The Soda Pop
Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 16 đánh giá )

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày - Chương 34

↓↓
Anh nói xong tựa mình vào ghế. Anh Quân nằm ở ghế sopha còn tôi thì ngồi ở đó nhìn anh ngủ rồi sau đó quay lại hoàn thành nốt bản thiết kế dang dở của mình, tôi gần hoàn thành nó rồi. Sau khi thấy tất cả có vẻ hòm hòm tôi mới thu gọn mọi thứ rồi đi nấu bữa tối. Nấu xong xuôi anh vẫn chưa dậy, tôi ngồi cạnh nhìn anh ngủ. Đôi lông mi cong, cái mũi cao, nhìn khuôn mặt anh giống như đang cười vậy. Anh đột nhiên mở mắt, tôi cười cười vài cái rồi mời anh vào ăn cơm. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện.

bạn đang xem “Định Mệnh Là Những Chiếc Giày ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

– Đợt vừa rồi anh bận quá.

– Ừm. – Mắt tôi dán xuống khăn trải bàn. – Em cũng bận.

– Anh sẽ ở London vài tháng để lo một hợp đồng mới của công ty.

– Thật á?

– Ừ, đợt vừa rồi anh bận vì chuyện này. Nhiều khi muốn nghỉ ngơi một lúc nói chuyện với em nhưng chỉ sợ cái “một lúc” sẽ thành cả buổi, lúc đấy lại không làm việc được, lại phải đợi lâu hơn để gặp em.

Tôi nghe được câu nói của anh thì cúi gằm mặt xuống để anh không thấy được vẻ mặt tôi đang muốn cười. Anh buông dĩa xuống rồi hỏi han tôi.

– Em dạo này thế nào? Học hành ổn cả chứ?

– Em đang cố cho một dự án mới của công ty. Dự án lần này quyết định cái phiếu đánh giá năng lực tốt nghiệp sớm của em. Ngày kia nộp rồi.

– Em làm về gì thế?

– Em thiết kế nội thất. Bản thiết kế lần này lấy trắng mất mấy đêm của em.

– Quan trọng thế cơ à?

– Vâng. Em cũng không hiểu tại sao kế hoạch quan trọng thế này mà cấp trên lại giao cho em.

– Chắc do năng lực em tốt hoặc họ muốn tìm cớ “đá” em khỏi công ty.

Anh Quân thoải mái tựa người vào ghế rồi buông một câu nửa đùa nửa thật khiến tôi hoang mang. Nếu như là do năng lực thì tốt còn nếu như lời anh nói thì việc tốt nghiệp của tôi sẽ gặp nhiều khó khăn hơn, tôi không thể không lo được. Tôi thì cứ ngồi với cái mặt thì đần thối đầy lo lắng còn anh thì ăn tiếp một cách thảnh thơi. Thấy tôi cứ ngồi im mà chẳng nói gì anh ngẩng mặt lên lo lắng.

– Ơ em làm sao đấy?

Tôi nhăn mày đăm chiêu một lúc rồi rời bàn ăn lao thẳng lên phòng bê một đống bản vẽ xuống vứt ở phòng khách. Anh Quân tự động dọn dẹp giúp tôi sau đó anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi, không quên cầm lên một bản vẽ lên xem qua.

– Em thiết kế cho công ty áo cưới này à? Estermir à?

– Vâng. Họ cũng ở bên Việt Nam, hình như muốn mở một chi nhánh mới.

– Thế em đã gặp mặt người bên công ty họ chưa? – Anh xem qua thật kĩ bản vẽ của tôi, miệng cười tươi một cách kì lạ.

– Ngày kia em mới gặp. Mấy hôm trước có lịch hẹn gặp nhưng em quên mất thế nên chỉ có mấy người kia đi thôi.

Anh Quân xem hết tất cả bản vẽ của tôi, gật gù vài cái rồi tựa lưng vào sopha.

– Em bỏ ở đó ngồi nói chuyện với anh một lát được không?

– Anh cứ nói em vẫn nghe mà. – Tôi vẫn chúi mũi vào đống giấy tờ.

– Em cứ làm việc thì sao mà anh nói được?

– Em vẫn nghe được.

– Anh thấy mọi thứ ổn rồi mà.

– Không được. Em phải xem lại. Dự án lần này quyết định khả năng tốt nghiệp sớm của em. Em phải xem thật kĩ. – Tôi vẫn cứng đầu.

– Sao trí nhớ của em tệ thế nhỉ. – Anh gắt gỏng.

– Là sao?

