Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 59 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 27

↓↓
Quý Mèo Hơn Hay Quý Người Hơn?



-“Con nó lớn rồi, mình cứ để nó ở đây cũng được…”

Mẹ cậu lên tiếng, tránh hai cha con đụng độ.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Lúc trước, bà rất căng thẳng, mà bây giờ, nhìn Thế Hiển mất kiểm soát, chính bà cũng phải cố gắng kiềm nén, động viên con.

-“Mọi chuyện không nghiêm trọng tới vậy đâu con ạ, chẳng qua Sen còn nhỏ quá, ba và mẹ lo lắng thôi…”

Bác sĩ cũng bổ sung.

-“Như tôi đã nói với anh chị rồi, nghe u não quả thật đáng sợ, nhưng bé là bị u màng não, là u lành tính thôi…”

-“Lành tính là không sao rồi phải không? Bao giờ được xuất viện?”

Đại thiếu gia sốt sắng.

-“Nói là u lành tính, nhưng tất nhiên vẫn phải điều trị, với trường hợp của bé, phương pháp tốt nhất chắc là phẫu thuật…”

Vị bác sĩ già phân tích tường tận mọi thứ, tai cậu nghe ù ù, phẫu thuật, trước giờ mới xem phim người ta đi phẫu thuật thôi. Nghe nói là kinh khủng lắm, ai mà muốn phẫu thuật cơ chứ? Ai mà muốn để người ta động dao kéo vào người mình? Lại càng không muốn người ta động dao kéo vào người…nó.

Ba mẹ vẫn tập trung bàn bạc với bác sĩ, cậu rời đi từ lúc nào, bước chân tới trước cửa phòng bệnh, từ bao giờ, cũng không biết nữa.

Nó nằm đó, ngủ ngoan, như một thiên thần. Nó đâu có biết, có người vì nó mà đang rất rối bời?

-“Con ngu nhà mày!”

-“Mày đúng là con ngu…”

-“Mày đã biết mày ngu tới mức nào chưa?”

-“Mày hỏi ngu thế?”

-“Ngu như con lợn!”

-“Vừa ngu vừa dốt…”

…..

Trong đầu cậu, vang lên từng lời của chính mình. Trong suốt bao năm qua, hình như câu mở miệng của Hoàng Thế Hiển là chửi Sen ngu thì phải? Giờ đây, lòng nôn nao thấy lạ, một chút hối hận, một chút tự trách, một chút đau lòng, một chút khổ sở…

Ngón tay mập mập trắng trắng cựa quậy trong lòng bàn tay mình, đại thiếu gia giật mình. Con bé cuối cùng đã tỉnh, đôi mắt lim dim mệt mỏi, cái miệng nhỏ xinh hỏi han.

-“Cậu?”

-“Ừ!”

-“Sao em lại ở đây? Ơ? Ở đâu thế cậu?”

-“Mày bị chóng mặt, đây là bệnh viện, ở đây nghỉ một chút!”

-“Vâng.”

Đau đầu, buồn nôn, thị lực bị giảm, trí nhớ và nhận thức kém…biểu hiện rõ ràng như vậy, cậu cũng không mảy may nghi ngờ, còn suốt ngày mắng nó, nạt nó.

-“Cậu ơi! Cậu làm sao thế?”

Sen quan sát Hiển, lo lắng hỏi.

-“Sao gì mà sao?”

-“Có mà, mắt cậu đỏ kìa?”

-“Mày điên hả, lo chuyện không đâu, vớ vẩn…”

-“Đúng rồi, đúng đứa nào bắt nạt cậu rồi!”

-“Không có, mày ngủ đi!”

-“Em không tin, cậu nói cho em, đứa nào bắt nạt cậu, em sẽ cho nó một trận. Cậu, cậu nói cho em biết đi, đừng chịu ấm ức một mình…”

Sen cứ mè nheo, Hiển càng bị kích động. Nó chẳng hiểu sao đại thiếu gia hôm nay lại lạ thế, lúc nãy còn nhìn thấy mắt cậu hơi hơi đỏ thôi, giờ là thấy nước mắt chảy xuống rồi, trời đất ạ, đại thiếu gia của nó…khóc!

