Teya Salat
Đôi Cánh

Đôi Cánh


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 12 đánh giá )

Đôi Cánh - Chương 42

↓↓
Ngoài trời, mưa vẫn không ngừng rơi từng hạt nặng nề xuống mặt đất ẩm. Màn đêm u ám tràn đầy mang hơi lạnh.

Lúc Âu Dương Quân cùng Thanh Y trở lại ngôi nhà hoang thì Phong cùng thuộc hạ của anh đã ở đó. Bên trong, người của Phan Nhã Vân đã bị diệt sạch chỉ còn mỗi mình cô ta vẫn ôm lấy gương mặt sưng vù ngồi dưới đất.

- Trương Phàm, Trương Phàm, anh ở đâu? Mau đến cứu em!

Phan Nhã Vân kêu khóc thảm thiết cho đến khi một thanh âm lạnh lẽo bay vào tai, làm rung màn nhĩ nhạy cảm:

bạn đang xem “Đôi Cánh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Hắn ta chết rồi!

Sau vài giây ngạc nhiên, cô ta mới hoảng hốt:

- Âu Dương Quân? Anh... Anh chưa chết sao?

- Hừ, đương nhiên là tôi không thể chết khi các người còn sống. Cho dù các người chết, tôi vẫn sống!

Bị sự lạnh lùng của Âu Dương Quân bức ép, Phan Nhã Vân lắp bắp:

- Vậy Trương Phàm, anh ấy đã chết, là anh đã giết Trương Phàm?

- Không sai! Và nhanh thôi, cô cũng sẽ được gặp hắn!

Nói xong, Âu Dương Quân đứng dậy đi đến bên hố chuột. Lát sau, anh quay lại nói với Phan Nhã Vân, sắc mặt âm u đáng sợ:

- Cô định ném Thanh Y vào đó?

Phan Nhã Vân cố nhướng đôi mắt sưng húp nhìn anh, cười khinh khỉnh:

- Thế thì đã sao? Tôi còn muốn phá hủy gương mặt đáng ghét kia của cô ta!

- Cô đang ganh tỵ nhan sắc? Thật tiếc, gương mặt bây giờ của cô đến quỷ cũng phải sợ mà tránh xa!

Thanh Y lên tiếng đả kích.

Suốt buổi tối cô bị cô ta hành hạ khiến toàn thân đau buốt, bây giờ có thù không trả thật hổ thẹn với bản thân.

- Cô nói gì?

Phan Nhã Vân trợn trừng mắt. Cặp mắt sưng to trợn lên quả tạo hiện tượng đáng sợ.

- Liệu cô có biết Trương Phàm mà cô một mực yêu thương chỉ muốn lợi dụng cô để trả thù không?

- Im ngay! Cô dám bịa chuyện sao?

- Tôi không bịa đặt mà chỉ là kể lại sự thật mà thôi! Nghĩ xem, nếu hắn thật sự yêu cô thì khi vừa nhìn thấy gương mặt xấu xí này đã không ghét bỏ mà đẩy cô ra xa.

Thanh Y một lời lại một lời như mũi dao sắc nhọn găm vào người Phan Nhã Vân. Mà cô ta, càng nghe lại càng đau khổ. Kiểu hành hạ tâm lí này không thua kém gì hành hạ thân xác.

- Hắn tiếp cận cô lúc đầu chắc cũng chỉ muốn có chốn nương thân. Nhưng khi giành được cảm tình của cô và biết được bí mật hôn ước từ lâu mà cô đã từ bỏ ý định với Âu Dương Quân, hắn liền lợi dụng cô để đạt mục đích.

- Lý Thanh Y, tôi hận cô! Tôi có làm ma dưới địa phủ cũng nhất định không tha cho cô!

Phan Nhã Vân tức giận gầm rống.

Từ lúc Trương Phàm bỏ rơi cô khi bị kiến cắn và không tiếc lời mắng nhiếc, cô đã hiểu ra. Nhưng khi những điều đó được rõ ràng nói lên từ kẻ mà mình căm ghét lại khó chịu và đau đớn như bị mũi dao ngoáy sâu vào tim.

Chỉ trách cô trước đây ngu ngốc mà đi yêu mù quáng tên mặt người dạ thú kia!

- Đây!

Âu Dương Quân nãy giờ đứng đằng sau xem Thanh Y trả thù bằng tâm lí, ném đến trước mặt Phan Nhã Vân một khẩu súng. Anh lạnh lùng nói từng chữ rõ ràng:

- Dùng nó giết tôi đi! Cơ hội cuối cùng của cô đấy!

