứa

27-06-2016
Chạm mặt

Chạm mặt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần trên cán

25-06-2016
Hành trình yêu thương

Hành trình yêu thương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Ma

Ma

Ma....ma.................. Tiếng thằng Tuấn la thất thanh khi đi qua bụi duối trước cửa

24-06-2016