Hình như ngoài ngày bé cậu giả đò làm nũng mẹ, đây là lần đầu tiên thì phải?

Cậu chạy ra khỏi phòng, Sen đuổi theo, không đuổi được. Nó tiu ngỉu về giường nằm, cậu làm sao không biết? Ai làm cậu giận rồi? Cậu giận, Sen cũng chẳng vui vẻ gì nhé!

Mãi một lúc sau, Sen còn đang suy nghĩ mông lung, cậu mới quay lại. Chẳng nói chẳng rằng, cậu ghì chặt lấy nó, rất chặt.

-“Em…em…”

-“…”

-“Em đau quá à…”

Đại thiếu gia thở dài, nới lỏng ra, đầu cậu gục vào vai nó, lặng thinh.

-“Cậu buồn gì cậu phải nói ra chứ?”

-“…”

Hiển chẳng khá lên tý nào, Sen đành phải nịnh, nó nhắc lại nguyên văn lời các bác hay bàn tán về đại thiếu gia.

-“Cậu nghĩ mà xem, cậu con nhà giàu nhé, ba mẹ có mỗi cậu là con một, cậu được chiều, đi học cậu cũng giỏi nhất, cậu còn rất đẹp trai, được bao nhiêu người yêu quý, đấy, cậu xem cuộc đời này có số ai tốt như số cậu không? Cậu phải tươi cười lên chứ…”

-“HAHAHAHA….hahaha….”

Cậu cười hai tràng dài, nhưng sao nó thấy lạ lắm, cười to mà trông chẳng vui gì cả? Chẳng giống mấy lần cậu trêu nó rồi tủm tỉm, trông lúc ấy rạng ngời lắm!

-“Tao có nuôi một con mèo nhỏ, rất béo, rất xinh xắn…”

Cậu nói, Sen sốc nặng.

-“Hả? Cậu nuôi bao giờ thế? Sao em không biết?”

-“Ừ, tao nuôi ở chỗ câu lạc bộ thể thao, không mang nó về nhà nên mày không biết…”

-“Thế á? Nó có đáng yêu không cậu?”

-“Đáng yêu lắm!”

-“Hôm nào mang về cho em chơi với, nhé.”

-“Ừ.”

Mặt cậu vẫn đen tối, u ám quá, Sen cứ phải vỗ vai cậu động viên thôi.

-“Tao hay mắng nó lắm, tao hay chửi nó ngu, mà tao không biết con mèo của tao bị bệnh, chứ không phải nó ngu, nếu nó không bệnh, có khi nó lại là một con mèo thông minh nhất trên đời…chắc nó ghét tao lắm…”

Sen nghe cậu nói, nó phì cười.

-“À, em biết lý do cậu buồn rồi. Cậu sợ mèo con ghét cậu à? Yên tâm đi, nó không ghét cậu đâu!”

-“Sao mày biết?”

-“Thì em đây, em cũng bị cậu mắng nhưng em có ghét cậu đâu!”

-“Thật hả?”

-“Thật chứ sao không?”

-“Con mèo của tao ngoan lắm, nó rất nghe lời tao. Nhưng giờ nó bị ốm rồi, ốm nặng lắm, tao sợ nó chết!”

Trời ơi, cậu kể chuyện làm Sen rơm rớm, nó cũng thương con mèo đó quá thể luôn.

-“Đưa đi bác sĩ chưa cậu?”

-“Đưa rồi, đưa rồi mới biết là bệnh nặng…”

-“Nếu nó không khỏi, thì hay là cậu nuôi con mèo khác?”

Sen nói ra câu đó, mới nhận thấy mình lỡ lời. Cậu giận lắm, còn quát ầm ĩ.

-“TAO CHỈ THÍCH CON MÈO ĐÓ THÔI!”

-“Rồi, rồi, cậu hạ hỏa…thế đưa đi bác sĩ xịn, kiểu gì nó cũng khỏe thôi…cậu lạ quá à, cậu làm em ghét con mèo đó luôn rồi đấy!”

Hiển ngạc nhiên nhìn, Sen giải thích.

-“Em là người còn chẳng bao giờ được cậu thương như thế, nó lại chỉ là một con mèo? Xi!”