– Thôi không có gì. Em cứ làm tiếp đi anh về đây.

Nói rồi anh vò tung mái đầu tôi lên rồi ra về. Ngày hôm sau tôi cũng không gặp anh, việc này khiến tôi cảm thấy áy náy. Tôi gọi cho anh bằng số điện thoại anh để lại tối hôm trước nhưng anh cũng chẳng nghe máy. Tôi nhủ lòng sau khi mọi chuyện ở công ty ổn thỏa tôi sẽ gặp xin lỗi anh đàng hoàng, còn bây giờ là lúc tôi thu hoạch thành quả của mấy tuần vừa qua.

Tôi đến công ty từ rất sớm, xem đi xem lại bản vẽ của mình. Đến giờ, tôi cùng mấy người trong công ty ngồi sẵn trong phòng họp. Tôi cầu nguyện cho việc hôm nay trôi qua thật êm đẹp.

– Don’t worry. Everything will be ok. – Harry, một người đã giúp đỡ tôi rất nhiều từ hồi tôi mới vào thực tập ở công ty lên tiếng trấn an.

Tôi mỉm cười đáp lại lời cảm ơn đó, trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng không yên. Cánh cửa phòng họp bật mở, tôi chợt thấy ngờ ngợ bởi một giọng nói quen thuộc, tiếp theo đó bước vào phòng là một người đàn ông có gương mặt ưa nhìn với sống mũi cao, đôi mắt nâu tưởng chừng ấm áp vô cùng nhưng lại tạo ra một sự xa cách lạ kì. Con người này nếu không phải quen biết anh từ trước thì có lẽ đến chính bản thân tôi cũng sẽ bị cho vẻ lạnh lùng đó hù cho sợ chết khiếp. Tôi mắt chữ o mồm chữ a nhìn anh nhếch mép với vẻ bình thản. Estermir? A đúng rồi, tôi nhớ có lần anh nói với tôi rằng anh đang làm việc cho công ty này, vậy mà tôi quên khuấy đi mất. Giờ thì tôi mới hiểu tại sao hôm đó anh lại nói tôi trí nhớ tệ, mà công nhận là tệ thật. Đi theo anh còn có một người phụ nữ dáng người cao ráo, mái tóc uốn nhuộm được buộc lên cao một cách cẩn thận và gương mặt được trang điểm một cách công phu, tôi nhấn mạnh từ “công phu” nhé. Họ ngồi xuống vị trí đối diện sau đó cuộc họp bắt đầu. Người phụ nữ kia sau khi xem qua bản vẽ của tôi thì liên tục khen ngợi còn anh thì ngồi im lắng nghe Harry và người phụ nữ kia trao đổi, đôi lúc lại nhìn tôi, đôi mắt ánh lên nét cười. Tôi từ đầu đến cuối chỉ nói khi cần thiết còn lại thì nhường hết cho Harry. Không phải là tôi không biết nói gì mà do “đồng nghiệp” của Anh Quân mỗi lần hỏi ý kiến hoặc nói gì đó với anh đều cố tỏ ra rất gần gũi như thể họ thân thiết lắm không bằng. Điều đó khiến tôi cảm thấy ít vui. Và càng không vui khi bản vẽ của tôi đang được cân nhắc, mọi việc đang rất suôn sẻ thì anh lại là người làm nó ngắt quãng. Người phụ nữ kia quay sang hỏi anh gì đó liên quan đến bản vẽ bằng tiếng Việt, anh nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu rồi nói.

– Không được. Cần xem xét lại.

Câu nói đó khiến gương mặt được trang điểm xinh đẹp kia cũng phải bối rối còn tôi thì mặt đần ra. Harry mặc dù không hiểu họ đang trao đổi điều gì nhưng anh cũng biết điều đó không tốt. Phía công ty Estermir xin nghỉ giải lao để họ bàn bạc lại còn tôi thì từ lúc nghe anh nói câu trả lời là “không” thì chẳng nghe thêm được câu nào khác nữa. Mọi người đều ra khỏi phòng họp chỉ có một mình tôi ngồi lại, phần vì lười phần vì không muốn ra đó. Tôi đang xem lại bản vẽ và các tài liệu liên quan thì Anh Quân mở cửa vào. Tôi không nói gì cũng không thèm nhìn anh lấy một cái. Tôi chỉ thấy bực mình, cũng không rõ là bực vì anh đã làm ngắt quãng công việc đang tiến triển tốt đẹp của tôi hay là bực vì cô gái đó cứ sán lấy anh. Nói chung là những việc liên quan đến cùng một người thì không thể nào rạch ròi được. Anh Quân chống tay xuống bàn, anh quyết định mình sẽ là người lên tiếng trước.