Phan Nhã Vân giương đôi mắt sưng húp nhìn vào khẩu súng dưới đất. San một hồi, cô ta sợ hãi loạng quạng bò đến cầu xin:

- Anh Quân, em sai rồi! Tha cho em đi! Xin anh hãy tha cho em lần này!

Âu Dương Quân ngồi xổm trước mặt cô ta, cất giọng khinh thị:

- Cô xem! Đến sống mà cô cũng chẳng thể làm gì được Thanh Y, thì lấy tư cách gì dọa cô ấy khi chết sẽ bám theo?

Câu nói của anh như một cột sét với cường độ kinh người đánh xuống đầu Phan Nhã Vân.

Ngay cả sự an ủi bằng suy nghĩ viễn vông trước khi chết của cô ta, anh cũng dập tắt. Anh muốn cô ta phải chết trong tuyệt vọng, trong sợ hãi cùng đau đớn. Đó là cái giá phải trả vì đã gây tổn thương đến người con gái anh hết mực yêu thương.

- Tôi đã cho cô một cơ hội nhưng cô không nắm lấy lại đi cầu xin người khác. Chính cô đã không đối xử tốt với bản thân, vậy thì đừng trách ông trời tại sao tàn nhẫn với mình.

Nói xong, Âu Dương Quân cầm khẩu súng dưới đất mà nhắm vào đầu Phan Nhã Vân. Cô ta sợ hãi tột độ nói sảng:

- Đừng, đừng! Tôi dù sao cũng là vị hôn thê của anh, anh không thể đối xử với tôi như vậy được! Bố tôi Phan Thành sẽ không tha cho anh!

Nghe được câu nói này từ miệng cô ta, Âu Dương Quân nhếch miệng cười nhạt nhẽo.

- Phan Thành? Hừ, làm sao đây? Cách đây ít phút ông ta đã bị người của tôi cho lên đường trước rồi thì làm sao trả thù giúp cô? Ông ta đáng lẽ sẽ không chết tức tưởi như vậy nếu không dung túng cho một đứa con gái như cô tác quái!

Phan Nhã Vân chưa kịp đau lòng khi nghe tin cái chết của bố mình thì đã bị một câu nói khủng khiếp hơn chiếm mất ý thức.

- Ném cô ta xuống hố!

Giọng của Âu Dương Quân lạnh lẽo cực độ, vang vọng trong không gian tràn ngập tiếng mưa. Nếu không nhắc lại ba chữ “vị hôn thê” cùng sự bấu víu hi vọng cuối cùng ở Phan Thành, cô ta hẳn còn được chết nhẹ nhàng bởi một phát súng của anh.

Nhưng lời nói đọi máu, nói sai thì không sửa được.

- A A A!

Tiếng hét của Phan Nhã Vân cùng tiếng bầy chuột chít chít mừng rỡ được ban thức ăn tạo nên một mớ tạp âm quỷ dị, rợn tóc gáy.

Trong không gian dâng lên vị tanh của máu tươi...

Khi Phan Nhã Vân không còn có thể lên tiếng được nữa thì đột nhiên Thanh Y cũng ngã xuống ngất dưới nền đất ẩm.

- Thanh Y! Thanh Y! Mau mang xe đến đây!

Âu Dương Quân hoảng hốt chạy lại đỡ cơ thể Thanh Y đã mềm như cọng bún.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết

Tên truyện: Cặp Đôi Băng TuyếtTác giả: K.GThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 23 chương
Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Tên truyện: Vợ Lên Bảng Cho ThầyTác giả: suzyzaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

23-07-2016 12 chương
Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Trích đoạn:Hạo Khang đứng bên ngoài rất muốn xem hết màn đấu này nhưng anh không

21-07-2016 59 chương
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Về lại thiên đường

Về lại thiên đường

Tháng ba. Hoa gạo như những ngọn đèn thắp rực cả thung lũng. Từ trên núi cao nhìn

24-06-2016
Khi nào em cưới anh?

Khi nào em cưới anh?

Tôi nhìn nàng vài giây rồi bảo "Tại sao lần này em không cầu hôn anh nhỉ?" "Em à?" -

23-06-2016
Giờ xanh

Giờ xanh

Thật lạ lùng khi yêu được một ai đó, Hoan biết. *** 1. Cùng những đợt gió lạnh

24-06-2016
No More

No More

"Chúng ta chia tay nhé?" Anh nhìn cô với đôi mắt nâu nhạt. Tại sao anh lại hỏi cô câu

23-06-2016
Khói và nắng

Khói và nắng

Không hiểu sao Lam vẫn hay bị khói ám ảnh. Mỗi lần cầm cái gì nong nóng lên uống, Lam

29-06-2016
Binh pháp tỏ tình

Binh pháp tỏ tình

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tháng năm có

27-06-2016