Cậu cười. Từ nãy tới giờ cậu mới cười. Lúc Sen dỗ thì cậu mặt đen tối, lúc nó bực bực thì cậu lại cười, đại thiếu gia, đúng là khó chiều mà.

Vừa hay, mọi người cũng vào thăm Sen. Mẹ bảo mấy bác làm cho Sen bao nhiêu món ngon nha, trước mặt cậu vẫn phải gọi mẹ là bà chủ, ghét thật đó!

…..

…..

Ngày phẫu thuật của Sen đã được định là Thứ Năm tuần tới, mọi người từ bác quản gia tới chị Na, chị Cúc, ai cũng lo lắng cho nó. Có mỗi con bé thì vẫn nhởn nhơ. Mẹ bảo nó là nó béo quá, lượng mỡ nhiều không tốt cho sức khỏe, ở lại viện theo dõi mấy hôm, rồi sau đó, các bác sĩ sẽ điều trị cho nó, tác động vào phần đầu để làm bớt béo đi.

Lúc Thế Hiển nghe mẹ cậu giảng giải cho Sen tý thì sặc, đúng là con Sen, trên đời chỉ có mình nó mới tin được thôi!

Anh Sên đi học xa, nghe tin vội vã bắt tàu về thăm Sen. Nó gặp anh, mừng lắm. Nói chuyện với anh cả buổi vui vẻ, thấy bóng cậu ngoài cửa lừ lừ thì sợ phát khiếp.

-“Anh, anh…anh đừng giận nha, em hứa với đại thiếu gia là không chơi với anh nữa…”

-“Được rồi, không sao, nghỉ ngơi đi!”

Anh không hề làm khó cô bé, không phải bởi vì anh sợ Hiển, mà bởi vì, anh chưa thể mang lại hạnh phúc cho cô. Nắm bàn tay thật chặt, anh bước qua thằng nhãi đó, chào hỏi có lệ, rồi lại lạnh lùng bước đi. Cô bé của anh, hãy đợi một ngày, anh ra trường. Hãy đợi một ngày, anh thành công, anh sẽ đường đường chính chính lo cho em!

-“Cậu lại giận rồi hả?”

Thế Hiển đặt âu canh hầm, giọng bình thản.

-“Có gì mà phải giận?”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Trích đoạn:Hạo Khang đứng bên ngoài rất muốn xem hết màn đấu này nhưng anh không

21-07-2016 59 chương
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Hận Thù

Hận Thù

Truyện teen Hận Thù là câu chuyện xoay quanh Hoàng Anh Tuấn - thiếu gia tập đoàn Hoàng Gia

22-07-2016 16 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Tình yêu vốn mỏng

Tình yêu vốn mỏng

Anh trai? Em gái? Rốt cuộc tôi là em gái anh bao giờ? *** Từng giọt mưa rơi tí tách

29-06-2016
Chiều vắng

Chiều vắng

Ngày dì Út Thu Lý tròn bốn mươi bảy tuổi, dì từ giã thêm một lượt ba cái răng.

24-06-2016
Chỉ cơn mưa có lỗi

Chỉ cơn mưa có lỗi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Chỉ tại cơn

27-06-2016
Gửi người yêu con tôi

Gửi người yêu con tôi

Tôi sẽ yêu thương người yêu thương con tôi. Tôi mong anh thương yêu con tôi và thay tôi

30-06-2016
Tuổi thơ tôi

Tuổi thơ tôi

Tuổi thơ tôi là thế đấy! Thèm lắm được một lần quay trở lại tuổi

29-06-2016
Hermes hay Dior?

Hermes hay Dior?

Cuộc sống vốn dĩ luôn rất công bằng. Nếu bạn không đẹp thì bạn sẽ giàu và

24-06-2016
Tạm biệt...

Tạm biệt...

(khotruyenhay.gq) Nói vậy cũng đã gần một năm em yêu anh...đơn phương rồi! *** Em và

28-06-2016
Bỏ cuộc

Bỏ cuộc

Ngày đầu tiên cô gặp anh, tóc cô còn dài, còn xù, còn mảnh. Trên tay vẫn đeo mấy cái

27-06-2016

Old school Easter eggs.