Polaroid
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai


Tác giả:
Đăng ngày: 26-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 136 đánh giá )

Em Là Cô Ấy Thứ Hai - Chương 08

↓↓
Nhưng dù sao thêm một người, hiệu suất công việc cũng tăng gấp đôi. Cô ít nhất không phải đỏ mắt tìm một mình.

bạn đang xem “Em Là Cô Ấy Thứ Hai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

oOo

Lệ Dương sải những bước chân ngắn dọc khuôn viên của Passion, bầu trời trên cao rộng lớn không lấp được nỗi cô đơn trong lòng cô. Cô vừa đi vừa nghĩ nát óc xem có cách nào khả quan hơn để nhanh chóng tìm được hồ sơ cá nhân của ba mình không.

Cứ bước như vậy, đột nhiên có một hình dáng quen thuộc đập vào mắt cô.

Trịnh Sỹ Phong - mối tình thầm kín thời đại học của Lệ Dương đang ngồi một mình trên chiếc ghế đá chỉ cách cô mười mấy bước chân. Lệ Dương biết Sỹ Phong làm việc ở đây, nhưng Passion rộng lớn như thế, hai người lại làm ở hai khoa khác nhau nên từ khi đến đây cô vẫn chưa lần nào gặp anh.

Lệ Dương lặng im dõi theo nét trầm tư của anh, ráng chiều đổ lên gương mặt dù nhìn theo hướng nào cũng thấy được vẻ anh tuấn. Anh vẫn như hai năm trước đây, cả người luôn toát lên một vẻ lạnh lùng và xa cách, khiến người ta chỉ có thể đứng ngắm nhìn từ xa mà không dám lại gần. Dáng vẻ và khí chất ấy đã từng làm điêu đứng bao nhiêu trái tim của sinh viên nữ, tất nhiên trong đó có cả Lệ Dương.

Cô còn đang phân vân xem có nên qua chào hỏi anh một tiếng hay không. Dù sao cũng từng là huynh đệ đồng môn, dù vị sư huynh này có thể chẳng mảy may biết Lệ Dương là ai.

Thế nhưng cô đã phải giật mình vì một bóng người không biết từ lúc nào đứng ngay sau lưng, còn rất chăm chú nhìn theo tầm mắt của cô.

Sau đó mới huơ huơ tay triệu hồi lý trí đang thất lạc tận đâu đâu của Lệ Dương.

“Xem biểu hiện mê trai của cô kìa. Thật mất mặt!”

Lệ Dương phải đưa tay lên bịt nhanh cái miệng đang ngoác ra trêu đùa của Hoàng Quân, không để người ngồi trên ghế đá có cơ hội nghe được.

Hoàng Quân cố gắng gỡ tay Lệ Dương xuống, xét nét:

“Cô thích anh ta?”

“Liên quan gì tới anh!” Lệ Dương như bị nói trúng tim đen, giận dỗi quay mặt bỏ đi. Được vài bước cô bỗng quay đầu nhìn Hoàng Quân thắc mắc:

“Mà anh tới đây làm gì vậy?”

Hoàng Quân đưa tay chỉ chỉ vào mắt mình:

“Cô làm phẫu thuật kiểu gì mà mắt tôi giờ đau với ngứa không chịu được. Tôi tới để kiểm tra.”

Lệ Dương giật mình, có chút sợ hãi. Không phải là có biến chứng chứ? Cô đã thực hiện những thao tác rất chính xác, còn có bác sỹ chuyên khoa đứng bên cạnh theo dõi, ông ấy cũng nói cô làm rất tốt.

Lại nhìn vào mắt Hoàng Quân, không có dấu hiệu sưng đỏ hay viêm nhiễm.

Nhìn vào khuôn mặt anh ta, vẫn đang chăm chú theo dõi những thay đổi nhỏ nhất của cô.

“Theo tôi vào đây.” Lệ Dương đi về phía tòa nhà nơi cô làm việc, Hoàng Quân nhìn theo bước chân cô, khóe miệng cong lên thành một nét cười thỏa mãn.

Sau khi thực hiện n thao tác kiểm tra rất cẩn thận đôi mắt của Hoàng Quân, Lệ Dương hoàn toàn không phát hiện bất cứ triệu chứng khác lạ nào.

“Tất cả các chỉ số đều đạt chuẩn, anh cảm thấy không ổn chỗ nào vậy?” Cô đi về phía bàn làm việc, rút từ trong ngăn bàn ra một quyển sổ khám bệnh, ghi tên anh ta lên bìa sổ.