– Sao em không nói gì?

– Sao anh làm khó em? Đến cái bà cô đi cùng với anh còn gật đầu ưng ý còn gì.

– Ai bảo em hôm đấy không chịu nói chuyện với anh.

– Em muốn đi lên bằng thực lực chứ không phải vì quen biết. – Tôi mạnh mồm vậy thôi chứ nếu sớm nhớ ra thì tôi đã chẳng cần lo lắng vất vả kinh khủng như thế.

– Vậy anh đang tạo cơ hội cho em tiếp tục phát huy khả năng còn gì.

– Nếu thế thì em sẽ không bao giờ có thời gian nói chuyện với anh đâu.

– Ừ nhỉ, làm sao bây giờ. – Anh làm mặt xấu trêu tôi.

– Anh có thể hàn thuyên tâm sự với bà cô đó.

– Bà cô mà em nhắc đến cũng có tên mà, cô ấy tên là Lan, Trần Ngọc Lan. Mà rốt cục em giận là vì anh gây khó dễ cho em hay là vì ghen vậy?

Câu hỏi vừa rời khỏi miệng thì cũng là lúc mọi người mở cửa bước vào, cuộc họp lại tiếp tục diễn ra nhưng lần này chỉ còn Harry và bà thím tên Lan kia bàn bạc với nhau còn tôi và Anh Quân thì ngồi nói chuyện bằng ánh mắt và khẩu hình miệng. Tôi nhìn anh, miệng khẽ lẩm bẩm không thành tiếng.

– Em không ghen. Em bảo anh tâm sự với chị ta còn gì.

– Chữ “ghen” đang nổi trên trán em kia kìa. – Anh chỉ chỉ lên trán ra hiệu.

Cứ thế chúng tôi vẫn nói qua nói lại khoa tay múa chân. Anh Quân định nói tiếp gì đó thì Ngọc Lan quay ra hỏi một câu khiến anh giật mình.

– À ừ được. Bản vẽ này hoàn toàn ok rồi.

– Thế sao anh bảo là không được? – Ngọc Lan cau mày.

Anh không đáp mà chỉ lườm chị ta một cái kiểu:”Thế rốt cục cô muốn làm sao?”. Vẻ mặt đó khiến tôi muốn phì cười. Lan không hỏi gì nữa mà quay sang cười cười gật gật với Harry. Harry quay sang nhìn tôi rồi bí mật giơ một ngón tay cái ra hiệu mọi thứ rất ổn. Tôi mỉm cười với Harry rồi lại quay sang nhìn anh với ánh mắt bọc đạn. Hợp đồng kí kết xong xuôi, trước khi ra về anh còn nhét vào tay tôi một mảnh giấy.

“Anh phải về Việt Nam vài hôm, bé con ở đây phải ngoan đấy”

Mắt tôi dán vào hai chữ “bé con”, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác ngọt ngào đến khó tả. Tôi siết chặt mảnh giấy còn miệng thì liên tục tủm tỉm cười. Mấy ngày tiếp theo đó anh trở về Việt Nam còn tôi thì khổ sở vì chờ đợi quyết định của ban giám đốc. Kết quả tôi suýt nữa mừng phát khóc khi nhìn thấy một đống các điều kiện của nhà trường đề ra được tích “đạt”. Hiện tại tôi chỉ còn chờ làm luận văn tốt nghiệp là xong.

Mùa đông qua đi với một đống công việc bận rộn. Trong suốt những tháng ngày đó tôi luôn có một người bên cạnh tôi, sẵn sàng giúp đỡ tôi, anh vẫn luôn ở đây bất kể khi tôi cần hay không. Lucia và Hân đã quen với Anh Quân, họ có vẻ khá thích anh và không còn lo lắng hay băn khoăn về chuyện giữa tôi và Duy Khang. Nhắc đến Duy Khang, có lần anh bắt gặp tôi và Anh Quân đi cùng nhau, đó là đêm giáng sinh, khi mà ngoài trời dù lạnh, dù tuyết đều bao phủ mọi thứ nhưng người ta vẫn bất chấp lao xuống đường để cảm nhận không khí đêm Noel. Những bản nhạc giáng sinh vang lên rộn rã, người người qua lại để chọn lấy những món đồ trang trí cây thông thật đẹp, người ta hoá trang thành ông già Noel với bộ quần áo đó và mái tóc bạc phơ. Tôi khoác tay Anh Quân xuyên qua con phố nhộn nhịp, trong tay là món bánh mà Hân nhờ mua, chúng tôi vừa đi vừa nói mà chẳng hề biết có một người mặc áo đỏ hình con tuần lộc nhìn theo mình nãy giờ. Tôi chợt dừng lại nhìn lên cây thông mà người ta đặt ở quảng trường rồi thốt lên.