“Vậy sao? Tại sao tôi lại thấy ngứa ngứa nhỉ?”

Lệ Dương thừa biết anh ta đang giả vờ giả vịt. Cô thật không dám tin con người này không lâu trước đây sống chết không chịu làm phẫu thuật, bây giờ lại dành sự quan tâm đặc biệt đến đôi mắt đang rất bình thường như vậy.

Cô không trả lời, lật giở trang phía trong quyển sổ khám bệnh.

Hoàng Quân từ chỗ chiếc máy đo khám mắt đi về phía Lệ Dương, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô. Hai người cách nhau một chiếc bàn.

“Lệ Dương, cô bao nhiêu tuổi vậy?” Hoàng Quân hỏi nhằm xua đi không khí có phần ngượng ngập.

“Hai lăm.” Lệ Dương đáp, cũng không buồn ngẩng đầu lên.

Hai lăm – bằng đúng tuổi của Ngọc Linh nếu cô ấy còn sống.

“Cô thật sự không có chị hay em gì sao?”

Lệ Dương bất giác dừng bút. Nếu mẹ cô còn sống, biết đâu cô sẽ có một đứa em.

“Không! Anh vẫn cho rằng tôi có quan hệ gì với Ngọc Linh đấy à?”

“Tôi chỉ tiện mồm thì hỏi thôi.” Hoàng Quân lắc đầu phủ nhận. Có đánh chết Lệ Dương cũng không tin anh ta chỉ tiện mồm, con người này từ trong ra ngoài đều rất khó đoán.

“Nghe nói anh bây giờ đang làm nhân viên thiết kế, không phải đến công ty sao?”

“Nhân viên thiết kế?” Hoàng Quân nheo mắt lẩm bẩm. Không biết cô ta nghe được tin này ở đâu, hơn nữa đã nghe còn không nghe cho chính xác, anh từ Giám đốc sáng tạo chuyển xuống làm nhân viên thiết kế từ bao giờ vậy?

“Tôi đang trong thời gian dưỡng bệnh. Cô sao lại có suy nghĩ đầy chất tư bản chủ nghĩa thế chứ?” Hoàng Quân cũng không có ý định sửa lại lời Lệ Dương, anh ngả người ra sau ghế, tỏ vẻ không mấy hứng thú với công việc “nhân viên thiết kế” của mình.

Dưỡng bệnh gì chứ? Sức khỏe bây giờ của anh ta, có phải làm việc hai mươi tiếng một ngày cũng không có vấn đề gì.

“Mà ông cậu cũng dặn tôi, ba tháng nên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe định kỳ một lần. Phòng bệnh hơn chữa bệnh.”

“Anh mới ra viện được ba ngày thôi.” Lệ Dương khẽ than lên một tiếng.

Hoàng Quân không biểu thị thái độ gì trước câu nói của Lệ Dương, anh ta đưa tay qua giật lấy quyển sổ khám bệnh dưới tay cô một cách thô bạo.

“Cô đang viết cái gì vậy?”

Lệ Dương đưa đôi mắt giết người nhìn Hoàng Quân. Hoàng Quân đặc biệt lại không một chút để ý tới thái độ của cô. Anh lật đi lật lại cuốn sổ trên tay.

“Thật không nhìn ra chữ cô lại dễ đọc như vậy.”

“Đẹp thì cứ khen đẹp đi, cần gì phải nói giảm nói tránh vậy chứ.”

Hoàng Quân thiếu điều ho lên sặc sụa:

“Da mặt cô quả thật ngày càng dày đó...”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết

Tên truyện: Cặp Đôi Băng TuyếtTác giả: K.GThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 23 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Đi qua những ngày mưa

Đi qua những ngày mưa

(khotruyenhay.gq) Tôi không mong anh chạy theo, dỗ dành hay an ủi, vì tôi biết, anh đang nhớ

27-06-2016
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Hồng nhan bạc phận

Hồng nhan bạc phận

Chưa đầy 16 tuổi em đã rực rỡ như một bông hoa nở sớm. Em không giống các bạn trang

29-06-2016
Đĩ còn trinh

Đĩ còn trinh

Thì ra là quà bên B tặng lại chính là em thư ký này sao? Hắn chợt trâm ngâm suy nghĩ.

29-06-2016
Gió tháng 6

Gió tháng 6

Đôi khi tôi biết Gió có rất nhiều điều muốn nói với tôi nhưng rồi lại im lặng,

24-06-2016
Biển đời người

Biển đời người

Bim mười lăm tuổi, người lép kẹp như con cá măng, mùa lạnh thì mũi lúc nào cũng

26-06-2016