– Đẹp nhỉ.

– Ừ tất nhiên.

Anh định nói tiếp gì đó nhưng tiếng chuông điện thoại lại khiến câu nói ấy bị bỏ lửng. Trong lúc đợi anh nói chuyện điện thoại tôi tranh thủ nhìn ngắm những món đồ mà người ta dùng để trang trí cho cây thông.

– Người đó là thầy Quân sao? – Một giọng nói vang lên khiến tôi giật mình. Duy Khang đứng đó, tay nhét túi quần, vẻ mặt bình yên đến lạ lẫm

– Em quen anh ấy từ nhỏ. – Tôi nói ngắn gọn, trong lòng vẫn có chút lo lắng.

– Ra là thế. Thôi anh đi đã.

Khang mỉm cười khi thấy Anh Quân quay lại.

– Cậu ta nói gì với em vậy? – Anh Quân hỏi khi thấy Khang bước qua.

– Không có gì, chỉ là chào hỏi bình thường thôi.

– Có mỗi thế thôi ấy hả?

– Khang hỏi chuyện em và anh. Em bảo em với anh quen nhau từ nhỏ.

– Em ngại đúng không?

– Dạ?

Anh cũng không nhắc lại câu hỏi của mình mà chỉ lần tìm bàn tay tôi rồi nắm thật chặt. Mùa Noel qua nhanh, mùa xuân tới cũng là lúc tôi dành toàn bộ thời gian tập trung làm bài tốt nghiệp. Ngày tôi nhận bằng tốt nghiệp anh đã đưa tôi đến căn nhà của anh ở London. Anh dẫn tôi bước lên từng bậc thang một cách thật chậm, giống như ngày nào đó anh cũng đưa tôi đi lên tầng thượng ở Back In Time. Cánh cửa mở ra, là một sân vườn rộng lớn với chậu lớn chậu nhỏ những cây hoa sặc sỡ.

– Món quà tốt nghiệp. – Anh mỉm cười nhìn tôi còn tôi thì bị choáng ngợp bởi mọi thứ anh làm. – Em thích không?

Tôi chẳng thể nói gì chỉ có thể gật gật đầu rồi thích thú nghịch hết bông hoa này đến chậu hoa kia. Anh đứng tựa người vào cửa, ánh mắt say sưa dõi theo từng bước chân của tôi. Một cơn mưa phùn xuất hiện trên bầu trời và tôi biết mọi chuyện sẽ thay đổi, sẽ lại là một hành trình khác nhưng cứ kệ nó ở đấy đã bởi hiện tại anh đang đứng ở ngay kia. Có anh đây rồi thì tôi còn phải sợ gì nữa? Tôi mỉm cười đưa tay hứng lấy những hạt mưa, trong lòng thầm cảm ơn bản thân vì đã giữ vững niềm tin vào thứ gọi là một phần trăm của kì tích. Cuộc đời sẽ lật sang một trang khác và hiện tại tôi vẫn chờ đợi một cái kết có hậu cho câu chuyện của riêng mình.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai một truyện teen đầy hài hước mà KhoTruyenHay.Gq muốn giới thiệu

21-07-2016 69 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé... *** Lời cuối cùng đó anh nói với em tại phi trường như đặt

28-06-2016
Lời nói dối của cha

Lời nói dối của cha

Để đến hôm nay, khi đã thành đạt, vợ đẹp, con ngoan. Cuộc sống hối hả, vô

29-06-2016
Để quá khứ trôi đi

Để quá khứ trôi đi

"Chờ đợi một tình yêu thực sự như chờ xe bus, có thể sớm, có thể muộn, nhưng

25-06-2016
Những tia nắng sau mưa

Những tia nắng sau mưa

Hôm nay trời lại mưa. Mưa rơi tí tách trên mái nhà, bầu trời thì u ám. Phải chăng

30-06-2016
Cải lạc loài

Cải lạc loài

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn

27-06-2016
Cô hàng xóm

Cô hàng xóm

Một cô hàng xóm phiền tóai, ồn ào. Đó là những gì tôi nghĩ về cô trong hai tuẩn

25-06-2016